t nhiều.
“Thái Hoàng Thái Hậu, người tỉnh?” Vũ Lạc Thủy đứng ở
bên giường Thái Hoàng Thái Hậu , đưa tay nâng bà dậy .
“Lạc Thủy a, con làm sao vậy?” Thái Hoàng Thái Hậu
thấy hốc mắt Vũ Lạc Thủy hồng hồng, liền mở miệng hỏi .
“A?” Vũ Lạc Thủy nghe Thái Hoàng Thái Hậu nói như vậy,
vội không ngừng xoa xoa khóe mắt, “Lạc Thủy không có việc gì đâu, có thể ngủ
không tốt lắm.” Nàng cho Thái Hoàng Thái Hậu một nụ cười an tâm.
“Nga, Ai gia còn tưởng rằng ai khi dễ con chứ.” Thái
Hoàng Thái Hậu được Vũ Lạc Thủy giúp đỡ từ trên giường đứng lên, duỗi thân
người, khẩu khí của bà mang theo vài phần vô lực, “Ai ~~~ Ai gia tối hôm qua
thật đúng là bị hai vợ chồng Tấn nhi gây sức ép ngay cả mạng già đều sắp không
giữ được.”
Vừa nghe đến Thái Hoàng Thái Hậu nhắc tới Hoàng Phủ
Tấn, hốc mắt Vũ Lạc Thủy lại một lần nữa nhịn không được đỏ lên, điểm này, Thái
Hoàng Thái Hậu chú ý tới .
“Lạc Thủy, con rốt cuộc làm sao vậy?”
“Hoàng. . . . . . Hoàng Thượng tối hôm qua bị thương.”
Vũ Lạc Thủy nói xong, nước mắt từ hốc mắt giữa dòng tuôn xuống.
“Tấn nhi bị thương?” Thái Hoàng Thái Hậu bởi vì lời
nói của Vũ Lạc Thủy kêu sợ hãi ra tiếng, “Sao lại thế này?”
Tối hôm qua lúc Tấn nhi rời đi, chẳng lẽ lại đã xảy ra
chuyện gì sao?
“Con không biết, thái dương của Hoàng Thượng chảy thật
nhiều máu, còn không cho Lạc Thủy băng bó, ngài ấy. . . . . . Ngài ấy thực sự
giận dữ .” Nhớ tới bộ dáng không kiên nhẫn của Hoàng Phủ Tấn lúc đó, trong lòng
Vũ Lạc Thủy cũng rất áp lực.
“Ai ~~ Đứa nhỏ kia tính tình chính là quật cường như
vậy .” Thái Hoàng Thái Hậu bất đắc dĩ thở dài, khi sau mặc chỉnh tề, nhìn Vũ
Lạc Thủy tiếp tục mở miệng nói: “Chúng ta về Thanh Âm cung trước đi.”
“Dạ, Thái Hoàng Thái Hậu!” Vũ Lạc Thủy giúp đỡ Thái
Hoàng Thái Hậu, hai người đi ra Vân Tiêu cung.
Chính là, nội thương tối hôm qua dường như thực sự
nghiêm trọng, Thái Hoàng Thái Hậu ấn ngực, trực giác cảm thấy ngực của mình
đang ẩn ẩn làm đau , trong lòng mang theo vài phần bất an.
Lãnh cung ——
“Tiểu thư, ngài tối hôm qua đem Hoàng Thượng đả thương
, không biết Hoàng Thượng hôm nay còn có thể đối với ngài như thế nào đâu .”
Đoá Nhi cau mày, vẻ mặt lo lắng nhìn Tiểu Thiên.
Nàng thật không biết tiểu thư này vì cái gì đến bây
giờ còn có thể bình tĩnh như vậy, mọi người đều đang lo lắng nàng sẽ bị Hoàng
Thượng chặt đầu, nàng thì ngược lại còn ngồi bắt chéo chân thong thả, còn vừa
ăn đồ vật này nọ vừa thưởng thức chuyện tốt “Đá hắn” tối hôm qua.
“Không biết hắn đối ta như thế nào, thì phải nên mặc
kệ hắn còn chưa có đối ta như thế nào, ngươi khẩn trương cái gì ?” Tiểu Thiên
miễn cưỡng nhìn Đóa nhi liếc mắt một cái, gảy nhẹ đàn ghi-ta, tiếp tục nói:
“Hơn nữa, ta cũng đã đến chạy lãnh cung này, hôn quân nào có nhiều thời gian đi
quản ta như vậy, nói không chừng sớm đã quên mất rồi.” Tiểu Thiên vô tội nói
xong, nắm điểm tâm lên bên cạnh cắn một ngụm, ” Điểm tâm này hương vị không
tồi, ngươi cũng ăn a.”
Nói xong, đưa đến cho Đóa nhi một miếng.
“Ai nha, tiểu thư!” Đoá nhi gấp đến độ giơ chân, chưa
thấy qua hình ảnh người nào có bộ dáng gióng như tiểu thư, sắp chết đến nơi,
nàng còn có tâm tình ăn điểm tâm, còn ăn ngon miệng đến như vậy.
“Để làm chi, không thể ăn sao? Vậy quên đi.” Đem điểm
tâm thả lại chén đĩa, Tiểu Thiên thủy chung vẫn là cái bộ dạng miễn cưỡng kia.
Không phải là nàng không sợ chết mà là nàng
biết, Hoàng Phủ Tấn dù cho có không thể nhịn được nữa nhưng nhất định sẽ không
làm trái ý Thái Hoàng Thái Hậu mà ra tay giết nàng, hơn nữa, nếu thật hắn muốn
giết nàng, tối hôm qua khi nàng đem ghế đập vào trán hắn, hắn đã có thể lấy
được đầu của nàng rồi, cần gì phải nói câu “Ngươi tốt nhất nên cầu nguyện hoàng
tổ mẫu trường mệnh trăm tuổi, nếu không, ngươi kiếp này cũng đững nghĩ có thể
sống lâu !” Lời này còn có thể giải thích cái gì? Ý tứ chẳng phải là, chỉ cần
lão thái thái bất tử, nàng có thể sống bình yên vô sự mãi sao.
Nếu như vậy, nàng còn lo lắng cái gì, để làm chi
những lo sợ không đâu.
Nhưng Đoá nhi cùng những nữ nhân kia không thể
suy nghĩ thấu đáo như nàng được, cả ngày đều ở trước mặt nàng cau có mặt mày.
“Tiểu thư, ngài đừng ở đấy mà chơi ‘ đá hắn ’
nữa (là đàn ghi-ta đó, nếu như bạn nào không nhớ có thể xem lại các chương
trước), mau nghĩ biện pháp đi.” Đoá nhi nổi giận, nhìn bộ dạng lúc này của Tỉêu
Thiên, tựa hồ dường như không vì chính mình mà tìm một đuờng lui.
“Ai nha, đã bảo gọi là đàn ghi-ta, đừng gọi là ‘
đá hắn ’ nữa, sao ngươi có thể nhanh quên như vậy chứ.” Tỉêu Thiên bất đắc dĩ
liếc mắt nhìn nàng một cái, căn bản là không thấy được sự khẩn trương trong lời
nói của Đoá nhi.
“Tỉêu thư. . . . . .”
“Được rồi, được rồi, ngươi đừng khẩn trương .”
Vì không muốn Đoá nhi tiếp tục như vậy, Tỉêu Thiên quyết định mở miệng trấn an
một chút lo lắng của nàng, “Ta biết hôn quân hắn sẽ không giết ta .” Tiểu Thiên
nói với vẻ mặt đắc ý, có lão thái thái ở đó, hôn quân kia nhất định sẽ không
“tạo phản”.
Chính là. . . . . .
Trong lòng Tiểu Thiên bắt đầu hiện lên một tia
lo lắng, tuy rằng