tốt sao? Chung Dự nỗ lực thủ đoạn, sắp xếp mệnh tốt cho mình, nhưng mà anh ta
làm thế nào cũng không ngờ được, ở kiếp này, anh ta sẽ bị nhiễm chứng rối loạn
ký ức của kiếp trước. Đây cũng coi là thiên mệnh không thể tránh được."
"Boss, vậy em có phải cũng sẽ thiên mệnh không
thể tránh được không?"
Nghiêm Lạc cau mày: "Cái gì em cũng gắn lên người
mình, muốn tự tìm phiền phức sao?".
"Bởi vì thật sự là rất giống, đương nhiên sẽ có
liên tưởng."
"Heo Con, có anh ở đây, không người nào có thể ép
em làm chuyện mà em không muốn, anh đảm bảo." Đây chắc có thể coi là những
lời nói ngọt ngào đường mật nhất của Nghiêm Lạc rồi.
Chúc Tiểu Tiểu nghe thấy lời này, đột nhiên trong lòng
mềm nhũn, cô hơi đỏ mặt, cắn môi, thật sự không biết nên đáp như thế nào. Cô
phải xua đi, không thể rơi vào bẫy được.
Nghiêm Lạc cũng cảm thấy có chút khó chịu, dù gì, ý tứ
của anh đều nói rất rõ ràng rồi.
Sau đó hai người không nói lời nào nữa quay về đến cao
ốc Đế Cảnh. Khi đợi thang máy, Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên thở dài: "Boss, vậy Vu
Lạc Ngôn vẫn có thể có cơ hội lựa chọn vận mệnh phải không?".
"Đương nhiên, vận mệnh vẫn luôn do chính mình lựa
chọn. Chỉ là có nhân thì có quả, rất nhiều người cho rằng vận mệnh đang thao
túng chính mình, thực ra tất cả mọi ‘nhân' đều là tự mình trồng ra. Con người,
chẳng qua là kẻ đồng lõa của vận mệnh. Chứng rối loạn ký ức kiếp trước này là
mấy năm nay mới bắt đầu lan ra, nếu như Chung Dự không phải quá tham lam, lựa
chọn đúng số mệnh của Vu Lạc Ngôn, anh ta lựa chọn một người bình thường, sớm
đầu thai mấy chục năm, thì chưa chắc đã phải đối diện với tình trạng hiện
nay."
Chúc Tiểu Tiểu nhăn nhăn mũi: "Vậy em nhất định sẽ
không tham lam".
Nghiêm Lạc cười cười, nhìn cô một cái đầy thâm ý:
"Anh trước đây cũng luôn khẳng định mình không tham lam, sau này lại phát
hiện căn bản mình không làm được. Khi em có cơ hội đạt được điều gì, muốn vứt
bỏ quả thật là quá khó".
Lúc Vu Lạc Ngôn tỉnh lại trong bệnh viện, đã là hai
ngày sau. Bà Vu vẫn luôn túc trực bên cạnh giường, nhìn thấy con trai bảo bối
mở mắt ra rồi, bà vui mừng vạn phần, nhanh chóng gọi bác sĩ, lại vội vội vàng
vàng hỏi anh có chỗ nào khó chịu không.
Ngoại trừ toàn thân đau mỏi ra, Vu Lạc Ngôn cũng thật
sự không cảm thấy có chỗ nào không tốt. Anh lần này ngủ một giấc cực ngon, tựa
như đến một giấc mơ cũng đều không có. Chỉ là không ngờ rằng mới ngủ một chút
mà đã hai ngày rồi, bản thân anh nghe cũng giật thót mình.
Bác sĩ kiểm tra tình trạng sức khỏe, thông báo anh
không sao. Lúc này bà Vu mới yên tâm lại. Kéo anh lôi thôi dài dòng nói:
"Con trai à, con thật là dũng cảm. Thư Đồng nói với mẹ rồi, con là muốn đi
cứu một bạn học, không ngờ rằng đụng phải sào huyệt của bọn cướp khốn nạn.
Nhưng mà sự việc này về sau không được lặp lại nữa, mẹ chỉ có một đứa con trai
là con đây, con nếu có xảy ra vấn đề gì, bảo mẹ biết phải làm thế nào?".
Bà rót một cốc nước đưa cho Vu Lạc Ngôn, lại nói: "Bắt người xấu, ở đó có
cánh sát, bắt yêu ma quỷ quái, đã có người của Thư Đồng, sau này nếu như con
lại gặp phải những chuyện nguy hiểm như thế, nhất quyết không được kích động ra
mặt".
Vu Lạc Ngôn đón chiếc cốc, gật đầu. Dũng cảm? Anh hình
như từ trước đến nay chưa từng được người khác khen là dũng cảm. Anh làm sao mà
cứ chỉ nhớ rằng, hình như rất lâu rất lâu trước đây, có người đã trỏ vào mũi
anh mà mắng nhát gan, bạc nhược?
Đúng rồi, quái nhân có râu đột nhiên xuất hiện kia còn
nói anh làm mất mặt tổ tông Chung gia, tuy không có ai bảo cho anh, nhưng anh
cũng tự biết, người có râu này là Chung Quỳ. Nhưng anh làm sao mà lại làm mất
mặt nhà Chung Quỳ được? Lẽ nào...
"Nghe nói người bạn học kia của con đã không sao
rồi, hai mẹ con đều bình an. Phía cảnh sát bên kia cũng không đến, hình như mấy
người bên Đồng tiểu thư đã giải quyết vấn đề này rồi?" Bà Vu dài dòng cả
nửa ngày, nhìn con trai vẫn không có phản ứng, ngẩn ra thẫn thờ, còn sắc mặt
càng lúc càng không tốt, bà có chút hoảng: "Lạc Ngôn, con không phải là
lại phát tác chứ. Thư Đồng nói hôm nay sẽ đưa con đi làm bước trị liệu cuối
cùng, làm xong cái đó, con sẽ không sao nữa. Nếu con không thoải mái, cố chịu
đựng một chút, cô ấy chắc là sắp đến rồi. Mẹ gọi điện thoại giục cô ấy".
Vu Lạc Ngôn thấy bà như vậy liền cười: "Mẹ, con
không sao, con chỉ đang nhớ lại, hôm đó thật sự rất nguy hiểm".
"Chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ nữa/ bình an
là tốt rồi. Sau này cẩn thận một chút."
Sau này? Vu Lạc Ngôn không biết sau này của mình sẽ
như thế nào. Chung Quỳ đó nói vận mệnh không cách nào chạy trốn được, lời nói
như còn vẳng bên tai khiến anh cảm thấy hoảng hốt lại hoang mang.
Đến chiều, Thư Đồng tới, Vu gia bên này đang làm thủ
tục cho Vu Lạc Ngôn ra viện. Thư Đồng chào hỏi với bà Vu, hỏi rõ tình trạng sức
khỏe của Vu Lạc Ngôn rồi đưa anh đến Waiting.
Hai người ngồi trên xe, Thư Đồng không vội lái đi mà
lại lấy từ trong túi ở sau ghế ra một miếng ngọc màu đỏ máu, còn có một cuốn
kẹp file đưa cho anh: "Viên ngọc lão tổ tông nhà anh đưa cho, tôi sợ anh