i đã thấy mẹ cô đang phất tay với cô. Còn nữa, đứng ở sau lưng của bà là ba cô kiêm phu khuân vác vận chuyển hành lý.
“Con đến rồi đây.” Diệp Phàm vội vàng đến giúp ba cô xách hành lý.
Ba cô lại oán giận: “Cầm gì chứ, có bao nhiêu đồ đạc đâu. Đều là tại bà à, gọi điện kêu con gái gì chứ. Hai chúng ta tự bắt xe về không được sao?”
“Tôi nhớ con gái của tôi không được sao? Vừa xuống tàu muốn nhìn thấy con gái không được sao? Lão già này, chỉ biết lắm điều, lải nhải dong dài.”
“Bà này!” Ba cô bên cạnh không còn lời nào để nói.
Diệp Phàm vui vẻ: “Được rồi, bố mẹ đừng cãi nhau. Con cũng đến rồi, nhanh về nhà thôi. Con đi bắt xe.”
“Ôi trời, con thật là một đứa trẻ lãng phí chỉ biết gọi xe. Đường này thuận tiện, ngồi xe buýt là được rồi!”
“Bà ngay cả cái này cũng muốn tiết kiệm. Sao bà không nói đi bộ về nhà luôn đi?”
“Cũng được. Coi như là rèn luyện sức khỏe!”
…
Diệp Phàm dở khóc dở cười, vội vã đi kêu xe. Lúc kéo mẹ cô lên xe tắc xi, mẹ cô vẫn còn càm ràm như trước. Bà nói về tiền xe rồi nói cái khác, nói đông nói tây, cuối cùng trọng tâm câu chuyện được chuyển dời lên người của con gái.
“Tiểu Phàm, con còn nhớ cu béo bên cạnh nhà bà ngoại không? Trước đây khi chúng ta còn ở quê, các con vẫn chơi cùng nhau đó.”
“Có chút ấn tượng ạ…”
“Con không biết đâu. Mẹ già lần này về quê, thấy cu béo kia một điểm cũng không béo nha. Cậu bé lớn lên nhìn cũng được, con thật sự nên về quê xem đi.”
“Phải không ạ?” Diệp Phàm cười khổ, biết mẹ cô trăm phần trăm lại muốn tìm đối tượng cho cô.
Quả nhiên, mẹ cô lấy điện thoại ra: “Mẹ còn chụp hình này. Con xem, đẹp trai đúng không? Con nhà người ta cũng chưa có bạn gái à. Mẹ còn lấy số khâu khâu của cậu ta đây…”
“Cái gì mà khâu khâu, cái này đọc là QQ