Disneyland 1972 Love the old s
Hiền Thê Xui Xẻo

Hiền Thê Xui Xẻo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329902

Bình chọn: 9.5.00/10/990 lượt.

o bỏ đi.

Ngu Tứ gia không cùng các vị huynh đệ rời đi, mắt nhìn theo đứa cháu đứng bên người tân nương, vươn tay vỗ vỗ bả vai Ngu Nguyệt Trác, nói: "Có một số việc không cần phải gấp gáp, con còn có thời gian, từ từ sẽ đến."

"Đa tạ tứ thúc quan tâm." Ngu Nguyệt Trác chắp tay cảm tạ.

Ngu Tứ gia dặn dò hai câu, cũng mang phu nhân nhà mình rời đi.

Mọi người đều đi rồi, quản gia của tổ trạch đến, có chút cẩn thận nói: "Cửu thiếu gia, Cửu thiếu phu nhân, mời đi theo lão nô, lão nô mang hai người đi nghỉ tạm."

Ngu Nguyệt Trác ở trong tộc đứng hàng thứ chín, Cố quản gia lấy thứ tự của hắn mà xưng hô.

Ngu Nguyệt Trác nhìn lão nhân gia, cười nói: "Vinh thúc, không cần làm phiền thúc, mặc dù ta đã rời đi rất nhiều năm, nhưng vẫn nhận thức được." Sau đó quay đầu nói với A Manh: "A Manh, đây là Vinh thúc, ngày bé rất chiếu cố ta."

"Cháu chào Vinh thúc." A Manh tiến lên thi lễ, trong lòng biết Ngu Nguyệt Trác đặc biệt giới thiệu, lão nhân gia này với hắn mà nói là đặc biết, cho nên đối với người đó cũng cung kính vài phần.

Lão quản gia nhất thời thụ sủng nhược kinh, không dám nhận hành lễ của A Manh, nhìn Ngu Nguyệt Trác nay đã lớn, đã thành đại tướng quân, hốc mắt lập tức ướt át, thì thào nói lẩm bẩm rằng linh hồn của Tam gia rốt cục cũng đã thỏa mãn dưới suối vàng.

Từ biệt lão quản gia kích động, Ngu Nguyệt Trác dắt A Manh bước vào chỗ sâu trong sân của Ngu phủ.

*********

Bộ tộc Ngu thị không hổ là vọng tọc lớn nhất Châu thành, riêng diện tích tổ trạch cũng đã làm cho người ta khó có thể tưởng tượng.

Gần như đi thời gian hai khắc, hai người mới đến được nơi nghỉ.

Đã được hạ nhân quét tước qua, vật dụng đệm chăn cái gì cũng thay đổi cái mới, tuy rằng sân so với Viện Tỏa Lan của phủ tướng quân nhỏ một chút, nhưng chỉ là chỗ nghỉ chân tạm thời, hai người cũng không soi mói.

Sắc trời dần dần tối, một nha hoàn lại hỏi dọn thức ăn lên được chưa, A Manh nhìn về phía Ngu Nguyệt Trác, thần sắc của Ngu Nguyệt Trác tràn đầy nhẹ nhàng, không biết nên gọi người bày thức ăn ở đâu.

A Manh có chút suy nghĩ, xem ra người Ngu phủ rõ ràng là muốn bọn hắn ăn không ngồi chờ, đúng như lời Ngu Nguyệt Quyên, bọn họ cực không tán thành việc hôn nhân này, liên quan cũng không nguyện nhận tân nương là nàng, mà Ngu Nguyệt Trác không nghe lời Ngu gia là nghịch tôn, mặc kệ thân phận hắn là gì, lúc này cũng giống như giận chó đánh mèo.

"Đừng nghĩ nhiều, bọn họ muốn làm sao thì làm, chúng ta tự làm chuyện của mình." Ngu Nguyệt Trác xem nàng như mèo con hay chó con vỗ vỗ đầu, cười đến cực kì làm càn, "Chúng ta cũng đâu có đến tìm bọn họ để kiếm ăn, cần xem xét sắc mặt bọn họ sao? Nàng hãy buông lỏng tâm tình làm chuyện của mình, ai làm nàng khó chịu, nàng trực tiếp dùng miệng quạ đen nguyền rủa."

"..."

A Manh bị nụ cười vạn phần tà ác của ác nam nhân biến thành giật mình một cái, cảm thấy có chút lạnh, cũng đồng thời hiểu được nam nhân này thật sự cuồng vọng đến mức đối với trưởng bối cũng sẽ ngỗ nghịch, bản tính chính là cá tính cực kì ác liệt. Hình như đối xử với nàng như thế cũng còn khá tốt.

Có lẽ, nàng nên thay đổi sách lược một chút, hẳn là nhìn thẳng vào hành động có một chút tâm ý của nam nhân này.

"Làm sao vậy? Lạnh à?" Nam nhân đem nàng kéo vào trong ngực ấm áp, dùng cằm cọ lên khuôn mặt thanh tú của nàng, nhu tình mật ý nói: "Nếu lạnh thì mặc quần áo nhiều hơn, nhưng đừng sinh bệnh, bằng không ta sẽ tức giận lắm, đến lúc đó không biết sẽ làm ra chuyện gì đối với nàng."

A Manh nghiêm mặt đờ đẫn, cảm thấy trước mặt nam nhân này nàng vẫn là bị hắn bắt nạt.

Ngu gia vốn không hề đồng ý cuộc hôn sự này, trong lòng A Manh có chút buồn, không thể diễn tả cảm giác trong lòng mình, nhưng thấy Ngu Nguyệt Trác thong dong tự tại, cũng không ngại mọi người bàn tán, A Manh vòng vo một hồi rồi cũng quyết tâm vứt bỏ những suy nghĩ đó.

Không biết vì sao, đối với Ngu Nguyệt Trác, A Manh luôn có cảm giác tin tưởng từ tận đáy lòng. Mặc kệ hắn có hay đe dọa, bắt nạt nàng, nhưng đối với nàng, người này chiếm một vị trí thực quan trọng trong cuộc đời nàng

Mặc kệ là hồi nhỏ hay cùng nhau chơi đùa, hay hiện tại là trượng phu của nàng, đều là độc nhất vô nhị

Kỳ thật A Manh cũng không định sẽ nói gì thêm nữa, nếu gả cho hắn làm một người vợ tốt. Chỉ là, nàng quen hắn từ khi còn nhỏ, hắn có những khuyết điểm gì nàng đều nắm rõ, khiến cho nàng đối với hắn rất quen thuộc, không hề có cảm giác xa lạ. Hơn nữa nam nhân này dù là ngày nhỏ hay sau này khi lớn lên đều thích bắt nạt, đe dọa nàng, còn có trong tâm rất mâu thuẫn, làm nàng không dám nhìn thẳng vào sự tình.

Cho nên nói, kỳ thật nàng cũng thực chán ghét những nữ nhân khác có liên quan tới hắn.

*****

Nghỉ ngơi một buổi tối, ngày thứ hai A manh như ngày thường tỉnh giấc, đang muốn rời giường rửa mặt chải đầu chờ đợi trưởng bối triệu kiến, lại bị một đôi tay ôm ngang lưng trong ổ chăn.

"Vẫn còn sớm, cứ ngủ thêm một lát, không có ai đến quấy rầy đâu."

Ngu Nguyệt Trác tiến đến bên tai nàng cắn cắn vành tai của nàng, sau đó ôm nàng tiếp tục triền miên.

A Manh biết rõ hắn da mặt dày, hơn