không được khen vài câu, đứa nhỏ kế thừa nét đẹp trai của Lệ Minh Vũ cùng nét xinh đẹp của Tô Nhiễm, làm người ta nhìn mãi không thôi.
Lệ Minh Vũ đặt cho đứa nhỏ cái tên rất đẹp: Lệ Cố Dương, với ý nghĩa hy vọng đứa bé trong tương lai nhân sinh trên đường giương buồm xuất phát thuận buồm xuôi gió.
Về họ của đứa nhỏ, Lệ Minh Vũ cùng Tô Nhiễm có chung quan điểm, vợ chồng ông bà Lệ Thiên coi Lệ Minh Vũ là ruột, nuôi dưỡng khôn lớn, cho nên anh sẽ không thay đổi họ, mà lại đem họ của chính mình làm đệm, cho nên mới đặt tên đứa nhỏ là Lệ Cố Dương.
Năm nay, Tô Nhiễm mang thai một lần nữa, các bác sĩ đã thông báo rằng một cặp sinh đôi, Tô Nhiễm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cô và Lệ Minh Vũ cũng rất mong muốn một cô con gái.
Khi biết được Tô Nhiễm mang song thai, Lệ Minh Vũ quả thực hưng phấn không tả xiết. Tô Ánh Vân cùng hai vị tiền bối nhà họ Lệ lại càng khỏi phải nói, mỗi ngày đều chạy về Hoa Phủ, Lệ Minh Vũ bắt đầu tưởng tượng xem cặp sinh đôi sẽ có hình dáng thế nào.
Chuyến đi này Lệ Minh Vũ hoàn toàn biến mất một tuần liền, 1 tuần này với anh mà nói quả thực là sống một ngày bằng một năm, mỗi ngày tiểu Cố Dương đều gọi điện cho anh, nói với giọng còn hơi sữa, hỏi xem liệu anh có về kịp trước khi Giáng sinh hay không, làm anh thực sự muốn về nhà, sau đó chóng vánh gộp chuyến đi trong hai tuần vào làm một, mục đích là để cố gắng trước khi Giáng sinh về nhà với vợ con.
Vào ban đêm, tuyết vẫn rơi dày đặc ngoài cửa sổ.
Hôm nay là ngày tiểu Cố Dương vui vẻ nhất, đi theo sau Lệ Minh Vũ chơi ném tuyết, hai cha con làm 1 người tuyết thật to, cuối cùng Tô Nhiễm lại đem một cây cà rốt đặt ở chỗ cái mũi của người tuyết, một nhà ba người vui chơi thật là thoải mái.
Tiểu Cố Dương từ nhỏ được dạy thói quen tốt là đi ngủ sớm, bản thân không phiền cho người lớn phải quá quan tâm. Điều này phải nói đến công của Lệ Minh Vũ biết cách dạy con, tuy nói anh rất xót con, nhưng cũng không cưng chiều, từ nhỏ liền giáo dục tiểu Cố Dương tạo thành thói quen chuyên chú cùng tính nhẫn nại, đây là điều kiện tất yếu để sau này trở thành một người đàn ông xuất sắc.
Tiểu Cố Dương ba tuổi bắt đầu học được làm một ít việc nhà đơn giản , chuyện gì mình có thể làm được thì đều tự làm, cậu bé thích chơi một ít trò chơi phức tạp, ví dụ như trò rubic, chơi xếp hình đơn giản, thậm chí mang 1 ít món đồ chơi mô hình tháo ra rồi lại âm thầm ráp lại, Mộ Mạn Vân nói, tiểu Cố Dương điểm ấy với Lệ Minh Vũ trước đây giống nhau như đúc.
Chơi suốt một ngày, Tô Nhiễm cũng ít nhiều có chút mệt mỏi.
Trong phòng tắm, thân thể người một người đàn ông cường tráng đứng dưới vòi hoa sen, da thịt màu đồng khêu gợi dưới dòng nước phản chiếu sáng bóng. Muốn biết một người đàn ông dáng người đẹp hay không, thường là muốn nói đến tỷ lệ cơ thể người đó, vì tỷ lệ cơ thể là tỷ lệ thể hiện tốt nhất.
Cơ bắp rắn chắc đều đều phân bố tại các nơi trên cơ thể, biểu hiện ra ngoài cả sức mạnh nam tính mạnh mẽ cùng nội tâm tao nhã, bọt nước dọc theo đường cong của anh rớt xuống, như lưu luy
ến không rời.
Sau khi tắm xong, Lệ Minh Vũ quấn một chiếc khăn quanh thắt lưng, chỉ cần lau tóc. Gương mặt xuất hiện trong gương, những đường nét khắc sâu và anh tuấn, mái tóc vẫn còn ướt nước rỏ xuống cổ. Đây là một gương mặt xuất chúng, chạm khắc cả đặc ân của thời gian dành cho anh.
Anh lắc đầu, bọt nước trên tóc bay ra như chuỗi ngọc bị đứt. Sau đó, anh liền ra khỏi phòng tắm, đẩy cửa vào phòng ngủ.
Phòng ngủ thực sự yên lặng, có thể nghe được tiếng nhịp đồng hồ tích tắc. Ngoài cửa sổ tuyết lặng lẽ rơi xuống lòng đất, phủ tầng tầng lớp lớp, có nơi chưa quét kịp nên tuyết đã phủ thành tấm chăn tuyết dày.
Lúc đi vào phòng ngủ, Lệ Minh Vũ cũng trùng hợp nghe thấy di động của anh reo một tiếng âm báo tin nhắn. Anh hơi nhíu mày nghi ngờ, bình thường người của anh muốn tìm anh thường không nhàn rỗi lịch sự gửi tin nhắn như vậy, mà trực tiếp gọi điện là được rồi.
Di động lại đang ở bên cạnh Tô Nhiễm, nghe được tiếng âm báo, cô theo phản xạ quay đầu nhìn thoáng qua, màn hình loé sáng, phản ánh rõ nội dung tin nhắn từng câu từng chữ vào mắt, làm cô vốn là muốn đưa điện thoại di động cho Lệ Minh Vũ, nhưng nhìn đến dòng chữ trên điện thoại thì lại cảm thấy hơi run rẩy một chút.
Vô tình nhìn thêm lần nữa, nhưng lại đúng lúc Lệ Minh Vũ đi vào phòng ngủ nhìn thấy, cô vội vàng thu lại ánh mắt, hàng mi dài che khuất đáy mắt chợt lóe lên vẻ bối rối và mất tự nhiên.
Biểu hiện của cô đã không qua được mắt của Lệ Minh Vũ, thấy cô như vậy lại càng khẳng định tin nhắn kia có vấn đề, anh bước về phía trước lấy điện thoại nhìn thoáng qua sau nhíu mày, rồi sau đó không thèm để ý tới vứt máy qua một bên.
Anh ngồi ở bên giường, thuận thế nằm xuống, bàn tay lớn hoàn toàn tự nhiên đặt lên cái bụng phình to của cô, gò má đẹp trai ánh lên rõ ràng sự kỳ vọng và niềm vui. Tô Nhiễm không nói gì, để cho anh nằm đó lặng lẽ vuốt ve, nhìn vào đường cong khắc sâu trên gương mặt anh, trong lòng không khỏi cảm thán sâu sắc, theo bản năng khẽ thở dài một hơi.
Lệ Minh Vũ nhẹ nhàng áp hai má tại bụng cô, th
