ách thức tôi hay đang giăng bẫy tôi nhỉ? Tôi không biết sức mạnh của hắn đã đến đâu nhưng cứ cẩn thận vẫn hơn.
Nghĩ vậy, tôi quyết định mua căn nhà bên cạnh nhà Olia. Căn nhà này có
cửa sổ nhìn qua cửa sổ nhà Olia. Đối với lão cáo già này thì tôi phải
theo sát 24/24.
Điều đầu tiên tôi làm sau khi mua căn nhà là thuê người sơn lại tường
nhà. Tôi không thích những gam màu lạnh trong khi ngôi nhà tôi mua có
màu xanh nhợt nhạt.
Sau 3 ngày. Toàn bộ ngôi nhà đã khoác lên một màu lửa vàng cam. Tôi hài lòng đến sống tại ngôi nhà ấy.
Tôi đang nằm coi thời sự. TV đang đưa tin 3 nạn nhân bị giết hồi tháng
trước. Đây rõ ràng là do một ma cà rồng làm. Nhưng con người sẽ không
bao giờ tìm ra sự thật vì họ không biết và cũng không một mảy may suy
nghĩ về sự tồn tại của ma cà rồng.
Olia vừa ra khỏi nhà. Tôi cảm nhận được điều đó. Tôi đợi một lúc lâu rồi mới ra khỏi nhà và đi theo mùi máu của hắn để hắn không phát hiện ra.
Tôi là con của Chúa Rồng. Tôi có khả năng giống như Chúa Rồng đó là tàng hình. Tuy nhiên đối với lão cáo già ấy thì tôi không thể không cẩn
thận. Dù đang tàng hình nhưng tôi phải rất thận trọng.
Dường như Olia đã dừng lại. Mùi máu không di chuyển nữa.
Tôi cẩn thận đến gần để xem hắn đang âm mưu chuyện gì. Bất ngờ làm sao!
Người mang trong người mùi máu ấy không phải là Olia mà là một cô gái.
Và cái mùi hoa tử đinh hương kia không phải là mùi nước hoa của Olia mà
là mùi cơ thể cô ta.
Thế là tôi đã hiểu rồi. Cô ta là mà cà rồng lai. Cô ta mang trong người
mùi máu này là vì cô ta đã uống máu của Olia. Vậy ra cô ta là đồng bọn
của Olia sao?
Cô ta có một thân hình khá gầy gò và mong manh. Khuôn mặt trông cũng
đáng yêu. Mái tóc dài mượt mà thoang thoảng mùi tử đinh hương.
Cô ta đang đứng im lìm như một bức tượng, nhìn xoáy vào một căn nhà nhỏ bằng đôi mắt u ám.
Chợt cánh cửa căn nhà bất mở. Cô ta lao vụt vào một góc tối.
Tôi nhìn thấy một người phụ nữ đứng tuổi và một chàng trai trẻ đi ra.
Người phụ nữ quay lại choàng tay qua cổ chàng trai rồi hai người hôn
nhau thật thắm thiết. Sau đó người phụ nữ đi đâu đó và chàng trai kia
đóng cửa lại.
Tôi quay qua nhìn cô gái, cô ta cũng đang nhìn chăm chăm về hướng ấy.
Trong bóng tối, tôi nhìn thấy cái gì đó chảy ra từ khóe mắt kia. Chắc
chắn đó không phải là nước mắt. Vì ma cà rồng không có nước mắt cũng
không thể khóc. Ma cà rồng lai có thể khóc nhưng không khóc ra nước mắt
mà khóc ra máu. Mùi tanh từ máu mắt cô ta sộc lên làm tôi hơi rợn người. Đôi gò má thon gọn trắng trẻo kia lem luốc máu.
Điều gì khiến cho một ma cà rồng bật khóc? Theo tôi nghĩ ma cà rồng vốn
rất lạnh lùng và dường như vô cảm. Tại sao cô gái ấy lại khóc và đôi mắt kia lại tuyệt vọng đến như vậy? Một ánh mắt tuyệt vọng, bất lực và… thù hận.
Chẳng lẽ đó là người cô ta yêu? Hay đó là người yêu cũ? Hoặc là người
yêu hiện tại mà tên đó lăng nhăng quen hai người một lúc? Tôi đoán thế.
Có lẽ là như thế.
Cô gái bắt đầu đi theo người phụ nữ kia. Cô ta muốn đánh ghen sao? Hình như đúng rồi. Cô ta cứ lặng lẽ bám theo người phụ nữ ấy.
Theo tôi nghĩ ma cà rồng sẽ không đánh ghen đâu mà sẽ giết luôn đây. Nhiều khả năng cô ta sẽ hút máu người phụ nữ ấy.
Nếu cô ta làm thật thì tôi có nên cản không nhỉ? Chuyện này đâu liên
quan đến tôi. Hơn nữa nếu tôi xuất hiện sợ là sẽ bứt dây động rừng. Olia sẽ biết điều đó. Nhưng nếu thấy chết mà không cứu thì có quá đáng lắm
không?
Người phụ nữ kia đi vào bên trong một quán bar. Cô gái dừng lại bên
ngoài chứ không vào theo. Cô đứng dựa người vào một cây cột điện. Im lìm và lẻ loi. Nhìn cô ta tôi chợt thấy trong lòng dâng nên một niềm thương cảm mặc dù tôi chẳng biết gì về cô ta.
Sau hai tiếng đồng hồ. Người phụ nữ kia trở ra cùng với một người đàn
ông. Bọn họ đón taxi và đi đâu đó còn cô gái mang mùi hoa tử đinh hương
kia lầm lũi trở về nhà.
Rốt cuộc là cô ta đang định làm gì? Cái dáng người mỏng manh đến đáng thương kia đang tính toán chuyện gì chứ?
Rốt cuộc cô ta và Olia đang tính toán điều gì? Nghĩ đến chuyện cô ta là
đồng bọn với Olia, tôi thoáng thấy buồn buồn. Sẽ có một ngày chính tay
tôi sẽ phải giết chết cô ta.
Không hiểu vì lí do gì mà cái dáng vẻ cô đơn của người con gái có mùi hoa tử đinh hương ấy
luôn theo ám ảnh tôi ngay cả trong giấc mơ. Suốt một tuần qua tôi luôn
suy nghĩ về cô ấy. Và khi đêm đến thì cô ấy xuất hiện trong giấc mơ của
tôi. Lần nào cũng là hình ảnh cô ấy đứng từ xa nhìn tôi bằng đôi mắt
tuyệt vọng. Đôi gò má xinh xắn luôn đầm đìa máu chảy ra từ đôi mắt đẹp
mê hồn. Tại sao tôi lại nghĩ về cô ấy và mơ về cô ấy nhiều như vậy?
Mỗi khi không nhìn thấy thì tôi luôn tự hỏi cô ấy đang làm gì. Mỗi khi
tôi tàng hình và âm thầm đi theo cô ấy thì tôi luôn băn khoan không biết cô ấy đang nghĩ gì. Rồi tôi nghĩ về cái tên của cô ấy. Cô ấy tên gì
nhỉ? Có lẽ đó là cái tên rất đẹp. Và điều làm tôi bận tâm nhiều nhất là
tại sao cô ấy lại uống máu Olia để trở thành ma cà rồng lai? Cô ấy bị
Olia ép sao? Hay cô ấy tình nguyện vì muốn có cuộc sống bất tử và vĩnh
viễn trẻ đẹp? Tôi không tin