vứt ba chiếc túi ở các hướng khác nhau. Chị ấy biết xung quanh không
chỉ có một người theo dõi, chị ấy đang quan sát. Vừa phải đề phòng có người tấn
công, vừa phải phân biệt thật giả. Ở đây nhiều người, tất cả đều không dám động
thủ công khai, đang chơi trò trốn tìm".
"Chúng ta cần phải liên hệ được với chị ấy."
Trước mặt Chúc Tiểu Tiểu là khu công nghệ thông tin, Tất Mặc Kỳ đang ở một chỗ
không xa. Cô nhìn cửa hàng trước mặt một cái, lại quay đầu sang Tất Mặc Kỳ, Tất
Mặc Kỳ hiểu ý, đi vào trong.
Rất nhanh chóng Tất Mặc Kỳ lại bước ra ngoài, anh báo
cho Ray một chuỗi số điện thoại.
Chúc Tiểu Tiểu đi về hướng của Mạnh Mạn. Mạnh Mạn đang
đứng ở cửa một cửa hàng bán túi xách, bên trái là thang cuốn, bên phải là khu
giếng trời rộng rãi, vị trí này đối với việc chạy trốn đúng là rất có lợi.
Chúc Tiểu Tiểu đi đến, Mạnh Mạn nhìn thấy cô, nhưng
mặt không biểu cảm, ở cách đó không xa còn có một Chúc Tiểu Tiểu khác đang lục
bới chiếc túi nhặt được, bên trong là hai chai nước suối.
Chúc Tiểu Tiểu ẩn mình trong đám người, đi về phía con
thú biến hình Chúc Tiểu Tiểu kia. Mạnh Mạn cảnh giác, vừa nhìn cử động của cô
vừa chú ý quan sát xung quanh.
Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên xông về phía con thú biến
hình kia, hung dữ tát cho nó một cái. Con thú biến hình hoàn toàn không phòng
bị, trong lúc kinh ngạc tức giận, rống lên một tiếng.
Chúc Tiểu Tiểu sau khi tấn công, nhanh chóng lẩn vào
đoàn người, thú biến hình hét lớn một tiếng, thu hút ánh mắt của tất cả.
Mạnh Mạn trong lúc hơi ngẩn ra, một bóng người từ bên
cạnh cô chen đến, lướt qua, nhét vào tay cô một thứ đồ cứng cứng. Bên tai nghe
thấy người kia nhỏ tiếng nói: "Nhận điện thoại".
Manh Mạn định thần lại nhìn, Tất Mặc Kỳ đã đi qua cô,
tiến vào đoàn người, hướng về phía Chúc Tiểu Tiểu, rời đi.
Manh Mạn cầm điện thoại nhanh chóng rời khỏi góc này.
Chuông điện thoại vang lên, cô nhận cuộc gọi, đối phương nói: "Chị Mạn, em
là Ray, bây giờ chị nghe chỉ dẫn của em, đi thẳng về phía trước, đến tiệm tinh
dầu rẽ trái, đi thẳng là cửa ra, từ đó chị đi ra. Em sẽ bảo cho chị đâu là Tiểu
Tiểu thật".
Manh Mạn đồng ý, nhìn vào hình ảnh trên tủ kính, nhanh
chóng quan sát một chút người bám đuôi. Mấy người ấy hình như có chút kinh
ngạc, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục đi theo.
"Trước mặt chị, gã mặc âu phục màu xám kia cũng
là người của bọn chúng.” Mạnh Mạn đi được một đoạn, bỗng nhiên nghe thấy Ray
nhắc nhở, mắt nhìn thấy người kia đột nhiên móc súng ra, cô lập tức chạy về bên
phải, xuyên qua một hành lang khác. Người đó nổ súng, bắn ra một cột nước.
"Súng nước?" Ray kinh ngạc.
Manh Mạn bắt đầu chạy cuồng loạn, mấy người bám đuôi
xung quanh cô lần lượt móc súng ra, bọn họ chẳng buồn để ý đến việc mình gây
náo loạn, cùng nhau xông về phía Mạnh Mạn.
"Đó là bùa nước, tôi không phải là người bình
thường. Ray, cậu phải đưa tôi đến gặp Tiểu Tiểu, đồ trên tay tôi rất quan
trọng."
Chu Duệ quan sát bản đồ địa hình và máy theo dõi,
nhanh chóng lọc ra tin tức hữu dụng, Ray chỉ huy: "Xuyên qua cửa hàng bán
giường ngủ trước mặt, chạy về bên phải, có một đoàn du lịch đang đi về phía
này, bọn họ có thể che chắn cho chị".
"Trước mặt có một cửa lớn, đừng đi về phía đó.
Bên phải tiệm McDonald cạnh cửa lớn có cầu thang xuống dưới, rẽ trái đi qua khu
sàn gỗ, rẽ phải, chỗ đó có cửa ra thông đến quảng trường trên mặt đất, chị hãy
đi ra từ đó."
Mạnh Mạn hộc tốc chạy, lao xuống cẩu thang. Mấy người
kia cả đoạn đường cuồng loạn truy đuổi, đến đây vẫn rất tự nhiên xông thẳng ra
ngoài cửa lớn. Ngoài cửa là quảng trường trung tâm thương mại quốc tế, chỗ nào
cũng có người, nhưng không thấy bóng dáng Mạnh Mạn đâu. Bọn họ nhỏ giọng nói
mấy câu, chia nhau ra tìm kiếm.
Chúc Tiểu Tiểu ở một bên khác theo chỉ thị của Chu Duệ
đã đến con đường hầm của bến xe bus bên cạnh quảng trường đợi trước. Mạnh Mạn
từ cửa trung tâm thương mại đi ra, cách đường hầm kia một đoạn.
"Đừng ra vội, có hai người đang nhìn về phía chị.
Một chiếc xe chuyển hàng sắp tới, chị phải đi đến bên trái nó. Được, ngay bây
giờ!"
Manh Mạn cúi đầu lao ra, vừa hay có chiếc xe kéo mấy
tấm dựng bối cảnh đi qua đường, Mạnh Mạn ở bên trái của nó cùng đi, chiếc xe
vừa hay che chắn ánh nhìn của hai kẻ bám đuôi kia.
Đi được một đoạn, chiếc xe muốn rẽ vào cửa sau của
trung tâm thương mại, Mạnh Mạn tiếp đó chạy về phía bến xe.
"Đi về bên phải, hòa vào nhóm người, ở chỗ bán
bóng bay kia đợi một chút, xe bus chẳng mấy chốc sẽ vào bến."
Mạnh Mạn làm theo lời nói, đợi không đến nửa phút, xe
bus đến rồi, người trên xe ào ào đi xuống.
"Bây giờ, chạy đi đi, cùng với đoàn người vào
trong đường hầm. Tiểu Tiểu đang ở đó đợi chị."
Mạnh Mạn làm theo, lao vào trong đám người, mấy người
kia ở trên quảng trường nhìn đông ngó tây đã mất dấu Mạnh Mạn.
Chúc Tiểu Tiểu đứng trong lối đi dưới đất đợi, tai
nghe thấy Ray từng chút từng chút đưa Mạnh Mạn tiến gần về phía mình. Trái tim
cô đập dữ dội, Tất Mặc Kỳ đã đứng ở bên cạnh nhưng cô vẫn thấy sợ, vô cùng sợ
hãi. Dự cảm không tốt vẫn cứ giày vò trong tim. Thờ