m, tách ra làm việc….. Sở Bá Ninh tin tưởng, nếu không có gì cần
thiết, A Nan dường như đến xuất hiện trước mặt hắn cũng không muốn……
Sở Bá Ninh phát hiện, tình cảnh bây giờ của hắn giống như
trước kia chưa cưới lão bà vậy. Nhưng hắn thấy bộ dạng như vậy của A Nan, lại
không tức giận được, chỉ cảm thấy trong lòng có chút bực bội.
Nhưng không thấy A Nan, lại càng mất mát.
*******
Liên tiếp vài ngày như vậy, Sở Bá Ninh rốt cục quyết định
không thể để A Nan tiếp tục coi nhẹ hắn.
Đúng vậy, Sở Bá Ninh cảm thấy A Nan tuy cũng giống thê tử cẩn
thận chăm sóc hắn, nhưng phần lớn thời điểm đều không nhìn hắn. Loại không để ý
này so với không ngừng khóc nháo còn làm người ta khó chịu hơn.
Hôm nay, lại đến lúc Sở Bá Ninh uống thuốc, A Nan tiếp nhận
chén thuốc, đầu ngón tay chạm vào mép bát, thấy thuốc không nóng lắm, liền đem
nó qua cho Sở Bá Ninh đang dựa vào giường.
“Vương gia, nên uống thuốc rồi.” A Nan ôn hòa kính cẩn nói.
Sở Bá Ninh buông xuống quyển binh pháp trên tay, nâng mắt
nhìn về phía A Nan, khuôn mặt A Nan vẫn duy trì tươi cười thỏa đáng nhìn hắn, cầm
chén thuốc đưa qua.
Mấy ngày qua có thể nói là mấy ngày thanh nhàn nhất từ lúc Sở
Bá Ninh mười tuổi được phong vương đến nay, làm cho hắn có chút không quen.
Nhưng lần này hắn bị thương tương đối nặng, đám người Triệu tướng quân, Ôn
Lương ý tứ cũng không lấy chiến sự đến làm phiền hắn, Sở Bá Ninh đã quen bận rộn,
không có việc gì làm, lại không thể xuống giường hoạt động, chỉ có thể lấy mấy
quyển binh pháp đến xem. Nhưng khi hắn xem được một đoạn, thấy A Nan ngồi trên
giường nhỏ chuyên chú thêu, rất muốn gọi nàng qua cùng hắn trò chuyện trong chốc
lát, nhưng A Nan lần nào cũng đều mỉm cười từ chối, lý do của nàng là hắn bị
thương chưa lành, cần tĩnh dưỡng, khiến hắn cảm thấy rất mất mác.
Sở Bá Ninh nhíu mày, không nói một câu cầm chén thuốc uống hết.
A Nan thấy thế chuẩn bị đón chén thuốc không, đột nhiên Sở Bá Ninh đem bát đặt ở
bàn nhỏ, giơ tay bắt lấy cổ tay nàng mạnh mẽ kéo qua, một bàn tay to chế trụ ót
nàng, đầu cúi xuống trực tiếp hôn lên đôi môi khẽ mở vì kinh ngạc của nàng, lưỡi
còn vị đắng của thuốc tiến quân thần tốc……..
A Nan nếm vị thuốc đau khổ kia, nhất thời khuôn mặt nhăn như
bánh bao, đầu lưỡi lập tức mang hương vị đắng chát đó đẩy ra ngoài, thân thể
cũng giãy dụa thối lui. Sở Bá Ninh sao mà cho nàng thối lui, một tay ôm eo
nàng, đem nàng kéo vào trong ngực, lại hôn sâu hơn.
A Nan nhất thời luống cuống tay chân, vừa phải kháng cự mê
loạn từ nụ hôn bá đạo của hắn, vừa muốn cẩn thận không thể bởi vì nhất thời
vong tình không khống chế được đụng tới vết thương của hắn. Nhưng Sở Bá Ninh lại
không quan tâm, thật sự khiến nàng giận dữ, người này chẳng lẽ không biết trân
trọng chính mình đến thế sao?
Một hồi lâu sau, A Nan thở hồng hộc vô lực tựa trong lòng hắn,
hai má phấn nộn đỏ bừng, vừa thấy là biết đã xảy ra chuyện gì.
Sở Bá Ninh có chút thỏa mãn ôm nữ nhân rốt cục ôn thuần dựa
trong lòng, nâng mặt nàng, quyến luyến hôn nhẹ trán của nàng.
“A Nan…. đừng giận nữa.”
Sở Bá Ninh nói mỗi một câu, liền hôn nàng một lần. Sở Bá
Ninh nói không ra lời xin lỗi, hắn cũng không thấy mình làm sai, nhưng A Nan xa
cách chiến tranh lạnh như vậy, thật sự khiến hắn không quen, trong lòng có chút
cô đơn.
A Nan vừa nghe, biết hắn hướng mình xuống nước rồi, nhưng mà
nàng muốn không phải những lời này, nàng muốn là lời giải thích của hắn.
“Thần thiếp mới không giận.”
A Nan trầm mặc một lát, chỉ có thể nói thế. Nói xong, A Nan
cảm giác được lồng ngực chấn động, biết hắn nhất định là đang cười. A Nan có
chút tức giận, rất muốn đấm hắn vài cái, nhưng nhớ đến hắn còn bị thương, chỉ
có thể oán hận dừng tay.
Sở Bá Ninh không biết hắn vừa thoát một kiếp, nâng mặt nàng
lên, có chút bỡn cợt nói: “Nếu không giận, hà tất trốn tránh vi phu như vậy? A
Nan, thực xin lỗi, đã để nàng lo lắng.” Nói ra miệng xong, Sở Bá Ninh cảm thấy
“xin lỗi” gì đó, tựa hồ không khó nói như vậy.
A Nan cắn môi, nhịn xuống chua xót trong mắt, nàng mới không
cần hắn nhận lỗi đâu……
Sở Bá Ninh cẩn thận hôn lên hốc mắt phiếm hồng của nàng,
khóe môi nén một nụ cười tươi, nói: “Triệu Cảnh đóng ở Đồng Thanh hơn hai mươi
năm, hắn đối triều đình trung thành và tận tâm, chưa từng có dị tâm. Bắc Việt đến
xâm phạm, Đồng Thành lúc này đúng là hết sức nguy nan, Đồng Thanh không thể thiếu
hắn. Mà Kỳ Hoa là thiên kim duy nhất của Triệu tướng quân, cũng là nhược điểm
trí mạng của hắn, cho nên, bổn vương không thể không cứu nàng.”
A Nan yên lặng nghe, nàng biết rõ trong lòng Sở Bá Ninh nặng
thiên hạ, không nghĩ rằng lại nặng đến ngay cả điểm ấy cũng lo lắng tới. Lúc
này Đồng Thành quả thật trong lửa chiến tranh, Triệu tướng quân đóng ở Đồng
Thanh hơn hai mươi năm, hắn cống hiến hết sức cho Đồng Thành, mà hắn cũng là
nhân vật hiểu biết chiến sự của Đồng Thành với người Bắc Việt nhất, chỉ huy cuộc
chiến không thể thiếu hắn, hắn là linh hồn của quân Đồng Thành, nhờ có hắn, Đồng
Thành mới có thể một lần lại một lần đánh lui tiến công của Bắc Việt. Mà