Old school Easter eggs.
Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324590

Bình chọn: 8.00/10/459 lượt.

vẫn thấy vui, nhìn cô

cười, hai người ngồi song song ở đó, không hiểu vì sao lại trở nên trầm

lặng thế, cuối cùng một bạn cùng lớp đi qua, chào hỏi anh: "Ấy, Hòa Bình cũng ở đây hả?"

"Ừh, bị sốt."

Người bạn học đó nhìn Giai Kỳ: "Ồ, có bạn gái đi cùng bị sốt cũng cảm thấy hạnh phúc."

Giai Kỳ đỏ mặt, Mạnh Hòa Bình cười cười, người bạn học đó không nói gì thêm liền đi luôn.

Bắt đầu như thế đó, thứ 7 chủ nhật hai người đạp xe đi đi lại lại

trong trường học——từ trường của cô đến trường của anh, anh ít phải lên

lớp, thỉnh thoảng cũng tới trường cô vào học trộm, trịnh trọng cùng cô

đi học môn chuyên ngành. Giống như tất cả những đôi yêu nhau, cùng nhau

đi nhà ăn ăn cơm, nằm sưởi nắng trên bãi cỏ.

Lúc đố ngay cả ánh mặt trời cũng trở nên trong veo lóng lánh.

Cứ như vậy cho đến kỳ nghỉ đông, anh tiễn cô lên tàu, cô mới cảm thấy không nỡ, mặc dù chỉ có hơn một tháng nhưng vẫn là không được gặp anh.

Vé tàu thời gian gần tết rất khó mua được, anh vẫn nhờ được người mua vé giường mềm cho cô, mua rất nhiều hoa quả đồ ăn vặt cho cô ăn trên

đường. Một mình cô ngủ trên chiếc giường chật hẹp, nhét tai nghe vào

tai, không ngừng ăn đồ ăn vặt, giống như là miệng hễ ngừng lại là cảm

thấy buồn. Anh mua rất nhiều thịt bò khô mà cô thích, cô ăn đến nỗi rộp

cả lưỡi. Bên trong tai nghe giọng nói của Mạc Văn Úy đang hát: "trái cây giữa hè, mùi hương của tình yêu trong ký ức, em cho rằng không lộ ra

vết tích, nỗi nhớ lại đong đầy. Có lẽ đó chính là thay cho tấm lòng em,

đừng cố ý nói anh vẫn yêu em, mùa xuân đến rồi lại đi, chỉ cần anh nhớ

đến em. Nếu anh mơ thấy em, xin anh hãy ôm chặt em vào lòng......"

Tiếng ù ù của tàu hỏa vang lên, chạy thẳng về phía nam, toa hành

khách lúc nửa đêm, một màn đêm vắng lặng đen lịt. Thỉnh thoẳng đi qua

những sân ga có đèn sáng, những tia ánh sáng lọt qua khe hở của kèm cửa

chiếu vào trong. Đoàn tàu dừng lại tron giây lát, rồi lại tiếp tục hướng về phía trước. Những hành khách trên toa tàu dần dần chìm vào giấc ngủ, cô không ngủ được, thức dậy úp mì tôm ăn. Cầm cái bát mỳ to nhãn hiệu

Khanh Sư Phụ ra, chỉ nhìn thấy bên trên dùng bút dạ quang vẽ một con lợn béo mũm mĩm, đuôi còn cuốn thành vòng tròn, chữ của Mạnh Hòa Bình lúc

nào cũng viết rất to, hàng chữ đó còn viết to hơn, phát ra màu xanh óng

ánh trong đêm tối: "Con heo con, con heo con, ăn nhiều hoa quả, không

được ăn mỳ tôm."

Cô cười đến nỗi nước mắt chảy dàn dụa không ngừng

Lúc đến Thiệu Hưng trời đã tối, có cả mưa rơi kèm tuyết. Đứng dưới

ánh đèn sân ga sáng trưng, tiếng người nói ồn ào. Cô tìm điện thoại công cộng gọi điện cho anh, điện thoại trong phòng ký túc xá của anh mãi

không có người nhấc máy, gọi cho anh cũng không nghe điện thoại, có lẽ

là anh về nhà rồi, cô đành kéo hành lý ra khỏi sân ga.

Đến nhà cũng đã là nửa đêm, ở nhà lúc nào cũng ngủ rất ngon, cô ngủ

đến tận trưa hôm sau, cuối cùng bị điện thoại đánh thức, bố cô đã đi

làm, ở nhà không có người, cô bò dậy nghe điện thoại, chùm chiếc chăn

nói một tiếng "Alô", là Mạnh Hòa Bình, anh lạnh đến nỗi thở liên tục,

giọng nói không rõ ràng: "Giai Kỳ, sao Đông Phố lại lạnh đến vậy."

Đầu óc cô không kịp phản ứng, Đông Phố lạnh? Trong các căn phòng ở

Đông Phố không có không khí ấm, đương nhiên là lạnh, nhưng làm sao mà

lạnh bằng ở phía bắc được? Đợi chút! Đông Phố lạnh? ! Làm sao mà anh

biết được Đông Phố lạnh chứ?

Cô cuốn chiếc chăn chạy ra ngoài của sổ nhìn thấy Mạnh Hòa Bình đang đứng dưới khu vườn nhỏ, vẫy tay với cô.

Trời vẫn mưa, anh không cầm ô, lạnh đến nỗi thở liên tục, miệng thở

ra từng luồng hơi trắng. Xung quanh đều là những cảnh vật mà cô đã quá

quen thuộc, nhưng bức tường trắng gạch đen, ngôi nhà cổ đã bắt đầu bị

đen đi, chiếc bàn đá xanh nho nhỏ ở giữa vườn có trồng hoa lan, anh đứng bên cạnh cây hoa lan, Cơn mưa lạnh rả rích trong mùa đông của miền nam, càng làm cho cảm giác ngẩn ngơ trở nên chân thực hơn, cô không kìm được hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

Anh ngẩng mặt lên cười với cô

Sau khi đi vào nhà, cô lại hỏi anh: "Sao anh lại đến đây?"

Anh không mang nhiều hành lý, chỉ xách một chiếc túi du lịch nhỏ,

điện thoại mới mua, nói cho cô số. Cô vào phòng mình cầm quyển sổ ghi

chép ra, viết số điện thoại của anh vào đó. Bây giờ anh mới quan sát nhà cô, căn phòng rất cũ, được dọn dẹp gọn gàng, trên song của sổ còn được

chạm khắc tinh xảo, không biết căn nhà này được xây từ năm nào, phía

đằng sau cửa sổ là con sông, có chiếc thuyền nhỏ bì bõm chèo qua, trên

thuyền chất đầy những vò rượu. Nhìn từ chiếc của số mở một nửa, xa xa là màu đen của ngói, màu trắng của tường và màu nâu của chiếc cầu, trêm

cầu có người cầm ô đi qua, nhẹ nhành đến mức giống như trong tranh thủy

mạc. Nhưng ở đây không hề giống Tây Đường, trong phố không hề có vết

tích của việc phát triển bơi lội. Trong cái lạnh của con mưa mùa đông lờ mờ, ngay cả người đi lại cũng ít, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng mái chèo ở bên ngoài, chỉ có cảm giác ấm cúng trong sinh hoạt thường ngày của

gia đình. Anh nhìn cô đi đi lại lại, bận rộn lấy khăn khô cho anh lau

đầu, rót t