g Trung phiên âm giống nhau. Từ “Thụ” cùng với từ “Công” là
hai từ rất thông dụng trong truyện Đam mỹ của Trung Quốc. Công để chỉ người
đóng vai nam, còn thụ để chỉ người đóng vai nữ trong mối quan hệ đồng tính nam.
Chúc Tiểu Tiểu lập tức chui đầu vào trong chăn, đây
đây đây, thực sự là quá mất mặt rồi.
Nghiêm Lạc cười lớn, ôm chặt lấy cô, kéo đầu cô ra
khỏi chăn. Heo Con này giống như chú đà điểu vậy, hễ gặp phải chuyện gì là liền
giấu kín bản thân mình đi.
Cô vùng vẫy, chỉ trích anh: "Anh giả vờ
ngủ!".
"Em làm ồn kiểu này, người chết rồi cũng sẽ tỉnh
lại mất" Ý trêu đùa rõ ràng trong giọng nói của anh khiến Chúc Tiểu Tiểu
phải trừng mắt lên gườm.
"Đồng chí Diêm Vương, tuy đồng chí đã bị bãi
chức, nhưng phát ngôn như thế thực sự là không chuyên nghiệp lắm. Linh hồn bị
bắt đi rồi, làm sao người chết còn có thể tỉnh lại."
Nghiêm Lạc khẽ cười, ngón tay gõ vào mũi Tiểu Tiểu:
"Đừng tìm lý do, em nói anh không phải là 'thú' tốt gì?". Anh rất
hiếu kỳ, Heo Con nhà anh chơi một mình lâu như vậy rồi, lời nói cuối cùng oán
trách anh là có ý gì. Lẽ nào có thần thú gì đó giúp được cho chuyện nam nữ này
sao? Sao anh lại không biết nhỉ?
"Ừm, chính là cái 'thụ' kia." Giọng cô nhỏ
đến mức không còn nhỏ được hơn nữa, lúng búng như ngậm hột thị.
"Thú gì? Còn có loại thần thú nào em biết mà anh
không biết?"
Lời nói này của Nghiêm Lạc khiến mắt Chúc Tiểu Tiểu
sáng lên, hóa ra Boss cũng là đồ quê mùa. Quả nhiên văn minh của con người
không phải thứ những người thuộc thần tộc có thể tinh thông được.
Cô gật đầu thật lực: "Ừm, ừm, chính là 'thần
thụ', anh không biết đâu". Cô không nhịn được phá lên cười. Thấy Nghiêm
Lạc hồ nghi nhướn mày lên nhìn mình, cô vội vàng vùi đầu vào lòng anh, tiếp tục
khoái chí, cười đến mức hai vai run lên.
Nghiêm Lạc đương nhiên hiểu được thứ cô nói với thứ
bản thân mình nói không phải là một, nhưng nhìn thấy cô vui vẻ thế này, cũng
không hỏi đến cùng nữa. Heo Con nhà anh quả nhiên là thần kinh xuề xòa, khóc
một trận, ngủ một giấc là lại vui vẻ, Chuyện tối hôm qua không để lại ảnh hưởng
xấu nào đối với cô.
Anh hôn lên đỉnh đầu cô, thấp giọng nói: "Rõ ràng
là em xấu hổ lại sợ đau, liên quan gì đến thần thú chứ?".
Cô đỏ bừng mặt, lại rúc sâu vào lòng anh, qua một lúc
lâu mới lầm bầm nói: "Chỉ vì 'thần thụ' không tốt, đúng thế!". Ngẫm
nghĩ giây lát, lại bổ sung thêm một câu: "Không đúng, là Cửu Thiên Huyền
Nữ không tốt".
Anh mỉm cười, an ủi: "Không sao cả, anh có thể
đợi".
"Vậy đợi thêm một chút nữa có được không?"
Cô tóm lấy cơ hội đưa điều kiện.
Câu trả lời của Nghiêm Lạc là véo lên mông cô một cái,
khiến cho cô lớn tiếng kêu oa oa.
Hai người không nói gì, yên lặng nằm ôm nhau. Qua một
lúc rất lâu, Chúc Tiểu Tiểu không nhịn được nữa: "Boss, em muốn đi vệ
sinh".
"Vậy thì đi đi." Anh nới lỏng cánh tay.
"Nhưng mà như thế này rất thoải mái, em không
muốn cử động."
"Vậy thì đừng cử động."
"Nhưng mà nhịn không được rồi."
Anh gườm cô: "Đi, đi. Heo lười, anh phải ngủ
rồi".
Chúc Tiểu Tiểu liền bò dậy: "Chờ một chút, em sẽ
quay lại với anh ngay".
Nghiêm Lạc không nhịn được cười, ở cùng với heo ngốc
này, chuyện dù vớ vẩn hơn nữa cũng có thể khiến anh vui vẻ. Trong lồng ngực đã
trống không vẫn còn lưu lại hơi ấm của cô, từ nhà vệ sinh truyền đến tiếng nước
chảy róc rách, anh vùi đầu vào trong chăn, ngửi thấy hương thơm của cô, cuộc
sống bình thường lại chân thực như thế này, anh hy vọng cứ mãi mãi tiếp tục,
không có thần ma yêu quái gì cả, không có ngày tận thế, chỉ có anh và cô.
Hóa ra, anh thật sự cũng biết mệt.
Chúc Tiểu Tiểu rửa mặt rất nhanh, lao trở về như một
cơn gió, vén chăn ra liền nhảy luôn vào lòng anh: "Động tác của em có
nhanh không?".
"Chậm quá, anh sắp ngủ say rồi."
"Ngủ đi, ngủ đi." Cô vươn cánh tay ôm lấy
anh: "Ngủ nhiều thêm một chút vết thương sẽ nhanh khỏi".
Anh cong khóe môi lên, thật sự phải ngủ rồi. Ban nãy
anh vừa nhắm mắt lại thì bị cô làm ồn, lúc này thực sự phải ngủ rồi. Anh dặn dò
cô: "Tối qua anh làm đồ ăn rồi, để ở trong tủ lạnh, em tự mình hâm nóng
lại ăn. Hôm nay đừng mở điện thoại nữa, để khỏi có người làm phiền em. Đừng
chạy loạn khắp nơi, nếu muốn ra ngoài chơi, đợi anh tỉnh rồi sẽ lại chơi cùng
em...".
Cô bịt lấy miệng anh, nhỏ tiếng nói: "Thật lôi
thôi, anh là ông già à, mau ngủ đi".
Một lúc sau, khi Chúc Tiểu Tiểu đứng trước bếp hâm lại
đồ ăn, đột nhiên nhớ ra, Boss chẳng phải chính là ông già sao, còn là ông già
mấy nghìn tuổi nữa. Nhưng mà vết thương của anh rốt cuộc là thế nào, có phải sẽ
không khỏi được không? Cô thấp thỏm lo lắng, cảm thấy rất đau lòng.
Chúc Tiểu Tiểu không hề tắt điện thoạt, khi cô nhận
được cuộc gọi thứ mười lăm, cuối cùng cũng hiểu vì sao Boss nói sẽ có người làm
phiền cô.
"Tiểu Tiểu, chuyện gì vậy? Sao cô lại đột nhiên
từ chức? Boss cũng từ chức rồi, hai người muốn cùng nhau di dân phải
không?"
"Tiểu Tiểu, hôm nay công ty mở cuộc họp lớn, cô
và Boss vì sao đều từ chức? Boss muốn đi đâu vậy?"
"Tiểu Tiểu, Boss lại từ chức rồi, bất ngờ quá. Cô
chắc chắn biế