The Soda Pop
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324350

Bình chọn: 8.00/10/435 lượt.

i thứ xung quanh đều đứng im, duy chỉ có bước chân hướng về cô và nụ cười trên mặt anh, nhồi nhét vào mọi không gian có thể suy nghĩ trong đại não Diệp Phàm.

“Xin chào, cô Diệp.” Đoàn Diệc Phong nhìn qua tiều tụy hơn bình thường, dường như anh vừa mới hoàn thành công việc hay hạng mục quan trọng nào đó.

“Xin chào, Đoàn tiên sinh.” Diệp Phàm lấy lại tinh thần bằng tốc độ nhanh nhất, nở nụ cười, chẳng qua gương mặt có chút nóng lên.

“Hôm nay tiểu Dự không tới sao?” Cô phát hiện phía sau Đoàn Diệc Phong thiếu thiếu cái gì đó.

“Tiểu Dự được dì đưa đi chơi rồi, ngày kia mới về.”

“Vậy, hôm nay ngài tới đây là…”

“Tôi đến trả sách giúp tiểu Dự.” Đoàn Diệc Phong cầm cuốn sách mà lần trước Đoàn Dự đã mượn – “Tam quốc diễn nghĩa” đặt lên trên quầy. “Thứ Tư tuần sau tôi có chuyến công tác quan trọng phải đi xa một khoảng thời gian, sợ đến lúc đó không rảnh đến để trả sách, cho nên bây giờ sang đây một chuyến.”

Diệp Phàm nhận cuốn sách, thông thạo nhập mã sách vào máy tính, một mặt làm như tùy ý hỏi thăm: “Ngài phải đi rất lâu sao?”

“Thời gian không xác định, chủ yếu để xem sắp xếp của đối phương.”

Hai người tiếp xúc gần gũi như vậy, mặc dù Diệp Phàm điềm tĩnh giả bộ dường như không có việc gì, thực ra trái tim đã sớm khua chiêng gõ trống rồi.

Anh phải đi công tác rất lâu sao? Nói vậy, sẽ rất lâu không được gặp anh ư? Không biết vì sao, trong lòng Diệp Phàm cảm thấy mất mát không diễn đạt được bằng lời.

“À, cô Diệp, cô khỏi bệnh rồi chứ?” Đoàn Diệc Phong đột nhiên hỏi.

“Vâng, đã khỏe rồi. Hôm đó thật sự cảm ơn ngài.”

“Không sao, đã là bạn bè mà, phải nên như thế.”

Đã là bạn bè sao? Diệp Phàm bỗng nhiên cảm thấy hơi vui vui, không khỏi làm việc chậm chạp hơn, chậm hơn một chút, lại chậm hơn chút nữa, để anh đợi lâu hơn một chút…

Sau lưng, tiếng chuông điện thoại vang lên không đúng lúc.

“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát.”

“Không sao, cô cứ từ từ.”

Diệp Phàm hối lỗi, mỉm cười với anh, nhận điện thoại.

“Sao hôm qua không nhận điện thoại của anh?” Lúc âm thanh của Mạt Thông truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, Diệp Phàm mới phát hiện bản thân lại không cẩn thận nhận điện thoại của ôn thần.

Bởi vì có Đoàn Diệc Phong ở đây, cô không tiện nổi giận, chỉ nhỏ giọng nói nhỏ nhẹ: “Xin lỗi, hôm qua tôi không mang theo điện thoại.”

“Em là con nít sao? Điện thoại cũng quên mang theo!”

Mạt Thông, anh là một tên vô lại. Tôi trù anh cả đời không tìm được bạn gái! Diệp Phàm thầm mắng chửi trong lòng.

Không thấy Diệp Phàm trả lời, đối phương dừng một chút rồi nói: “Quên đi. Em ra đi, cùng đi ăn tối.”

Khẩu khí miễn cưỡng thế này, rốt cục đã khiến Diệp Phàm không nhịn được nữa: “Tôi có việc, anh tự đi đi!” Sau đó vội vã ngắt cuộc gọi, tắt nguồn điện thoại di động. Cô ngẫm nghĩ thấy không đảm bảo, lại tháo pin điện thoại ra.

Làm xong tất cả những chuyện này, cô có cảm giác đã hơi ác mồm ác miệng. Vừa ngẩng đầu, lại ý thức được rằng Đoàn Diệc Phong đã chứng kiến tất cả những điều này, đang mỉm cười nhìn cô.

Sao cô cảm thấy nụ cười này không giống như trước đây?

Diệp Phàm có hơi chột dạ: “Cái đó… nhân viên bán hàng thật sự quá phiền toái!”

“Đúng vậy, quả thực rất phiền.” Đoàn Diệc Phong gật đầu biểu hiện tán thành.

Nhìn anh gật đầu, làm sao cô lại càng thấy chột dạ nhỉ? Diệp Phàm bỗng có phần khẩn trương, vội vàng làm xong các trình tự sau cùng, đem thẻ mượn sách trả lại Đoàn Diệc Phong.

“Đoàn tiên sinh, thẻ của ngài.”

“Cảm ơn, làm phiền cô rồi.” Đoàn Diệc Phong đưa tay nhận, bỏ vào trong túi áo bên trong, “Tôi đi đây. Chúc cô có buổi tối vui vẻ.”

“Vâng, tạm…” Diệp Phàm nói được phân nửa, bỗng dưng nhớ đến cuộc điện thoại vừa rồi của Mạt Thông – Anh ta nói: “Em ra đi, cùng đi ăn tối.”

Đây lẽ nào anh ta đang ở bên ngoài?

Diệp Phàm nhất thời sợ hãi, cả người đều nổi da gà, trái tim hoảng loạn. Cô hướng về Đoàn Diệc Phong đang định đi khỏi nói lớn: “Chờ một chút, Đoàn tiên sinh.”

Đoàn Diệc Phong dừng bước, xoay người nhìn cô: “Còn có việc gì sao?”

“Tôi…” Kệ đi, bằng bất cứ giá nào, nhất định phải vứt được cái tên kia! Diệp Phàm khẽ cắn môi, cấp tốc rút ra vé xem phim cuối tuần vẫn còn trong túi, “Ngài hiện tại có rảnh không? Tôi mời ngài đi xem phim!”

Đoàn Diệc Phong ngẩn người, dường như có chút kinh ngạc.

Xong rồi! Có phải quá trực tiếp hay không? Diệp Phàm lập tức thấy hối hận, cúi đầu lí nhí giống như tiếng muỗi vo ve: “Cái này, thật ra tôi là muốn cảm ơn ngài lần trước đã đưa tôi đến bệnh viện, cho nên mới…”

“Được.” Đoàn Diệc Phong ngắt lời cô, “Cô thu dọn đồ đạc đi, tôi ở bên ngoài chờ cô, được chứ?”

Hết chương 8 Lúc Diệp Phàm và Đoàn Diệc Phong sánh vai ra khỏi thư viện, bước chân có chút nhẹ nhàng, bồng bềnh. Ngay cả chính bản thân cô cũng không biết, cô lấy dũng khí từ đâu để móc ra hai chiếc vé xem phim nữa.

Ngay lúc đó, cô bỗng nhiên rùng mình một cái, có cảm giác sợ hãi lạnh sống lưng. Cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy dưới tán cây đại thụ bên kia đường là một chiếc BMW màu xanh, bên cạnh xe là ánh mắt lạnh lẽo của Mạt Thông. Luồng không khí mạnh mẽ đó khiến Diệp Phàm bất giác trốn sau lưn