đó nhìn nhau, bọn chúng căn bản chẳng
nhìn thấy Nghiêm Lạc và Bắc Âm Vương ở đâu. Âm Yến Nam đảo con ngươi một vòng,
lệnh cho bọn chúng lao về phía trận chiến.
Không nhìn thấy mục tiêu, thì làm con tốt đến thử uy
lực một chút cũng được.
Hai kẻ kia trong lòng sợ hãi, dù có đần độn hơn nữa
cũng hiểu rõ chuyện này không bình thường, nhưng chị Nam mà tức giận lên thì sự
trừng phạt sau này cũng rất đáng sợ, Bọn chúng nhìn nhau một cái, vẫn đành chạy
về phía Âm Yến Nam chỉ.
"Đoàng đoàng" hai tiếng súng vang lên, hai
người đó vừa mới tiến vào vòng chiến đã bị bắn ngã xuống đất. Âm Yến Nam ngẩng
đầu tìm kiếm, nhìn thấy hai tổ bắn tỉa chia nhau bảo vệ trên tòa nhà ờ hai bên,
khu vực này nằm chuẩn trong tầm ngắm.
Âm Yến Nam mím chặt môi, cô ta suýt chút nữa đã quên
mất, thế lực của công ty khốn kiếp gì đó kia rất lớn, và cũng chẳng phải là đám
quân lính tản mát không có chỉ huy. Vừa rồi chính là bị những người này chặn
đường lục soát cả hồi, Bắc Âm Vương cảm thấy Diêm Vương đang ở gần, mới bảo cô
ta quay lại chỗ này đợi, nghĩ chắc Diêm Vương cũng đã phát hiện hành tung của
bọn họ, bây giờ nhìn xem xung quanh, đúng là người của anh ta bao vây khắp nơi
rồi.
Chúc Tiểu Tiểu ở trên một chiếc xe phía sau, Mẫn Kỳ
thấy lo lắng chăm chú nhìn về hướng trận chiến, trong lòng có một loại cảm giác
khó tả. Nếu em gái anh ta có thể sống và trưởng thành, chắc cũng sẽ là một cô
gái đáng yêu như thế. Anh ta cười cười, cuối cùng nhìn Chúc Tiểu Tiểu một cái,
bây giờ cạnh cô có rất nhiều người bảo vệ, anh ta nên nhân lúc hỗn loạn rời đi,
chớ có quên mất thân phận tội phạm đang chạy trốn của mình.
Chúc Tiểu Tiểu không chú ý đến chiếc xe của Mẫn Kỳ,
khi nó lặng lẽ lùi ra xa khỏi con đường nhỏ. Cô đang tập trung toàn bộ tinh
lực, chăm chú nhìn về phía trận chiến, nhưng cô nhìn thấy được động tĩnh bên
trong mà chỉ thấy rất rõ Thôi phán quan, Happy, Smile và một số người cô không
quen biết đã vây thành một vòng ở đó.
Bắc Âm Vương đương nhiên cũng cảm giác thấy, trước
tiên chưa nói đến chuyện công lực của ông ta vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, chỉ
dựa vào điểm địch đông ta ít, ông ta cũng biết chỗ này không tiện lưu lại lâu.
Dù gì mục đích của ông ta đã đạt được rồi, ông ta nên chờ đợi thắng lợi cuối
cùng thì tốt hơn.
Bắc Âm Vương nghĩ như thế, đột nhiên một chưởng đánh
hướng về phía Chúc Tiểu Tiểu, Nghiêm Lạc đúng như là dự liệu, lập tức quay
người bảo vệ. Bắc Âm Vương nhân thời khắc này, quay người tóm lấy Âm Yến Nam,
lùi về phía khác của con đường nhỏ nhanh như một mũi tên.
Ông ta hành động rất nhanh, những tay bắn tỉa trên cao
không trở tay kịp, chớp mắt đã mất tung tích của bọn họ. Nhóm người Thôi phán
quan và Happy đuổi theo, nhưng một lúc sau đã tay không trở lại.
Nghiêm Lạc bảo vệ bên cạnh Tiểu Tiểu, không hành động
gì thêm, trên thực tế, trận chiến này đã khiến anh bị động khí huyết, vết
thương càng nặng hơn, anh miễn cưỡng nén cảm giác khó chịu xuống, trên mặt
không biểu cảm gì.
Chúc Tiểu Tiểu lặng lẽ nắm lấy tay anh, thấy sắc mặt
anh khó coi, cô cho rằng anh đang tức giận. Nghiêm Lạc nắm chặt tay cô, nói với
Thôi phán quan: "Chỗ này giao cho ông, một tên cũng không được bỏ qua. Bắt
cóc đòi tiền chuộc, giết người chưa thành, tụ tập ẩu đả, còn có tội danh gì
nữa, ông cứ tự mình nghĩ. Có thể giam bao lâu thì giam bấy lâu, moi những thứ
bọn chúng biết ra cho tôi".
Thôi phán quan gật đầu đồng ý, Nghiêm Lạc liền đưa
Chúc Tiểu Tiểu lên xe, nhanh chóng rời đi.
Tiểu Tiểu nhoài người lên cửa kính nhìn ra ngoài, thấy
cảnh tượng bắt bớ hỗn loạn xung quanh, trong lòng nghĩ thật đáng tiếc Bắc Âm
Vương kia lại chạy thoát, cô rất lo sau này ông ta sẽ làm ra chuyện gì đó bất
lợi cho Boss. Chúc Tiểu Tiểu quay sang nhìn khuôn mặt nghiêng đang lái xe của
Nghiêm Lạc, rất muốn dựa vào bờ vai rộng lớn của anh, lần này tuy đã phải kinh
sợ nhưng tất cả vẫn an toàn, Boss cũng không sao, thật quá tốt rồi.
Nghiêm Lạc đột nhiên quay đầu, vừa hay nhìn thấy ánh
mắt của cô, Tiểu Tiểu mặt đỏ bừng, nhanh chóng ngoảnh đi, không đợi Nghiêm Lạc
nói, cô đột nhiên chỉ ra ngoài cửa kính xe hét: "Boss, là Mẫn Kỳ, anh ta
đã cứu em".
Vừa mới rẽ ra khỏi con đường kia, bị cảnh sát và đồng
nghiệp hàng ma sư giữ lại, chính là Mẫn Kỳ.
Nghiêm Lạc ừ một tiếng, gật đầu biểu thị biết rồi.
"Boss, Mẫn Kỳ vừa bị bắt rồi." Chúc Tiểu
Tiểu không biết nên cầu xin thế nào.
"Anh ta có tội danh, để cảnh sát làm việc bọn họ
nên làm được không? Anh ta cứu em, anh sẽ điều tra một chút, những gì có thể
làm anh sẽ làm, nhưng em không được gây thêm phiền phức, biết chưa?"
"Vâng." Chúc Tiểu Tiểu có chút phiền lòng,
cô cảm thấy Mẫn Kỳ không phải người xấu: "Anh ta thực sự đã cứu em, anh ta
cho em uống thuốc giải, nếu không em đã bị tên lưu manh buồn nôn kia giờ trò
đồi bại rồi. Hơn nữa cũng là anh ta giúp em chạy trốn".
"Kít!!!" Một tiếng phanh gấp vang lên,
Nghiêm Lạc đột nhiên tấp xe vào vệ đường. Chúc Tiểu Tiểu suýt chút nữa đập đầu
vào kính chắn gió phía trước, sợ đến mức chẳng dám nói gì. Cô chỉ nói ra sự
thật, muốn cầu