Insane
Heo Yêu Diêm Vương

Heo Yêu Diêm Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220253

Bình chọn: 8.5.00/10/2025 lượt.

chữ

đó, cuối cùng không nén được rơi nước mắt.

Vu Lạc Ngôn lúc này cũng đang rơi nước mắt.

Đến nửa đêm, cuối cùng cũng được trở về nhà, anh mệt

mỏi vô cùng, đổ người lên giường nhưng lăn qua lăn lại chẳng ngủ nổi. Khó khăn

lắm mới chập chờn ngủ được, lại nhìn thấy cô gái có khuôn mặt trẻ con kia đang

ánh mắt tuyệt vọng nhưng không cam tâm nhìn chằm chằm vào mình, cô ta hét lên:

“Tôi chạy không nổi nữa rồi, nhưng tôi không muốn chết, tôi không muốn

chết!!!".

Vu Lạc Ngôn hét lớn, ngồi bật dậy, phát hiện hóa ra đó

chỉ là giấc mơ.

Toàn thân anh mồ hôi đầm đìa, không dám ngủ nữa. Vu

Lạc Ngôn cầm mấy lon bia lạnh về phòng uống ừng ực, càng uống nhiều lại càng

tỉnh táo, ánh mắt cô gái có khuôn mặt trẻ con đó cũng càng lúc càng thấy rõ

hơn.

Vu Lạc Ngôn co rúm lại ở góc giường, miếng hồng ngọc

đặt trên chiếc tủ đầu giường nhức mắt vô cùng, trái tim anh đập loạn, trên gò

má như có vệt nước, anh chạm vào, lại là nước mắt. Vu Lạc Ngôn phát hiện ra

mình đang khóc, nước mắt cứ thế tuôn ra không kìm lại được, anh ôm lấy lon bia,

đau đớn khóc hu hu.

Khóc được một lúc rồi, anh lấy điện thoại ra, cũng mặc

kệ bây giờ là lúc nào, gọi cho Chúc Tiểu Tiểu.

Điện thoại vang lên rất lâu, Vu Lạc Ngôn vừa chờ đợi

vừa uống mấy ngụm bia lớn, khó khăn lắm mới đợi được đến khi đầu bên kia bắt

máy. Anh chẳng buồn để ý điều gì hét vào trong điện thoại: "Tiểu Tiểu,

Tiểu Tiểu, anh thực sự thích em, em không thích anh, em thích Boss của em, anh

nhìn thấy rồi".

Lời nói của anh có chút lộn xộn, lại uống thêm mấy

ngụm bia nữa, trong giọng nói còn lẫn cả tiếng khóc: "Em nói anh nên làm

thế nào? Càng lúc anh càng thấy rõ, là quỷ gì, hút máu gì, anh đều có thể nhìn

thấy. Anh gặp phải cô gái đó, cô ta rất giống em, nhưng mà cô ta bị cắn chết

rồi. Anh đúng là thần kinh mới chạy đi cứu cô ta, em nói xem, anh vì sao lại là

bệnh nhân tâm thần cơ chứ?".

Anh ôm lấy điện thoại, lẩm bẩm kể ra hết sự việc, cũng

mặc kệ đối phương bên kia nghe có hiểu hay không. Anh nói năng lộn xộn, lời

trước không khớp với lời sau, nhưng anh nói rất thoải mái, cuối cùng chỉ cảm

thấy hơi men bốc lên đầu, hơi choáng váng, không ngừng hỏi: "Em nói xem anh

nên làm thế nào? Em nói xem anh nên làm thế nào?".

Đầu dây bên kia cuối cùng cũng có tiếng nói, lại là

một giọng đàn ông trầm thấp lạnh lùng: "Cô ấy ngủ say rồi".

Vu Lạc Ngôn trong chốc lát gần như tỉnh hoàn toàn, anh

ý thức được, dựng thẳng người lên, vuốt nước mắt trên mặt đi.

Nghiêm Lạc ở đầu dây bên kia tiếp tục nói với anh:

"Vu Lạc Ngôn, vấn đề này của anh cô ấy không giúp được, cô ấy chỉ có thể

cùng anh buồn phiền mà thôi, tôi không thích nhìn thấy cô ấy như vậy, cho nên

anh tốt nhất tự mình giải quyết đi".

Vu Lạc Ngôn không nói gì, anh nắm chặt điện thoại

trong tay, cảm thấy cả khuôn mặt mình như đang bốc cháy rừng rực, vô cùng khó

chịu, nhưng lòng tự tôn đã giúp anh gắng gượng, để anh không ngay lập tức dập

điện thoại đi.

Anh nghe rõ ràng từng câu từng chữ Nghiêm Lạc nói bên

kia: "Vu Lạc Ngôn, anh phải giống một người đàn ông!".

Chúc Tiểu Tiểu ngủ giấc này rất thoải mái.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, cô phát hiện ra mình đang

làm tổ trong lòng Boss, lúc này anh nhắm mắt lại ngủ rất ngon. Chúc Tiểu Tiểu

đánh giá Boss ở cự ly gần, lông mi thật dài, mũi rất thẳng, bờ môi thật xinh

đẹp. Boss của cô nhìn thế nào đều rất đẹp.

Cô ôm lấy anh "chụt chụt" hôn vài cái, Boss

không có phản ứng, xem ra lại đang ngủ sâu trị thương rồi. Theo như kinh nghiệm

quan sát được của Chúc Tiểu Tiểu từ trước đến nay, hễ anh ngủ như thế này thì

có sấm đánh trên đầu cũng không tỉnh được.

Chúc Tiểu Tiểu cắn cắn môi, tối qua công chiến không

thành công, làm sao hôm nay đã ngủ sâu rồi? Nhưng mà thế này cũng tốt, có thể

cho cô chút thời gian chuẩn bị. Đối với thất bại đêm qua, cô vừa ảo não vừa xấu

hổ, rõ ràng trước đó cô đọc tiểu thuyết, trong đó viết chuyện này rất dễ dàng

mà. Nhân vật nữ chính làm gì có ai không thích thú khi làm chuyện đó, thế nào

mà đến lượt cô lại khó khăn vậy chứ?

Cô trở dậy ngồi lên trên người Boss, chăm chú nhìn

anh, nghiêng đầu ngẫm nghĩ: "Ừm, em luyện tập trước một chút xíu". Dù

gì anh bây giờ ngủ như chết rồi, sẽ không biết được. Tối qua cô nhất định là

quá căng thẳng, sau này khi đã nghiên cứu, tập luyện thành thục rồi chắc chắn

là được.

Cô "huỵch" một cái áp lên ngựời Nghiêm Lạc,

tự cổ vũ bản thân mình: "Cố lên!".

"Chụt chụt", cô hôn hai cái lên mặt anh, rồi

đột nhiên ngồi thẳng dậy, "Thành công rồi!".

Cô há miệng cười, tự mình chơi với mình chẳng có gì là

không vui cả. Tưởng tượng rằng Boss là đại thúc lạnh lùng nhưng yếu đuối, còn

mình là thiếu nữ dễ thương khả ái mà vô cùng mạnh mẽ, cô ngả người vào lòng anh

tự nói với chính mình: "Xem ra Boss không phải là một 'thụ' tốt, cho nên

mình mới không thành công".

"Thú1 gì?"

Nghiêm Lạc trầm giọng nói khiến Chúc Tiểu Tiểu bị dọa suýt chút nữa nhảy dựng

lên. Cô ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt anh mang ý cười, xem ra là đã nhìn cô lăn

qua lăn lại hồi lâu rồi.

1 “Thú”

và “Thụ” trong tiến