g mặc chiếc vớ quần màu nâu đỏ,cô đánh
lửa châm 1 điếu thuốc,trong làn khói nhàn nhạt,Duy ngồi tựa vào giường
nhìn ngắm từng hành động cử chỉ của Tuyết ko rời mắt,mái tóc xoăn dài rũ xuống trên nền da tuyết trắng,đôi môi đỏ căng mộng ngọt ngào như quả
dâu tây,đôi gò má cao thanh thoát,Tuyết thật đẹp…nhưng ko phải đẹp lạnh
lẽo như tảng băng giống Trinh,mà cô đẹp tựa những bông Tuyết đầu đông ấm áp,tuyết rơi…rơi vào trái tim lạnh lẽo của ai đó,mang dư vị của sự ấm
nồng của mùa thu…
_Nhìn đủ chưa?...- Cô nhìn Duy lạnh lùng cất tiếng,nhếch miệng cười nửa môi mỉa mai – Tôi phải đi làm đây,thưa ông chủ
Duy thu ánh nhìn lại,với tay lấy chiếc ví,anh rút ra 1 cọc tiền giấy mới cứng hất thẳng vào Tuyết cười lạnh lẽo
_Giá đêm qua cho cô
Tuyết lặng thinh 1 lúc,hướng mắt nhìn những tờ tiền vải trên giường,tung tóe cả dưới sàn,cô nhếch miệng cay đắng,đôi mắt khinh đời bạt bẽo tới
nao lòng,Tuyết cầm điếu thuốc châm thẳng vào tờ tiền nằm vung vải trên
giường,1 đốm cháy lóe lên,rồi phút chốc lan sang những tờ tiền khác tạo
thành 1 ngọn lửa 1 cách nhanh chóng…Đàn em của Duy hớt hãi chạy vào khi
thấy đèn báo cháy nhấp nháy và khói phả ra từ phòng Duy…Chúng ra sức dập lửa ko để ý gì đến 2 nhân vật chính. Tuyết đứng dậy dửng dưng bước
đi,để lại sau lưng 1 mớ hỗn độn…Duy vẫn dửng dưng ngồi nhìn ngọn lửa ko 1 chút sợ hãi,ánh nhìn long lên như 1 đứa trẻ nhìn thấy đồ chơi mà chúng
thích,nụ cười thích thú,anh đứng dậy mặc vội đồ đi nhanh ra cửa…Tuyết
đang sãi bước bỗng bị kéo giật lại ngã về phía sau vào lòng ai đó…cô
ngẩng lên và kịp nhận ra Duy,cô gằn vùng thoát khỏi bàn tay thép của anh nhưng bất lực,cô đứng lặng ,hướng mắt nhìn thẳng về 1 chân trời…Anh cúi xuống khe khẽ vào tai cô như gió…
_Tôi phải trả bao nhiêu để có cuộc đời em? – 1 nụ cười mỉm khiến gương mặt lạnh lùng của anh sáng lên
Tuyết mở đôi mắt tròn xoe hơi mờ sương nhìn Duy… Anh đặt lên đôi môi ngỡ ngàng đó 1 nụ hôn nồng thắm….
Trong gió thoảng tiếng chim trong vắt như 1 lần nữa mở ra thêm 1 khởi đầu… 1 hạnh phúc mới…. Rung rung mi mắt,nó hé dần đôi mắt,đón lấy 1 cơn gió thổi nhẹ,nó hít 1 hơi sảng khoái rồi đứng dậy tiếp tục cuộc dạo bộ trong
khuôn viên bệnh viện…Bỗng… bước chân nó sững lại,chùn xuống,mặt tái
xám,mắt đen sẫm lại,mọi thứ xung quanh như quay cuồng và sụp đỗ trong
phút chốc…Trước mặt nó là… Hùng và Loan,cô ta ôm lấy cánh tay anh,đầu
tựa vào vai anh,mỉm cười hạnh phúc…Còn anh,đôi mắt man mác nỗi sầu hướng nhìn về 1 phía mông lung lắm,bước đi lạnh lùng bên cạnh Loan,dường như
anh chỉ là 1 cái xác trống rỗng chứa đầy ân hận…
Bất giác nó nép mình vào sau thân cây,2 tay bịt chặt miệng lại ngăn cho
nỗi niềm xúc cảm đang trào lên ko tuôn ra ngoài…nó nấc liên hồi,người
run liên tục…Trái tim nó se lại,ko hiểu nó thổn thức hay đứa con trong
bụng nó đang thổn thức trước người cha tệ bạc của nó…Khi bóng 2 người
khuất dáng,nó lẩy bẩy ngồi phịch xuống chiếc ghế đá cạnh gốc cây,bây giờ nó mới để ý rằng đây là bệnh viện nhà họ Hào,nơi Hùng làm việc,nó đến
đây 1 lần nên nhất thời ko nhận ra ngay đc… ko gian trở nên yên vắng lạ
thường,tịnh đến mức có thể nghe đc tiếng chiếc lá rơi chạm vào mặt
đất…Lấy tay gạt đi những giọt nước mắt còn động tren má,khẽ đưa tay đặt
lên bụng,tâm trạng nó giờ đây mơ hồ lắm,thời gian qua bên Vũ,anh đem lại cho nó sự ấm áp vững trãi,nhưng nó thể chối bả 1 điều rằng,trái tim của nó vẫn chưa thôi nghĩ về 1 người,ở bên anh nó vẫn thấp thoáng cảm giác
day dứt, có lỗi,nó ko thể phân biệt đc đâu mới là người nó yêu…Mọi cảm
xúc miên man đang tuôn ra cuốn theo gió thì…
_Mai Trinh…!!!
Một giọng nói quen quen cắt ngang dòng suy nghĩ của nó,nó quay lại,mặt
biến sắc,tái xanh nhợt nhạt,môi run lắp bắp ko thốt lên đc,mắt tái dại
nhìn người đó đăm đăm….
_Hồng…Hồng…L..o..a…n…Loan…!!! – Môi mấp máy thều thào từng chữ như ko còn hơi sức
Ả nhìn Trinh sắt nhọn,miệng nhếch lên,gương tỏ đầy vẻ chiến thắng…Thoáng thấy bóng ai khiến mặt cô ta hoảng hốt 1 chút nhưng mau chóng lấy lại
bình tĩnh,cô ta hất hàm như ra lệnh…
_Tôi có chuyện muốn nói với cô,sang quán cà phê bên kia đường đi…
Cả 2 bước vào 1 quán nước khá sang trọng,đc trng trí rất nhã,nhạc dịu êm mang lại cho khách 1 sự thoải mái thư giãn…Nó nhấp 1 ngụm trà rồi đưa
mắt nhìn Hồng Loan…
_Cô có chuyện gì muốn nói với tôi?
Ả buông ly cà phê đá xuống,nhìn nó kiêu ngạo,nụ cười gian trá…
_Tôi và Hùng sẽ tổ chức đám cưới vào cuối tháng này. Anh ấy sẽ lấy tôi vì tôi đã có con với anh ấy…
Như 1 tiếng sét ngang tai,đầu óc nó ong lên,mọi thứ trước mắt như tối
sầm lại,mặt trắng bệch cắt ko 1 hột máu,mắt đen sa sầm mờ mịt… “con… con của cô ta và Hùng…anh chấp nhận lấy cô ta vì trách nhiệm mà 1 người đạo lý phải làm,vậy còn nó?...Anh ko có trách nhiệm sao?nó cũng đang mang
trong mình giọt máu của anh mà…”…Nó như rơi vào khoản ko bóng tối,trái
tim nó nhức vô cùng,nhưng trong tận sâu thăm thẳm,1 tia sáng ấm áp,1 bàn tay vững chắc đang dìu nó bước đi,nó thấy bình yên lạ…. Nó cúi lặng
người,nó ko khóc, nó ko thể khóc lúc này…Nó phải mạnh mẽ,nó ko muốn như
Hùng,ko thể