The Soda Pop
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223425

Bình chọn: 7.00/10/2342 lượt.

vô tội vừa định giải thích thì Lệ Minh Vũ đã đặt cặp xách xuống, xoải bước lên lầu hai.

Trong phòng ngủ lầu hai hết sức yên lặng.

Tô Nhiễm ngồi lặng trên giường.

Bên cạnh Tô Nhiễm còn một người mặc váy màu hồng. Khuôn mặt người đó cũng hao hao giống cô, nhưng lúc này lại sinh động khác thường. Điều này cũng không thể trách được và sắc mặt Tô Nhiễm trắng bệch, hơn nữa cô còn mặc váy ngủ trắng, nom trông như một cái bóng mờ nhạt.

“Ai cho cô vào đây? Đi ra ngoài!” Lệ Minh Vũ đẩy cửa đi vào, trông thấy người phụ nữ ngồi cạnh Tô Nhiễm, thần sắc của anh vừa lạnh lùng vừa khó coi.

Hòa Vy ngoảng đầu nhìn anh, khuôn mặt xinh xắn thấp thoáng vẻ hờn tủi. Cô đứng dậy, lo lắng nép sang một bên.

Kỳ thực cô rất muốn đến thăm Tiểu Nhiễm. Cô hỏi mẹ mới biết Tiểu Nhiễm được đưa đến khu Hoa Phủ. Tới tận hôm nay, cô mới biết Lê Minh Vũ còn một ngôi biệt thự ở đây.

Biết bao nỗi niềm chua xót và khổ sở dấy lên lòng cô. Dường như anh không hề tiếc bất cứ thứ gì, sẵn lòng đem hết mọi thứ mình có trên cuộc đời này cho Tô Nhiễm.

Lê Minh Vũ không màng ngó Hòa Vy, anh ngồi xuống nhìn Tô Nhiễm chăm chú. Một lúc sau, anh vươn tay vén tóc ra sau vành tai giúp cô.

Tô Nhiễm im thin thít, vòng tay ôm lấy hai chân.

Anh kéo chăn đắp lên chân cô. Hòa Vy đứng một bên dõi theo động tác vừa tự nhiên vùa yêu thương của anh, lòng cô càng xót xa đau đớn.

Dù cô làm bao nhiêu việc, trả giá đắt thế nào, cô cũng không giành được sự quan tâm và yêu thương của người đàn ông này.

Hồi lâu sau…

“Anh lo lắng cho nó như vậy, tại sao còn để nó tổn thương?” Ngữ khí của Hòa Vy sắc bén, “Anh biết Hạ Đồng gây nên chuyện này, tại sao còn tha thứ cho cô ta?”

Lệ Minh Vũ không xoay nhìn Hòa Vy, anh chỉ dừng mắt trên Tô Nhiễm. Tô Nhiễm thấy anh nhìn mình, cô cũng cười ngọt ngào, khôi phục dáng vẻ trẻ con.

“Cô biết rồi à?” Anh véo má Tô Nhiễm một cách cưng chiều, giọng anh điềm nhiên như không.

“Anh tưởng người khác không biết việc Hạ Minh Hà dẫn Đồng Liêu đến đòi Hạ Đồng về thì giấu được em? Lệ Minh Vũ, lẽ ra tin này đã xuất hiện nhăng nhẳng trên báo nhưng nhờ mối quan hệ rộng rãi của em, tin này mới không lan truyền ra ngoài!” Hòa Vy đến gần, nhìn thẳng vào mặt anh.

“Nói vậy, tôi phải cám ơn cô.” Anh nở nụ cười nhàn nhạt. Sau đó, anh đứng dậy nhấm gọi một số máy riêng, cất giọng hỏi, “Hôm nay vợ tôi ăn thế nào?”

Anh đang hỏi chuyện người giúp việc. Vì sáng nay phải tham dự một cuộc họp quan trọng nên anh dặn người giúp việc về trễ hơn để trông nom Tô Nhiễm.

Người giúp việc vội báo anh biết chuyện ăn uống của Tô Nhiễm. nghe vậy, Lệ Minh Vũ cong môi hài lòng, anh vươn tay xoa đầu Tô Nhiễm như đang khen một đứa bé ngoan ngoãn vâng lời.

Hòa Vy nghe anh gọi Tô Nhiễm là “vợ tôi”, cô càng khó chịu, trừng mắt nhìn Lệ Minh Vũ, “Anh có ý gì?”

Có lẽ Hòa Vy qua lớn tiếng làm Tô Nhiễm giật mình. Cô vô thức ngoái đầu nhìn Hòa Vy bằng ánh mắt sợ hãi, ở giây sau cô liền nhào đến ôm chặt Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ nổi đóa, liếc Hòa Vy, anh vội dỗ dành Tô nhiễm, “Không sao đâu. Em đừng sợ.”

Hòa Vy không hiểu tình trạng của Tô Nhiễm, cô bực dọc kéo mạnh Tô Nhiễm, nói ta, “Tiểu Nhiễm, em bị gì vậy? Tại sao em không nhận ra chị?”

Tô Nhiễm hoảng hốt nhìn Hòa Vy chằm chạp, cô khiếp sợ hét to.

“Tiểu Nhiễm…” Dẫu Hòa Vy ghen ghét thế nào cũng không vứt bỏ được tình thân, cô lo lắng, “Chị là chị của em, em làm sao vậy?”

“A…” Tô Nhiễm giãy dụa, trợn to mắt hốt hoảng.

“Đủ rồi, buông cô ấy ra!” Lệ Minh Vũ không nhịn nổi nữa, anh đẩy Hòa Vy ra, ôm Tô Nhiễm vào lòng. Ánh mắt anh giận dữ rơi trên mặt Hòa Vy, giọng anh âm trầm đáng sợ.

Hòa Vy ngã sang bên, cánh tay đập mạnh vào tường. Cô đau rơm rớm nước mắt nhưng điều làm cô đau nhất là trong mắt Lệ Minh Vũ chỉ có mỗi Tô Nhiễm.

Anh mang hết mọi dịu dàng yêu thương cho một người phụ nữ, nhưng trút hết cả tàn nhẫn và lạnh nhạt cho mọi phụ nữ, bao gồm cả cô trong đó!

Sau khi trấn an được Tô Nhiễm, Lệ Minh Vũ mới đứng lên nhìn Hòa Vy, nói hờ hững, “Có việc thì đến phòng sách nói.”

Hòa Vy cắn răng đi theo anh.

Phòng sách được cách âm hoàn toàn với âm thanh bên ngoài.

Trong phòng phảng phất mùi hương của anh. Hương thơm này dìu dịu dễ ngửi nhưng khiến cô bối rối vô cùng.

Lệ Minh Vũ đứng trước cửa sổ, rút một điếu thuốc, ngậm vào miệng châm hút, rồi nhả khói. Một loạt động tác liền mạch toát lên vẻ cao quý và nho nhã của anh.

Anh từng hứa với Tô Nhiễm sẽ cai thuốc nhưng kể từ lúc cô bệnh, anh thường cảm thấy trái tim mình rất đau. Vì vậy, đôi khi anh phải hút một hai điếu thuốc để giải tỏa phần nào nỗi đau trong lòng. Song anh chỉ hút thuốc mỗi khi không có mặt Tô Nhiễm.

Hòa Vy yêu nhất động tác này của anh. Tuy anh chỉ thờ ơ nhưng trái tim cô vẫn rung động khôn xiết.

“Hòa Vy, tôi sẽ chăm sóc Tô Nhiễm chu đáo. Sau này cô đừng đến đây nữa.” Anh đưa lưng về phía cô, ngắm nhìn ánh nắng ấm áp bên ngoài.

“Anh buông tha Hạ Đồng? Hay tới bây giờ anh vẫn chưa quên cô ta?” Thanh âm của Hòa Vy chua xót.

Lệ Minh Vũ hút một hơi thuốc rồi phat ra, “Điểm khác biệt lớn nhất giữa cô và Tô Nhiễm là cô luôn muốn kiểm soát người khác, nhất là