iện diện của A Manh mà cũng không có phản ứng đặc biệt gì, còn có Ngu Nguyệt Quyên kia nữa, cái mũi chắc cũng phải hất lên đến trên trời ấy chứ, thái độ nàng ta xem thường người khác,A Manh vào nhà đó thì có cái gì mà hay ho chứ..."
"Câm miệng, ngươi đúng là nha đầu ngốc mà, có gì trong lòng tự hiểu là được rồi, không cần phải nói ra." Diêu đại phu nhân thần sắc thản nhiên, "Diêu thị này,lúc chưa xuất giá, chính là thứ nữ của Diêu gia, bị lão phu nhân ép tới không có chủ kiến, xuất giá rồi tính cách cũng vẫn như vậy. Cho dù trong lòng bà ấy biết thân phận của A Manh, nhưng Ngu tướng quân không tỏ thái độ gì, bà ấy cũng sẽ không làm rõ. Về phần nha đầu Nguyệt Quyên, nàng dù sao cũng phải gả ra ngoài trở thành con dâu người khác gia, chuyện của huynh trưởng làm sao đến phiên nàng khoa tay múa chân? Cho nên ngươi cũng không cần phải vì A Manh mà lo lắng, nàng gả đi rồi, chỉ cần hầu hạ trượng phu cho tốt, hiếu thuận với bà bà, thì liền có thể nhàn nhả làm tướng quân phu nhân của nàng rồi."
Nghe được Diêu đại phu nhân nói vậy, Diêu Thanh Thanh không chỉ không xấu hổ, ngược lại còn nịnh nọt cười nói: "Nương thật sự rất anh minh ~~ "
Qua một lát sau, Diêu Thanh Thanh đột nhiên nhớ tới mấy ngày hôm trước ở La phủ nàng buộc A Manh phát ra lời nguyền rủa, liền không khỏi hoảng sợ rồi sau đó là áy náy.
Thật đáng thương cho A Manh, nhưng lúc ấy chính nàng cũng không biết đối tượng đính hôn với Ngu Nguyệt Trác là nàng ấy, cho nên thật sự nàng cũng không phải cố ý làm cho A Manh nói ra lời nguyền rủa, bất quá Ngu biểu ca tuấn tú lịch sự, lại là đại anh hùng đại tướng quân, A Manh bị hắn đè cả đời, hẳn là cũng không lỗ lã gì đâu nhỉ?
Nhưng mà, Diêu Thanh Thanh cũng có chút áy náy ngồi không yên, nên nói với Diêu phu nhân: "Nương, con muốn đến La phủ thăm A Manh."
Diêu đại phu nhân nghe xong, cảm thấy không có gì cũng liền ưng thuận, chỉ dặn dò nàng vài câu, rồi cho người chuẩn bị kiệu đưa nàng đến La phủ.
*********
Diêu Thanh Thanh đến nơi gặp Hình thị xong, sau đó nâng váy bỏ lại Hình thị với khuôn mặt tươi cười đi theo nha hoàn tới Linh Tê Viện.
Đến Linh Tê Viện, Diêu Thanh Thanh hoàn toàn không màng giả trang thục nữ gì nữa, ngược lại mang theo làn váy chạy bổ vào khuê phòng A Manh.
"A Manh, ta đến thăm ngươi này ~~ "
Diêu Thanh Thanh kêu to, vào trong phòng rồi liền nhìn thấy Tri Xuân hốc mắt hồng hồng đứng ở một bên, bộ dáng nhỏ nhắn thật sự làm người yêu thương.
"Tri Xuân, tiểu thư nhà ngươi đang có chuyện vui hiếm thấy, bộ dáng này của ngươi là sao hả?" Diêu Thanh Thanh cười hỏi.
Tri Xuân đỏ hồng mắt xem xét nàng, trả lời: "Diêu tiểu thư, nô tỳ, nô tỳ nhìn thấy tiểu thư, nên mới nhịn không được đó chứ..."
"Hửm? Vì sao?" Diêu Thanh Thanh kinh ngạc hỏi, "Hiện ở kinh thành này không biết có bao nhiêu cô nương hâm mộ A Manh nhà chúng ta đánh bại công chúa, các ngươi hẳn là nên kiêu ngạo ngẩng cao đầu như gà chọi mới đúng, bộ dáng này là sao hả?"
"..."
Nghe được lời Diêu Thanh Thanh, Tri Xuân biết ngay cả nha hoàn Lan Chi của Diêu Thanh Thanh cũng nhịn không được mà co rút miệng. Lời nàng nói không sai, nhưng nàng hình dung cũng thật sinh động đi, làm cho người ta nghe vào tai cảm thấy muốn đập đầu thế này?
Tri Xuân máy móc chỉ chỉ người đang nằm úp người trên kháng thượng, để cho Diêu Thanh Thanh tự nhìn.
Lúc Diêu Thanh Thanh nhìn qua, liền nhìn thấy A Manh mặt mày đen thui, gần như chết rồi nằm trên kháng thượng, ánh mắt nữa khép nửa mở, gương mặt nhỏ nhắn dại ra, thật sự là đáng yêu không chịu được.
"A Manh, ta đến thăm ngươi, cao hứng chứ, ngươi sắp gả cho đương triều đại anh hùng đại tướng quân nha."
Nghe được lời Diêu Thanh Thanh, A Manh xúc động đến mức muốn đập đầu xuống giường chết cho rồi, nàng thẫn thờ mở to đôi mắt đang dại ra liếc nàng ấy một cái.
"À, ta biết rồi, có phải ngươi còn để ý chuyện lúc trước ngươi không cẩn thận tự nguyền rủa chính mình không? Yên tâm yên tâm, Ngu biểu ca nhã nhặn như vậy, ngươi hẳn là nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng chứ. Ngươi không biết đâu, trong kinh có bao nhiêu quý nữ muốn gả cho Ngu biểu ca đó, ngươi thật sự là may mắn nha." Nói xong, vẻ mặt Ngu Thanh Thanh đầy hâm mộ, sau đó thở dài.
A Manh âm thầm xem thường, lại là một nạn nhân bị bề ngoài của Ngu Nguyệt Trác lừa bịp —— Được rồi, nếu không phải ngày bé nàng từng cùng nhau chơi đùa với hắn, sau khi lớn lên lại tự mình trải nghiệm qua tính tình hắn, thì ngay cả nàng cũng không dám tin nam nhân thoạt nhìn anh tuấn nho nhã như vậy kỳ thật lại là người có tâm địa ác liệt.
"Thanh Thanh, ngươi... Có buồn không? Lúc trước ngươi còn nói ngươi thích Ngu tướng quân..."
Nghe giọng điệu dè dặt của A Manh, Diêu Thanh Thanh rốt cuộc tự lý giải, cho rằng A Manh buồn bã là vì mình, nhất thời cảm động, thật tình nói: "Yên tâm yên tâm, ta không phải là người không hiểu lí lẽ, ngươi đã cùng Ngu biểu ca đính hôn từ thuở nhỏ, ta tuyệt đối sẽ không cùng tỷ muội tốt giành nam nhân. Ngu biểu ca cưới ngươi cũng rất tốt, như vậy ta cũng yên tâm việc hôn nhân của ngươi, miễn cho ngươi thật sự biến thành gái già, rồi về sau
