đừng như vậy, nghĩ đến Đông Đông, cô đừng làm chuyện ngốc".
Nỗi đau trong lòng A Hà thực sự khó nói thành lời, những người này đều là bạn
bè của cô ta, nhưng cô ta lại dụ dỗ uống máu sống, bạo ngược thành nghiện, cô
ta đã không quay đầu được nữa rồi.
Giây phút này, Vu Lạc Ngôn ở gần cô ta như vậy, cô ta
thậm chí ngửi thấy cả mùi máu thơm tỏa ra từ mạch máu mỏng nơi động mạch cổ của
anh. Trái tim A Hà đập loạn, da đầu tê dại, cô ta đã không còn cách nào khống
chế bản thân mình.
A Hà cúi đầu, há miệng cắn xuống cổ Vu Lạc Ngôn.
Ở bên dưới sau một loạt tiếng kinh hãi, lại nghe thấy
tiếng kêu thảm thiết của A Hà, đầu cô ta ngẩng mạnh lên, trên mặt nhiều thêm
một vết thương đang bốc khói.
Vu Lạc Ngôn tay cầm dao găm chém một nhát nữa lên cánh
tay cô ta, A Hà đau đớn thả lỏng tay, Vu Lạc Ngôn rơi xuống đất, lăn một vòng.
Còn chưa đợi anh đứng vững, A Hà đã nhào đến, cô ta
tóm lấy Vu Lạc Ngôn ném lên tường, "choang" một tiếng, dao rơi trên
mặt đất, A Hà hét lớn, lao đến ép lên người Vu Lạc Ngôn.
Lần này Vu Lạc Ngôn không còn sức kháng cự, trong tình
thế ngàn cân treo sợi tóc, có hai bóng người cùng lúc bay đến, hất A Hà ra, lại
có mấy người chạy tới đỡ Vu Lạc Ngôn dậy.
"A Hà, chúng tôi cấp B không uống máu sống, theo
lý mà nói năng lực không mạnh bằng cấp A, nhưng cô đừng có quên, chúng tôi cũng
là Huyết tộc, bản lĩnh cô có, chúng tôi cũng có." Mấy người còn coi là có
chút sức chiến đấu của Huyết tộc chắn trước mặt Vu Lạc Ngôn, bọn họ nhe nanh,
giương móng vuốt ra. Còn có hai người đã xông vào trong vòng chiến giữa Chúc Tiểu
Tiểu và cô gái áo đỏ.
Những người khác ôm lấy trẻ con, toàn bộ lùi đến góc
nhà. A Hà lúc này đã mất hết lý trí, cô ta chí biết Vu Lạc Ngôn kia có máu sống
thơm ngon. Cô ta nhe nanh, gầm gào rồi xông đến.
Không có máu sống và kinh nghiệm săn bắt, đích xác là
khiến sức tấn công của cấp B hơi yếu, huống hồ trong phòng đều là những người
già cả từ trước đến nay chưa từng đánh giết. Cho nên phía bên này, hai người
Huyết tộc đến giúp Chúc Tiểu Tiểu, chẳng mấy chốc đều bị cô gái áo đỏ đánh ngã.
Nhưng bọn họ ra tay trợ giúp cũng khiến Chúc Tiểu Tiểu
đỡ được phần nào, cô quay lại nhìn Vu Lạc Ngôn. Anh bên đó đã có người tương
trợ, Chúc Tiểu Tiểu cũng ít nhiều yên tâm hơn. Trước mắt cần phải nhanh chóng
xử lý hai con quỷ hút máu cấp A này, tình hình bên ngoài không biết thế nào
rồi, tiếng đánh nhau trên lầu vẫn chưa ngừng, có lẽ là một trận ác chiến.
Chúc Tiểu Tiểu "roạt roạt" hai nhát kiếm,
lại tấn công về phía cô gái áo đỏ. Cô gái áo đỏ tốc độ cực nhanh, vụt một cái
nhảy lên nóc nhà, đó là phạm vi Chúc Tiểu Tiểu dùng Tiểu Phấn Hồng không thể
tấn công đến được. Hai người Huyết tộc một trái một phải cũng nhảy lên trên,
muốn tấn công cô gái áo đỏ, nhưng một người đã bị cô ta đạp bay, người còn lại
cũng bị bóp cổ, ép đến góc tường.
Cô gái áo đỏ cười hung ác: "Tao đánh mệt rồi, máu
cấp B tao cũng muốn thử xem". Cô ta nói xong, liền cắn xuống cổ đồng loại
mình.
Chúc Tiểu Tiểu thấy vậy, trong tình huống cấp bách
vung tay phóng Tiểu Phấn Hổng về phía cô gái áo đỏ.
Cô gái áo đỏ nghiêng người tránh đi rồi nhào thẳng tới
chỗ Chúc Tiểu Tiểu. Mọi người thấy vậy kinh hoàng thất sắc, muốn tương trợ
nhưng bản thân lại chẳng thể làm gì.
Chúc Tiểu Tiểu hai tay trống không rõ ràng đã không
còn khả năng kháng cự. Cô gái áo đỏ lao đến, vô cùng sung sức, cực kỳ tự tin,
nào có ngờ được, ở phía trước đợi cô ta lại là nỗi đau đớn kinh hoàng. Ngực cô
ta bị dính một chưởng, cơn đau đớn khủng khiếp thấu tới tận từng sợi thần kinh!
Cô gái áo đỏ bị đánh bay ra ngoài, đập lên trên tường
lại rơi xuống đất. Chúc Tiểu Tiểu thở dốc, ôm lấy tay phải, công lực của cô
không đủ, sử dụng Diêm Vương chú thực sự hơi quá sức. Nhưng lúc nguy cấp có thể
cứu mạng, cơn đau tê dại nửa người này cũng đâu là gì.
Sau lưng, một tiếng súng vang lên, Chúc Tiểu Tiểu vội
quay đầu, Vu Lạc Ngôn tay cầm súng đang đứng ở đó, A Hà trợn trừng mắt ngã
xuống trước mặt anh. Mấy người Huyết tộc bên cạnh biểu cảm khác nhau, nhưng đều
không giấu được vẻ thương cảm.
Trong chốc lát, cả căn phòng ngoại trừ tiếng khóc của
trẻ con ra thì không còn động tĩnh gì khác. Qua một lúc, Thiên Bà nói:
"Tiểu Tiểu, con đến đây, bà bà có lời muốn nói".
Chúc Tiểu Tiểu đi đến, Thiên Bà đuổi hết những người
xung quanh ra, khẽ giọng nói với Chúc Tiểu Tiểu: "Huyết tộc mấy trăm năm
nay có một bí mật. Trong rừng cây ở phía bắc của thôn có phong ấn cất giấu một
viên huyết thạch, viên huyết thạch đó là một chìa khóa, dùng nó để mở khóa gì
thì không ai biết. Con phải nhanh một bước tìm ra viên huyết thạch đó".
Chúc Tiểu Tiểu kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: "Vì sao
ạ?".
"Ta không biết. Ta chỉ đột nhiên cảm ứng được
viên đá này đang gặp nguy hiểm, không thể để cho người khác cướp nó đi. Chuyện
xảy ra đêm nay chắc không chỉ đơn giản vì muốn khống chế Huyết tộc, điều bọn họ
muốn có lẽ chính là viên đá đó. Con à, chuyện này rất quan trọng, mau tìm viên
đá đi."
"Sau khi lấy được thì sao?"
"Ta cũng không biết, có lẽ một ngày n