thực hiện lại động tác. Những lọn tóc của anh bay khẽ chạm vào má cô khiến cho mặt cô bỗng nhiên đỏ bừng.
Trước đây anh chỉ biết đứng bên cạnh cô mà than thở: -Vân Vy, sao em ngốc thế nhỉ?
Giang Nhan xắn tay áo lên, cởi một cái cúc áo sơ mi ra. Mặc dù không có thời gian chuẩn bị nhưng nhìn động tác cầm vợt của anh có vẻ chuyên nghiệp hơn Thẩm Bình nhiều.
Giang Nhan cầm vợt phát quả cầu đầu tiên. Vân Vy chăm chú quan sát, động tác của anh chẳng khác gì trong kí ức của Vân Vy, thậm chí còn đẹp mắt hơn cả trước đây nữa.
Sau mấy cú giao cầu, gã tây bật ngón tay cái lên nói: -Tuyệt lắm, kĩ thuật không tồi!
Thật sự không tồi! Mặc dù không đánh hăng như lúc còn học ở đại học nhưng cuối cùng thì cô cũng đã không còn phải ngồi ngoài làm vật trang sức cho anh nữa. Trước đây cô luôn cố gắng để có thể giúp đỡ anh, thế nhưng mỗi lần vào sân, cô lại trở thành một con vịt hậu đậu, chẳng thể đỡ nổi lấy một quả cầu. Lúc Giang Nhan kết thúc trận thi đấu, anh thường chạy lại ôm chặt lấy cô. Nhưng cô luôn cảm thấy cái ôm ấy thật miễn cưỡng, nó khiến cho cô không thể nào vui lên được. Đến bây giờ, cuối cùng thì cô cũng giúp được anh một tay, thế nhưng sau khi chiến thắng rồi, cô lại chẳng thể chạy lại ôm chặt lấy anh.
Trong câu hỏi lựa chọn của đời người, đáp án không là A thì sẽ là B, làm gì có cái kết cục hoàn mỹ cơ chứ?
Sau ba hiệp, nhờ có Giang Nhan dẫn dắt mà cuối cùng đội cô đã chiến thắng đội của gã tây kia.
Gã người tây kia không mấy chú trọng đến chuyện thắng thua, vui vẻ chạy đến bắt tay Giang Nhan, miệng cười hớn hở.
An Luy nói thẳng với Khang Di: -Khang Di, chẳng phải cậu nói rằng Giang Nhan không biết chơi đánh cầu hay sao?
Khang Di trông có vẻ vô cùng căng thẳng, đôi mắt mở to dán chặt vào người Giang Nhan, chẳng để ý gì đến những người xung quanh. Mãi lâu sau Khang Di mới sực tỉnh, vội vàng trả lời An Luy: -An Luy, mình có chút việc, giờ mình phải đi trước đây!
Nói dứt lời cô liền ngoảnh đầu sang nói với Giang Nhan: -Giang Nhan, anh có thể đưa em về không?- Khang Di nhìn Giang Nhan bằng một ánh mắt long lanh và yếu đuối như một con thỏ non.
Thẩm Bình cúi đầu nhìn đồng hồ: -Đã là giữa trưa rồi, ăn xong cơm trưa rồi hãy đi!- anh vừa nói vừa khẽ chạm vào tay Vân Vy.
Vân Vy hiểu ý của . Nhìn cái bóng cao lớn của anh đứng ở đó, cô không biết phải mở miệng thế nào để níu giữ anh lại. Cô cố ý không ngoảnh đầu lại nhìn anh.
Thẩm Bình đành nói tiếp: -Hay là thế này đi, dù sao ở đây cũng không có việc gì, chúng ta cùng về thành phố đi!
Vân Vy vốn định ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện ra Khang Di đang kéo kéo vạt áo của Giang Nhan, đôi mắt đã đỏ hoe, nghẹn ngào không nói ra lời.
Hóa ra cô thực sự để tâm đến anh, nhưng vẫn phải cố gắng giả vờ như không để tâm.
-Em không thể đi, em còn có việc phải làm!- cô nắm chặt hai bàn tay lại, nở nụ cười gượng gạo: -Công ty em dù sao cũng là bên tổ chức, còn có rất nhiều việc phải giải quyết sau vụ này!
Thẩm Bình nhìn Vân Vy bằng ánh mắt nghi hoặc: -Vân Vy, thế…. Giang Nhan….Vân Vy mỉm cười nhìn Thẩm Bình, thản nhiên như không nghe thấy anh nói gì hết. Cô khẽ đưa ánh mắt liếc Giang Nhan lúc đó đang đứng bất động ở bên cạnh, thế nhưng cô cố ý ngoảnh mặt đi như không để ý đến anh, chỉ nói với Thẩm Bình: -Nếu như anh có thể ở lại thì càng tốt, anh đừng quên anh còn nợ em một bữa cơm đấy!
Mặc dù cô vẫn chìm đắm trong quá khứ nhưng vẫn không thể thoát li khỏi hiện tại.
Chẳng mấy chốc trong sân chỉ còn lại hai người là Thẩm Bình và Vân Vy.
-Vân Vy, em đã đánh vợt lâu thế rồi, có mệt không?
Hôm nay chẳng hiểu sao mà cô không hề cảm thấy mệt mỏi, còn bảo Thẩm Bình chơi đánh cầu với cô thêm một lúc nữa.
Vân Vy phát một quả cầu sang, chẳng may đập trúng vào cánh tay Thẩm Bình. Cuối cùng Thẩm Bình đành phải đầu hàng, mệt mỏi than vãn: -Hài… Vân Vy à, nếu như em muốn trút giận thì cũng phải để cho anh biết tại sao chứ?
Cuối cùng thì cô cũng bỏ cái vợt trong tay xuống: -Anh đưa em về nhà đi!- cô thực sự muốn về nhà để đánh một giấc. Có lẽ sau khi tỉnh dậy cô sẽ đủ tỉnh táo để đối mặt với tất cả.
-Có phải gần đây cậu bị trúng tà không hả?
Giang Nhan lặng im nghe bạn mình trút giận.
-Chẳng phải trước đây cậu đã làm rất tốt hay sao? Bệnh tim của cậu không thích hợp vận động mạnh.
-Khoan đã, phải làm kiểm tra toàn diện mới được!
Giang Nhan ngồi ngây ra trong phòng khám chờ đợi. Bên cạnh anh còn có một đứa bé đang cầm một bức tranh ngồi chờ bố mẹ tan ca.
-Chú ơi….- thằng bé đưa bức tranh ra trước mặt Giang Nhan, dùng ngón tay mũm mĩm chỉ vào bức tranh.
Giang Nhan ngoảnh đầu lại nhìn, trong bức tranh là một con công trống.
-Chú ơi, chú có biết vì sao con công lại có bộ lông rất sặc sỡ không ạ?
Những sợi lông óng ả và rực rỡ.
T công lại có bộ lông đẹp đẽ như vậy? Anh chợt nhớ lại ánh mắt của Vân Vy nhìn anh lúc ở sân chơi cầu lông: -Để thu hút các con công khác cháu ạ!
-Ồ….- thằng bé gật gù như hiểu ra điều gì.
Giang Nhan không nén được cười. Công trống có bộ lông sặc sỡ là để thu hút ánh mắt của người bạn tình mà nó thích. Cũng có thể anh thường không tự chủ được mìn