chỉ có thể nghiêm mặt, lại đối với ác nam nào đó không còn gì để nói.
Cho nên mới nói, loại người ác liệt như hắn, miệng quạ đen như nàng cũng không phải đối thủ!
Nhưng mà, hiện tại không chấp nhận cũng không có biện pháp.
Nghĩ đến tương lai của mình mỗi ngày đều bị ác nam bắt nạt áp chế, A Manh lại một lần nữa bổ nhào lên kháng thượng không muốn nhúc nhích.
Tương lai thật tối tăm!
"Cái gì? Chuyện đó là thật à?"
Mày liễu của La Ngọc Sa dựng thẳng, hung tợn trừng mắt nhìn nha hoàn Liễu nhi đang đứng trước mặt.
Liễu nhi có chút co rúm lại cúi đầu, cẩn thận nói: "Đúng vậy, người hướng đại tiểu thư cầu hôn đúng là người nhà phủ Ngu tướng quân, hơn nữa Ngu tướng quân cũng tự mình đến đây, nô tỳ ở chính sảnh đã nhìn thấy Ngu tướng quân."
Liễu nhi biết tiểu thư nhà mình đối với đại tiểu thư có thái độ thù địch, nàng ấy vẫn luôn cùng đại tiểu thư so đo hơn thua, cái gì cũng phải thắng đại tiểu thư mới vừa lòng. Nhưng mà, lão gia bất công, thái độ ngài luôn lo lắng mọi sự của đại tiểu thư làm cho nhị tiểu thư tức giận, vì thế tiểu thư càng có thêm nhiều địch ý với đại tiểu thư. Lúc này, nàng ấy biết đối tượng hướng đại tiểu thư cầu hôn không chỉ là kẻ tùy tiện không ra gì, ngược lại là đại tướng quân đương triều tiếng tăm lừng lẫy, như thế nào mà tiểu thư nhà nàng không tức giận cho được?
"Thật sao..."Ánh mắt La Ngọc Sa đều đỏ cả lên, nàng thật không dám tin. Nàng lúc trước còn cười nhạo cái người đến cầu thân không chừng nữa đường rút lui, phỏng chừng A Manh gả không được, cho dù thành công xuất giá đi nữa thì nhà trai hẳn cũng sẽ bởi vì mấy chuyện ngoài ý muốn vừa rồi mà không muốn nhìn thấy nàng. Nhưng mà, ai có ngờ người tới cầu thân lại là Ngu đại tướng quân chứ?
La Ngọc Sa nhớ lúc đại quân khải hoàn trở về, cùng bạn khuê phòng là tiểu thư Trần gia hai người ở bên đường nhìn xem, thấy Tĩnh Viễn Đại Tương Quân tư thế oai hùng, trong lòng liền xem hắn là đại anh hùng mà ngưỡng mộ. Nhưng ai biết, anh hùng trong nháy mắt này, thế nhưng muốn kết hôn cùng tỷ tỷ mà nàng ghét nhất...
La Ngọc Sa căm giận trong lòng, trong chốc lát như muốn vò nát khăn tay, nhưng rốt cục cũng chỉ có thể suy sụp ngồi trở lại trên ghế.
******
Thanh Phong viện, Diêu phủ.
"Cái gì, Ngu biểu ca cầu hôn A Manh?"
Một tiếng thét kinh hãi chợt thốt lên, Diêu Thanh Thanh trợn trừng đôi mắt hạnh, vẻ mặt không thể ngờ nhìn Diêu đại phu nhân.
Diêu đại phu nhân nhíu mày, trách mắng: " Lỗ mãng như thế còn ra thể thống gì, ngươi xem A Manh người ta đi, con bé luôn im lặng thong dong, làm sao như ngươi cả kinh đến la to lên như vậy."
"Nương, A Manh nàng ấy luôn gặp chuyện không may, đương nhiên đã luyện thành tính thong dong không màng thế sự." Diêu Thanh Thanh vẫy vẫy tay, còn nói thêm: "Không nói cái này nữa, mà Ngu biểu ca làm sao có thể cầu hôn A Manh chứ? Huynh ấy không phải là có hôn thê từ thuở nhỏ rồi sao?"
Diêu đại phu nhân lạnh nhạt uống một ngụm trà, nói: "Hôn thê đính hôn từ thuở nhỏ với hắn tất nhiên là A Manh, đây là chuyện lúc mẫu thân A Manh mẫu thân còn sống cùng Ngu Tam gia định ra việc hôn nhân này, lúc ấy người biết đến không nhiều người, bởi vì Ngu Tam gia cùng La Ngự sử cũng không nhà đại môn gì nên không có ai chú ý tới. Chính là sau đó lại xảy ra nhiều chuyện, Ngu tướng quân cũng trường kỳ chinh chiến bên ngoài, nên hôn sự cũng vẫn không có ai nhắc đến."
"A? Nương, nói cách khác, người sớm đã biết việc hôn nhân này rồi sao?" Diêu Thanh Thanh đầu óc phản ứng nhanh trái ngược với vẻ ngoài luôn có vẻ hấp tấp, rất nhanh nàng liền suy ra một kết luận, "Lúc thọ thần của Tổ mẫu, người biết Ngu biểu ca sẽ tới đây, cho nên mới cố ý giữ riêng A Manh ở lại sao?"
Lúc ấy Diêu Thanh Thanh còn thấy có chút kỳ quái, mẫu thân nàng làm việc luôn chu toàn, cẩn thận, làm sao có thể giữ A Manh người không phải nữ tử Diêu gia lại chứ, thì ra không phải ý định bà muốn làm cho Diêu lão phu nhân trong lòng không thoải mái, làm cho những người khác cười nhạo A Manh. Thì ra, thì ra là nguyên nhân này đây.
"Đây là chuyện tất nhiên, nương ngươi đây cũng không ngốc giống ngươi, làm việc cố không để ý trước sau." Diêu đại phu nhân trừng mắt nhìn nữ nhi một cái, rồi giải thích: "Mẫu thân A Manh là A Uyển từng có ân với ta, nàng mất, ta tất nhiên nên vì nữ nhi của nàng mà lo lắng. Lúc trước ta cũng không biết Ngu tướng quân có còn nhớ rõ hôn ước hay không, cho nên ta mới cố ý lưu A Manh ở lại, ta muốn xem thử thái độ của hắn một chút. Kết quả chứng minh, mắt nhìn người của A Uyển lúc trước rất tốt, không có chọn sai người. Nói đến đây, ta có thể ở Diêu gia nhanh như vậy lấy được sự tín nhiệm của tổ mẫu ngươi, cũng là nhờ có A Uyển hỗ trợ phía sau."
Diêu Thanh Thanh nghe được cũng sửng sốt, nàng thật không biết còn có chuyện như vậy, trong lòng bắt đầu có chút tò mò về mẫu thân A Manh. Đó là một nữ nhân như thế nào, mới có thể khiến cho mẫu thân nàng tôn sung như vậy.
"Nhưng mà, nương à, nương của Ngu biểu ca cùng muội muội huynh ấy, giống như không thích A Manh lắm. Người xem, trong ngày thọ thần của tổ mẫu, mẫu thân Ngu biểu ca biết sự h