ấn đề.
Ngồi trước đầu bàn hội nghị là hai người: Boss và Giang Nhan trong bộ vét thẳng thớm.
Cô đứng ngây người ở bên ngoài cửa, nhìn Giang Nhan ung dung giải đáp từng vấn đề. Nụ cười trên môi anh rất nhẹ, khóe môi chỉ hơi nhếch lên, tư thế vô cùng nho nhã và lịch lãm.
Boss lên tiếng: -Mọi người tận dụng thời gian, còn có gì không hiểu thì có thể hỏi riêng.
Trong phòng họp chật kín người ngồi. Tiểu Thu khó khăn lắm mới đẩy được một anh chàng đồng nghiệp ra để kéo Vân Vy vào.
-Sao giờ cậu mới đến?- Tiểu Thu thì thầm hỏi. Cô nhìn Vân Vy từ đầu tới chân bằng ánh mắt ngờ vực: -Nghe nói cậu đi lấy tài liệu cho Giang Nhan, có thật không?
Vân Vy ngây người giây lát rồi gật đầu. Hóa ra Giang Nhan đã nói như vậy với sếp của cô. Anh đã nghĩ ra một lí do vô cùng xác đáng cho hành vi đi muộn của cô.Tiểu Thu hình như đã phát hiện ra điều gì liền hỏi tiếp: -Chẳng mấy khi thấy cậu ăn mặc tùy tiện như thế này, chẳng phải cậu rất thích mặc đồ công sở sao?Không biết có phải vì chột dạ không mà mặt Vân Vy đỏ bừng lên.-Hồi sáng tớ gọi điện đến nhà cậu mà không có người nhận, cậu đi đâu thế hả?- Tiểu Thu tỏ ra vô cùng sắc sảo. Làm bạn với nhau đã bao nhiêu năm, chẳng nhẽ cô không nhận ra được sự khác thường ở Vân Vy?
-Không phải là tối qua cậu không ở nhà đấy chứ?
Vân Vy cuống quýt giải thích: -Tớ không ở nhà thì ở đâu?
-Sao cậu phải cuống lên như thế? Sao tớ càng nghe càng thấy nghi ngờ nhỉ?- Tiểu Thu nói xong liền ngoảnh đầu sang nhìn Giang Nhan.
-Vân Vy này, tớ phát hiện ra là ai ai cũng đều thích Giang Nhan. Không biết ai mà tốt số được làm bạn gái anh ấy nhỉ?-Tiểu Thu đang bóng gió gì đây.
-Vân Vy, không phải là cậu không thích mẫu người như vậy đâu nhỉ?
Sao có thể không thích cho được? Thật không ngờ lúc trả lời câu hỏi, sự kiên nghị và khôi ngô của anh càng được bộc lộ rõ ràng, nói năng rành mạch, lí lẽ rõ ràng….dường như cho dù đối phó với bất kì chuyện gì anh cũng có thể giải quyết một cách đơn giản.
Thế nhưng cô lại là một người ngay cả tự giới thiệu về bản thân cũng cảm thấy căng thẳng. Lúc đi học chẳng phải là người nổi bật gì, khi đi làm rồi cũng vẫn chỉ là một “nhân vật phụ”, chẳng bao giờ có thể tỏa sáng giống. Giang Nhan thì khác, anh đi đến đâu là tỏa sáng đến đấy.
Cô từng nghĩ, cho dù thế nào cũng phải tìm một người có học, thông minh làm chồng. Có như vậy mới có thể bù đắp được những khiếm khuyết của mình. Nhưng về sau cô mới phát hiện ra rằng đó chẳng qua chỉ là những mơ mộng hão huyền của một đứa con gái mới lớn.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, bỗng nhiên khóe môi cô chợt nhếch lên, để lộ một nụ cười. Vân Vy ngẩng đầu lên, dường như ánh mắt của Giang Nhan đang hướng về phía cô, đôi mắt sâu thẳm dường như đang lăn tăn gợn sóng.
Sau khi cuộc họp kết thúc, có rất nhiều người tiếp tục vâquanh anh đưa ra câu hỏi.
Vân Vy đứng một bên lắng nghe. Đó là những câu hỏi đơn giản về nghiệp vụ. Vân Vy vốn định đến giải thích giúp Giang Nhan đôi lời nhưng lại bị đám đông chen lấn đẩy ra.
-Thôi đừng đợi nữa!- Tiểu Thu kéo cánh tay Vân Vy: -Xem ra sếp chuẩn bị bỏ tiền mời Giang Nhan đi ăn rồi!
-Đi thôi! Giang Nhan của cậu không chết đói đâu mà lo. Thế nhưng chúng ta sắp chết đói hết rồi đây!
Nhìn đám người vây xung quanh Giang Nhan, Vân Vy thầm nhủ, chắc là trưa nay Giang Nhan không có thời gian mà nghỉ ngơi rồi!-Bên công ty A phái người đến đây phối hợp, Boss không mừng mới lạ!- Tiểu Thu vừa nói vừa lôi Vân Vy đi.
Vân Vy và Tiểu Thu tìm một nhà hàng khá sạch sẽ.
-Tối qua tớ vừa về nhà là mẹ tớ đã sắp xếp một buổi xem mắt cho tớ. Đối phương xấu thì đừng hỏi! Tóc trên đầu thì rụng sạch, béo ục ịch như một con lợn, ăn thì như hổ lốn. Cho dù lương của hắn ta có lên đến 30 vạn một tháng thì tớ cũng xin kiếu!
Tiểu Thu nhìn thấy Vân Vy có vẻ không mấy để tâm liền tò mò hỏi: -Vân Vy, tớ nói cậu đấy, thích thì theo đuổi đi! Có gì để mà phải đắn đo? Đời người có mấy lần gặp mặt, gặp được một người như Giang Nhan rồi còn không biết đường mà nắm lấy. Cứ chần chừ mãi có ngày hối không kịp đâu! Người ta không thể mãi đứng ở đó chờ đợi cậu, tuyệt đối đừng đắn đo mãi, bỏ lỡ mất tuổi thanh xuân của mình!
Những câu khuyên nhủ người khác như vậy cô cũng biết nói. Vân Vy nhấp một ngụm nước chanh ở trong miệng: -Cứ thích là có thể sao?Tiểu Thu trợn tròn mắt: -Tình yêu chẳng phải là nam thích nữ yêu hay sao, thích mà còn không được thì cái gì mới được?
Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, con người đâu phải đang sống trong một thế giới phi hiện thực? Nửa đêm giật mình tỉnh khỏi cơn mộng mị, có ai biết được nỗi đau khổ trong lòng cô?
-Anh ấy chuẩn bị kết hôn rồi!- cuối cùng cô cũng thốt lên lời. Cô vẫn để tâm đến anh. Trước đây lúc còn ở bên Giang Nhan, giữa hai người chẳng có bất kì ai. Thế mà giờ Giang Nhan đã có Khang Di bên cạnh, sao cô có thể thản nhiên không nghĩ đến chuyện này? -Anh ấy sắp kết hôn thì có làm sao?- Tiểu Thu giật phắt lấy cái cốc trên tay Vân Vy: -Cậu đừng có mà bi quan như thế có được không? Đừng nói là sắp kết hôn, cho dù có kết hôn rồi vẫn còn có li hôn mà!
-Cậu nói dễ thế, đây có phải là viết tiểu thuyết đâu