Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327963

Bình chọn: 8.00/10/796 lượt.

ó cùng anh nói, mẹ tôi không qua được, đi rồi, bà bỏ lại một mình tôi. Đối với anh cũng

chưa từng nói là thời điểm nào – là hiện tại, hay là trước kia, cho nên, đây không phải là tôi lừa anh!” Cô một mạch cười tủm tỉm, thanh âm

thanh thúy, biểu tình xinh đẹp, ngữ điệu thản nhiên. Giống như nói một

chuyện rất bình thường, nhưng tinh tế ngẫm ra sẽ phát giác, nơi sâu nhất trong mắt cô bao hàm rất nhiều tưởng niệm cô đơn.

Cố Thần nhìn

cô, ánh mắt sâu kín mông lung, hỉ giận không hiện lên dáng vẻ. Sau một

lúc lâu, hắn cười một cái, nhưng như không thèm so đo, quyết định chấp

nhận đáp án của cô. Tay hắn động tác vẫn không ngừng, trong miệng vấn đề vẫn tiếp tục: “Em nói Dao Dao là nhũ danh, Hứa Đồng là tên thật. Em

thực sự có nhũ danh Dao Dao này sao?”

Hứa Đồng cân não, chiếu cố cả cục diện ván bài cùng vẫn đề này.

“Ở Lão Nhai mọi người đều biết, khi còn sống mẹ tôi gọi tôi là Lắc Lắc.

Bất quá vương tự không phải chữ Dao, nhưng cũng là lay động. Nói như vậy chắc anh không tin, khi tôi khóc, chỉ cần có người ôm lấy không ngừng

đưa đưa, tôi sẽ nín. Mẹ tôi vì thế lấy Lắc Lắc tên này làm nhũ danh.” Cô nhớ tới khi mẹ kêu Lắc Lắc, vẻ mặt là yêu thương sủng nịnh, đáy lòng

bất giác ấm lên, trên mặt cũng tỏa ra tươi cuời ngọt lịm. Bất giác lại

nhớ tới mẹ sớm không còn, từ sau không còn nhìn thấy bà hòa ái mỉm cười, không khỏi thấy bi thương, mi tâm trong khoảnh khắc căng thẳng, tươi

cười mặc dù còn nhưng trở nên miễng cưỡng, vẻ mặt cũng lộ vẻ tự nhiên

không vui.

Cố Thần nheo nheo, thu hồi ánh mắt.

Cô gái này quỷ kế đa đoan, giảo hoạt không giống chỉ mới hai mười tuổi, nếu nhìn tiếp, hắn chỉ sợ chính mình lại bị cô mê hoặc.

Hắn thanh sắc bất động, hỏi vấn đề kể tiếp: “Em nói em là con một!”

Hứa Đồng không nhìn được cười: “Cáp! Cố thiếu, vấn đề này xem ra tôi không

cần trả lời. Tôi không tin anh hiện tại không biết tôi cùng Chương Thực

Đồng là quan hệ gì. Nếu anh biết đến, như vậy nên đồng ý với điều tôi

nói, tôi là con một, thiên chân vạn xác!”

“Đối với em, nghe nói Chương lão gia Chương Khang Năm cũng không phải không để ý” Hắn ung dung nói.

Hứa Đồng ra bài hơi dùng lực, “Ba!” một tiếng thúy vang. Đối với

Chương Khang Năm trong lòng cô giờ đây là nồng đậm khinh thường.

Đầu gỗ cả kinh co rúm lại, có chút khiêu chiến kêu: “Ta, ta, ta quyết định

bính! Đồng ... Đồng tỷ, bài ... đưa cho ta ... được không...”

Hứa Đồng đem bài nhặt lên đưa cho hắn.

Cô cười lạnh nói: “A! Có người nguyên bản nuôi một con chó nhỏ, có một

ngày lại đánh bay con chó nhỏ này đi! Vài năm về sau, hắn động kinh,

tưởng muốn tìm con chó nhỏ kia, Cố thiếu, anh cảm thấy chuyện này không

đáng cười sao? Con chó kia nhiều năm qua vẫn lưu lạc tự sinh tự diệt,

lúc bị bệnh, đói bụng, lạnh, khổ sở, sắp chết, người đó đang ở đâu? Nó

tốt hay xấu đều là một sinh linh, người đó lại tưởng muốn thế nào liền

làm thế đó, chẳng lẽ không nghĩ đến cảm thụ của con chó nhỏ đó sao? Còn

làm như mình là thần thánh, quả thực buồn cười!” Cô thấy hắn nhíu mi,

không khỏi cười nhạo một tiếng, lạnh lùng nói, “Cố thiếu cảm thấy tôi

không nên lãng phí bản thân mình, đem chính mình so sánh thành một con

chó nhỏ phải không? A! Ngài đừng hiểu nhầm, kỳ thật vận mệnh của tôi

ngay cả giống con chó nhỏ kia cũng không được như vậy đâu! Nó ít nhất có thể im lặng lưu lạc, tôi thì lúc nào cũng bị Chương Thực Đồng vớ vẩn

quấy rầy!”

Cô nói hàm chứa châm chọc, thanh âm lộ ra hận ý cùng lạnh lùng.

Hai hàng lông mi Cố Thần cùng lúc càng chặt, pha chút giận dữ. Chưa từng có phụ nữ nào dám trước mặt hắn nói như vậy, hắn cảm thấy thực không quen.

Theo biểu tình của hắn, Hứa Đồng nhìn ra được hắn nghĩ gì, khinh xuy một

tiếng, từ bài mình rút ra một cây, cánh tay vươn dài đánh xuống trước

bài Cố Thần, đối với hắn cười nói: “Thật ngại, tôi nói chuyện không thể

làm Cố thiếu cao hứng, quân này tôi biết, Cố thiếu, ngài luôn chờ Bính

đã lâu, tôi cũng sẽ không giữ nó, hiếu kính cho ngài, coi như là bồi tội đi!” Cô đưa cánh tay chân thành thu hồi, tươi cười bỗng trở nên càng

sáng lạn, nháy mắt nhìn hắn nói: “Kia đưa ra, là Cửu Đồng!” Vẻ mặt chắc

chắn đến cực điểm, tin tưởng bài này hắn đã chờ Bính thật lâu.

Cố Thần quả nhiên thu bài, cũng nháy mắt cười với cô nói: “Đến mà không

nhận cũng là phi lễ, em hào phóng như vậy, tôi cũng nên đáp lễ mới

phải!” Cùng lúc đem bài của mình hé ra chà xát, đưa đến trước mặt Hứa

Đồng, nhẹ nhàng cười nói: “tôi cũng đoán em đã chờ nó thật lâu, hiện tại em có thể có Nhất Giang!”

Hứa Đồng kiểm tra bài xong, cao cao

đuôi lông mày. Vẻ mặt nhìn qua cùng hắn có vài phần tương tự. cô chọn mi nhìn hắn cười cười nói: “Vậy đa tạ!”

Bên ngoài tươi cười cũng là che dấu trong lòng không khỏi kinh ngạc – cô cần Nhất Giang, hắn đưa một chút cũng không sai!”

Cô ở chỗ Đường Tráng chơi mạt chược đã lâu, luyện qua rất nhiều, tính bài

nhớ bài đương nhiên không phải nói chơi, không thể tưởng tượng đến một

thương nhân bận rộn như Cố Thần, bài nghệ cùng với cô cũng không hề thua kém, thật làm người khác giật mình.

Đến phiên lão q


Insane