: “Trong garage còn một chiếc
xe, anh lái đi. Tôi sẽ dùng GPS navigation báo cho anh vị trí chính xác.”
“Ok.” Bạc Cận Ngôn cầm lấy nón chụp lên đầu lần nữa, lại ngẩng
đầu nhìn camera: “Cô gái này để lại đây đi. Khi quay về tôi sẽ đến lấy.”
Tạ Hàm cười lớn: “Ok, Ok. Một khúc xương của cô ta đều là của
anh.”
Bạc Cận Ngôn sải bước đi rất nhanh nhưng lại trầm ổn mạnh mẽ,
rời khỏi nhà kho dưới đất. Tạ Hàm ngồi nguyên chỗ cũ, nhìn hình ảnh trong nhà
kho. Dưới ánh đèn sáng trưng, tất cả bình tĩnh giống như cái chết, duy nhất chỉ
có thi thể Giản Dao còn đang treo tại chỗ cũ, máu chảy dọc theo gò má và mặt
cô, còn không ngừng nhỏ giọt xuống, giống như một bức tranh tươi đẹp, thê lương,
yên tĩnh.
Hiện giờ tất cả tâm tư của Tạ Hàm đều đặt trên người Bạc Cận
Ngôn sắp đến, cũng không còn chút hứng thú nào với cô. Hắn khẽ cười một tiếng,
tắt màn hình, đứng dậy đi ra khỏi mật thất.
Hai giờ sau, bệnh viện bang.
Giản Dao từ từ mở mắt ra.
Hình ảnh đập vào mắt đầu tiên chính là trần nhà màu trắng xa
lạ, ánh sáng màu lam nhạt ở bên ngoài cửa sổ bị rèm che kín. Cô đang nằm trên một
chiếc giường bệnh, đã đổi một bộ đồ mới mềm mại sạch sẽ, trên tay còn đang truyền
dịch.
Bên cạnh giường có một người đàn ông tuấn tú đang ngồi. Anh
mặc một bộ đồ bệnh nhân màu lam nhạt, ngồi trên một chiếc xe lăn, thân hình tướng
mạo có vẻ gầy ốm hơn so với nửa tháng trước rất nhiều. Lúc này đôi mắt anh khép
hờ, đang ngủ say.
Hốc mắt Giản Dao nổi lên một làn hơi nước.
Tử Ngộ.
Đầu cô vẫn còn rất nặng nề, nhưng cũng không gây trở ngại
cho việc chống tay lên giường ngồi dậy, trong đầu thoáng hiện lên cảnh phát
sinh trong nhà kho lúc trước.
Tất cả giống như chỉ vừa mới xảy ra, nhưng lại giống như đã
cách mấy đời.
...
Sau khi kết thúc nụ hôn giống như khắc cốt ghi tâm, Bạc Cận
Ngôn từ từ dời môi đi, đôi mắt đen gần trong gang tấc nhìn cô chằm chằm.
Không có bất cứ một lời nói nào, anh nâng ngón tay lên, ra
hiệu cho cô yên lặng.
Lúc đó, cả trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, anh
đang làm gì vậy? Không sợ Tạ Hàm nhìn thấy sao?
Nhưng chuyện kỳ lạ lại xảy ra, trong loa phóng thanh, lại
truyền đến tiếng tán thưởng vui sướng của Tạ Hàm: “Ồ...”
Cả đầu cô đầy sương mù, Bạc Cận Ngôn lại cúi mạnh đầu, ôm lấy
eo cô, hôn xuống.<>
Môi lưỡi mát lạnh còn mang theo hơi thở nhiễm máu lúc trước.
Nhưng mỗi một tấc, hơi thở triền miên đều là mùi vị mà cô quen thuộc. Ngón tay
anh khẽ nắm lấy cằm dưới đã có chút xanh tím. Nụ hôn của anh trầm mặc, dịu dàng
và kiên định, nhưng bàn tay ôm lấy cô càng lúc càng thu lại thật chặt, giống
như muốn đem cả người cô quấn vào trong cơ thể anh.
Cả người Giản Dao đều đắm chìm trong vòng tay và hơi thở của
anh, nước mắt như hạt châu bị đứt, không ngừng rơi xuống. Nhưng giờ phút này,
anh lại nhanh chóng buông cô ra. Ngón tay trắng trẻo thon dài khẽ lau nước mắt
trên gò má cô, thân thể mát lạnh như cây lui về sau mấy bước, kéo ra khoảng
cách với cô.
Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm, Giản Dao cắn môi dưới không để
mình phát ra tiếng. Ánh mắt anh thâm trầm như nước nhìn cô lần cuối cùng, trong
đôi mắt đó lại có ý cười ngạo mạn và thản nhiên mà cô rất quen thuộc.
Giản Dao cũng sắp ngừng thở. Anh lại khôi phục biểu tình đạm
mạc, quay người ngẩng đầu, nhìn về camera, nói với Tạ Hàm: “Puppet (con rối gỗ),
chúng ta gặp mặt ở đâu?”
...
Trong chốc lát, Bạc Cận Ngôn đã rời khỏi nhà kho dưới đất.
Giản Dao vẫn bị treo ở chỗ cũ yên lặng không tiếng động,
trái tim đập như sấm còn ruột gan lại lộn tùng phèo cả lên.
Cô căng thẳng bởi vì đã đại khái đoán được chuyện gì vừa xảy
ra, Bạc Cận Ngôn nhất định đã để An Nham dùng biện pháp nào đó, thay đổi hình ảnh
mà Tạ Hàm nhìn thấy. Tạ Hàm khẳng định cho rằng cô đã chết, triệt để tin tưởng
Bạc Cận Ngôn. Nhưng điều này trên thực tế lại quá nguy hiểm, quá kinh ngạc vui
mừng. Cô tưởng mình chắc chắn phải chết, tất cả lại vẫn nằm trong kế hoạch của
Bạc Cận Ngôn!
Điều lo lắng là, Bạc Cận Ngôn sắp đi gặp Tạ Hàm? Tại sao anh
phải đi một mình.
Sau đó không được bao lâu, nhà kho lại có người đi vào. Chỉ
có điều lần này, là một số thanh tra FBI và cảnh sát cơ động sắc mặt chăm chú.
Bọn họ trước tiên khẽ rón rén đi vào, ra dấu yên lặng với Giản Dao, sau đó phân
làm hai nhóm. Một nhóm lấy những cái mũ trùm kim loại màu đen, trùm lên tất cả
các camera, loa phóng thanh cùng với các micro ở trong nhà kho. Giản Dao không
biết đó là dụng cụ gì, nhưng nhất định dùng để làm nhiễu thiết bị nghe nhìn của
Tạ Hàm.
Một đội khác, lại thay cô mở xích sắt, đặt cô lên băng ca.<>
Tất cả tiến hành nhanh chóng, hiệu suất cao và không một tiếng
động.
Trong chốc lát, Giản Dao đã được vội vàng đưa lên mặt đất.
Đón lấy ánh mặt trời đã lâu không thấy, cô chỉ có cảm giác hốc mắt và gò má
nhói đau, giơ tay ôm lấy mặt. Hốc mắt đỏ hoe gần như đã khô cạn lại chảy nước mắt.
Lúc lên trên xe cứu thương, một nữ thanh tra an ủi cô: “Tiểu
thư Giản Dao, cô an toàn rồi.”
Giản Dao lập tức hỏi: “Bạc Cận Ngôn thì sao? Anh ấy một mình
đi gặp Tạ Hàm phải không?”
Viên thanh tra
