Pair of Vintage Old School Fru
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212635

Bình chọn: 7.00/10/1263 lượt.

ặc nhưng ánh mắt những người này chỉ biết

nhìn trân trân vào người trả tiền, ai nói chỉ có mắt chó mới nhìn người

thấp [1'> ?

[1'> Gốc: 狗眼才看人低 (mắt chó mới nhìn người thấp) chỉ những người chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong.

Nhân viên cửa hàng nhiệt tình giới thiệu nhưng dường như không thu được sự

chú ý của Lệ Minh Vũ. Anh thư thả ngồi trên sofa, chân trái thon dài bắt chéo qua đùi phải, nhìn anh lúc nào cũng hòa nhã, trầm tĩnh như vậy.

Anh nhìn Tô Nhiễm, bình thản hỏi, "Em thích mẫu nào?"

Những

chiếc váy dạ hội rực rỡ đến hoa cả mắt, tựa như bướm bay trong bụi hoa,

Tô Nhiễm choáng váng, cô chưa từng đến cửa hàng cao cấp loại này, cũng

chưa bao giờ mặc cái gọi là váy dạ hội, bỗng chốc cô không biết chọn mẫu nào.

"Em không biết chọn..." Cô vốn muốn nói thêm rằng những

mẫu này đều rất đẹp, nhưng nghĩ lại vẫn nên quên đi. Cô sợ nói vậy Lệ

Minh Vũ sẽ hiểu lầm cô là một người phụ nữ ham hư vinh. Những tình tiết

tỷ như sau khi nam chính nghe nữ chính nói thích tất cả, không chút chần chừ mà gói lại hết, chuyện đó chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết. Tô Nhiễm cũng không tin Lệ Minh Vũ sẽ làm chuyện có ảnh hưởng tiêu cực đến kết

quả tranh cử của anh.

Nhân viên đứng bên cạnh nhạy bén, cười

tươi, vội vã giới thiệu, "Thực ra mấy mẫu này chị mặc đều rất đẹp, chị

xinh đẹp diễm lệ, nước da lại trắng, mặc cái gì cũng hợp. Chị xem mẫu

váy dài đến gối màu oải hương này đi ạ. Vạt váy viền ren không đối xứng, nhẹ nhàng mà tôn dáng. Còn mẫu màu bạc may bằng vải satin này, điểm

nhấn của váy chính là phần viền ren đen, nhún nhiều tầng, mang lại vẻ nữ tính, thoanh thoát. Còn mẫu váy trong tay chị là theo phong cách Hy Lạp cổ, mẫu thiết kế này gần đây rất thịnh hành trên thế giới, thông thường mẫu này đều dựa theo chất liệu vải để dập ly, nhưng mẫu mới của năm nay có đôi chút khác biệt. Váy được dập ly bằng tay, nhìn vừa đẹp lại tự

nhiên hơn, thiết kế hở vai và lưng có thể tôn thêm vóc người cao gầy,

làm bật chiếc cổ và bờ vai đẹp của chị."

Phong cách giới thiệu

chuyên nghiệp mê hoặc Tô Nhiễm. Đương nhiên sau khi nghe, mẫu nào cô

cũng yêu thích, quyến luyến khó chọn. Giờ phút này, cuối cùng cô cũng

hiểu vì sao các cô gái đều thích đi dạo những cửa hàng cao cấp nổi

tiếng, bởi vì ở đây rất biết cách tiếp đón khách hàng, đương nhiên là ví tiền của bạn nhất định phải đủ dầy hoặc là tìm một đại gia cam tâm tình nguyện vì bạn mà chi tiền.

Mỗi một mẫu đều là tâm huyết của những bậc thầy thiết kế nổi tiếng quốc tế, tựa như món quà đẹp nhất mà ông trời tặng cho cô.

Tô Nhiễm mất hết chủ ý, quay đầu nhìn Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ đang ngồi trên sofa lật tạp chí, bao giờ nhìn anh cũng nhẫn

nại như vậy, dường như anh không nghĩ rằng chuyện đàn ông cùng phụ nữ

chọn quần áo là chuyện mất mặt.

Thấy Tô Nhiễm khó lựa chọn, anh

liền để tạp chí trong tay sang một bên, hơi cúi người về trước, hai cánh tay đặt trên đùi, ngón tay thon dài đan vào nhau, ánh mắt sắc sảo nhìn

lướt qua những chiếc váy dạ hội tinh tế, sang trọng. Cuối cùng chỉ chính xác một mẫu trong số đó, giọng nói cực kỳ khẳng định, "Lấy cái này."

Tô Nhiễm cúi đầu nhìn, chính là cái cô đang cầm bên tay phải.

Giữa những chiếc váy rực rỡ màu sức, mẫu váy màu đen tuyền này sang trọng mà chững chạc.

"Cái màu đen này?" Lần đầu tiên, Tô Nhiễm nảy sinh nghi vấn với anh, có lẽ là do tuổi tác nên cô rất khi mặc màu đen.

Nhưng Lệ Minh Vũ rất kiên định, trầm giọng nói lần nữa: "Đúng vậy."

Tô Nhiễm thỏa hiệp, buổi tiệc này chắc là rất quan trọng với anh, nếu

không thì cần gì phải dẫn theo người nhà? Mỗi khách mời trong buổi tiệc

không giàu thì cũng quý, ăn mặc quá sặc sỡ đúng là không thích hợp. Khẽ

gật đầu, đưa những chiếc váy còn lại cho nhân viên cửa hàng xong, cô

liền lên lầu.

Mười phút sau, Tô Nhiễm từ trong phòng thử đồ đi

ra, nhưng vẫn đứng ở cầu thang, vẻ mặt cô có chút cứng ngắc, bàn tay nhỏ nhắn liên tục che chắn trước ngực, lần lữa không buông.

Tất cả nhân viên cửa hàng đứng dưới lầu đều trợn tròn mắt nhìn.

Nhân viên giúp Tô Nhiễm thử váy đứng bên cạnh nói nhỏ, "Phu nhân, chị mặc

váy dạ hội này thật sự rất đẹp, chị mau cho nghị sĩ Lệ nhìn đi."

Vẻ mặt Tô Nhiễm khó xử, nhìn dưới lầu hỏi, "Minh Vũ...cái này, váy này không hợp?"

Lệ Minh Vũ đang yên lặng đọc tạp chí, nghe cô gọi, ngẩng đầu nhìn hướng

trên lầu, thoáng chốc ngây người vài giây, đôi mắt đen láy ánh lên nguồn sáng không tên, anh để tạp chí sang một bên, thân hình cường tráng dựa

vào sofa, anh nhìn Tô Nhiễm thật lâu.

Tô Nhiễm bị anh nhìn đến

bối rối, sợ bộ dáng của mình lúc này làm anh mất mặt, lật đật nói: "Em,

hay là em đi thay cái khác." Cô chưa từng mặc váy nào mà cổ áo và phần

lưng phía sau lại khoét lớn như vậy.

Không đợi cô xoay người, Lệ Minh Vũ liền nói, "Xuống lầu." Giọng nói trầm thấp, dễ nghe nhưng lại như đang ra lệnh.

Tô Nhiễm đành phải thuận theo, sợ giẫm phải váy, cô chậm rãi vén lên, bàn

tay còn lại liều mạng che chắn trước ngực, rồi bước từng bước một xuống

lầu.

Ánh mắt anh cố định, nhìn dõi theo cô. Cạnh tay vịn cầu

thang màu trắng, Tô