ện gì quan trọng, luật sư cứ nói với tôi. Tô Nhiễm không tiện nghe máy."
Lạc Tranh càng tin mình đoán không sai, coi hít thật sâu, ánh mắt vụt lên một tia sắc bén, "Tô Nhiễm bị gì?"
"Tô Nhiễm đang ốm nhẹ."
"Chỉ đơn giản như vậy?"
Giọng đàn ông nhàn nhạt cất lên, "Vậy theo luật sư Lạc, cô ấy phải thế nào? "
Một câu phản vấn khiến Lạc Tranh á khẩu không sai trả lời. Đúng vậy, Tô Nhiễm phải thế nào? Trước khi gặp Tô Nhiễm và nắm rõ tình trạng của Tô Nhiễm, cô không thể tùy tiện. Cô lại nói: "Nếu Tô Nhiễm bị ốm, người làm bạn như tôi cũng nên đến thăm cô ấy. Xin hỏi anh và Tô Nhiễm đang ở đâu?"
"Tấm lòng của luật sư Lạc , coi như Tô Nhiễm đã nhận. Nhưng gần đây cô ấy cần được nghỉ ngơi , không thích tiếp khách khứa. "
"Bộ trưởng Lệ, cô ấy không thích tiếp khách hay anh cấm cô ấy? " Lạc Tranh nói.
"Luật sư Lạc, thân là nhân viên chấp pháp, hẳn cô hiểu rõ lời nói không chắc chắn thì không được nói bậy?"
"Được thôi, vậy tôi chắc chắn với những lời mình nói ra." Giọng Lạc Tranh lạnh tanh. "Kết quả phân tích lọ màu đen đang nằm trong tay bộ trưởng Lệ?"
"Ơ?" Ngữ khí của anh hờ hững, "Những lời này của nhân viên chấp pháp ư?"
Lạc Tranh áp chế cơn giận . Cô biết bản thân đàn nói chuyện với một người như thế nào . Cho tới nay, cô đều tránh tiếp xúc với chính trị. so với giới kinh doanh tôi lừa gạt anh, giới chính trị còn mưu mô và hiểm ác hơn nhiều. Vì vậy, cô thà chết làm tư vấn cho giới kinh doanh còn hơn cho chính phủ.
Nhưng hôm nay , cô buộc phải đối mặt với người. đàn ông này , vì Tô Nhiễm không chỉ là khách hàng mà từ lâu cô đã xem Tô Nhiễm là bạn của mình. Cô không biết bạn mình ra sao nên cô không thể thờ ơ . Dẫu cô biết mình không tài nào thắng nổi người đàn ông này, nhưng cô cũng muốn biết chút ít về Tô Nhiễm.
"Bộ trưởng Lệ, hồi trước tôi đã hứa với Tô Nhiễm sẽ đích thân đưa kết quả cho cô ấy, nhưng hôm nay anh đã phái người đến lấy, thành ra tôi thực hiện không đúng lời hứa với Tô Nhiễm." Cô nói lãnh đạm. "Ít ra tôi cũng phải rõ Tô Nhiễm có biết chuyện này hay không "
"Luật sư Lạc, cô rất chuyên nghiệp , cũng rất quan tâm bạn bè . Tô Nhiễm sống cùng tôi, đương nhiên biết tôi lấy kết quả đi. Luật sư Lạc đừng bận lòng nhiều về chuyện này."
Lạc Tranh nghẹn họng. Người đàn ông này rất giỏi đả kích người khác. Dù cô đặt ra nghi vấn giao thế nào, anh cũng sẽ mềm mỏng khéo léo lảng tránh. Việc này khiến cô cực kỳ khó chịu . Cô không thể tìm hiểu về Tô Nhiễm , còn anh cũng không có khả năng nói cô biết.
"Bộ trưởng Lệ … "
"Luật sư Lạc, kỳ thực con người không nên ép bản thân sống quá mệt mỏi." Anh cắt ngang Lạc Tranh, cười nhạt, "Tôi nghĩ gần đây luật sư Lạc đã quá vất vả, có lẽ lúc này cô nên trông nom việc cá nhân của mình thì tốt hơn. "
Lạc Tranh run bắn, "Anh có ý gì?"
Điện thoại truyền đến tiếng. cười khe khẽ cita đàn ông . Anh không giải thích, chỉ nói thản nhiên , "Cho tôi gửi lời thăm đến Thương Nghiêu, có thời gian tôi sẽ hẹn anh ấy đến Phẩm Trai dùng trà.
Nói hết câu, anh liền tắt máy.
Lạc Tranh hoàn toàn hóa đá.
Không thể nào …
Lệ Minh Vũ biết anh ta? Không chỉ biết mà có vẻ như hai người này còn là bạn bè.
Cô từng nghe "Phẩm Trai" là quán trà nổi tiếng nhất thành phố. Mọi loại trà trong đó đều là thượng hạng, giá cả khiến người nghe phải líu lưỡi. Người đến đó uống trà không giàu thì cũng sang trọng.
Đầu óc Lạc Trang xoay mòng mòng.
Lưu Ly lo lắng, "Cậu không sao chứ? Có chuyện gì không?"
Một hồi sau, Lạc Tranh mới định thần, cô lắc đầu bất đắc dĩ, nói nhỏ: "Mình không sao, mình chỉ thấy thế giới này … quá nhỏ … "
Nhỏ ư?
Lưu Ly cau mày khó hiểu.
Đêm hôm qua, tình trạng của Tô Nhiễm khá ổn định , cô cũng không có dấu hiệu cầm dao gây thương tích cho người khác.
Sau khi cúp điện thoại, Lệ Minh Vũ quan sát Tô Nhiễm đang ngồi chơi xếp hình. Ánh mắt lạnh lùng vì cuộc gọi vừa rồi cũng khôi phục vẻ dịu dàng nhìn cô, ý cười thấp thoáng ở khóe miệng mờ mờ nếp nhăn.
Trò chơi xếp hình là cách tốt nhất thu hút sự chú ý của bệnh nhân , đây là thông tin anh tìm thấy trên mạng. Dù cách này không thể chữa hết bệnh nhưng chí ít cũng giúp bệnh nhân tĩnh tâm.
Có điều cách thức này phải dựa trên sở thích của bệnh nhân.
Từ tối qua đến giờ, cô luôn duy trì dáng vẻ của một đứa trẻ , vì vậy anh lại cảm thấy mù mờ . Nếu nói cô bị tâm thần phân liệt thì làm sao cô giữ nguyên một trạng thái lâu như vậy?
Trong lúc anh đang trầm mặc thì Tô Nhiễm có vẻ chán xếp hình, xếp đi xếp lại nhiều lần cũng không xong, cô ném phăng miếng xếp hình, từng mảnh ghép nhỏ rơi lả tả trên nền nhà.
Lệ Minh Vũ đành mỉm cười, chìa tay ra với cô, "Tới đây."
Tô Nhiễm đứng dậy, rón rén đi đến chỗ Lệ Minh Vũ. Lệ Minh Vũ bật cười, kéo cô ngồi xuống đùi mình, anh hỏi nồng hậu, "Không thích? "
"Không phải … " Cô hạ thấp giọng.
Lệ Minh Vũ biết cô sợ anh nên không dám nói thật, anh trầm tữ rút một túi dán từ ngăn kéo, bên trong đó là lọ màu đen Đồng Hựu mang về, anh hỏi: "Nhớ cái này không?"
Anh đã đọc kết quả nhưng chỉ thấy thành phần của lọ màu đen này là tinh dầu nho đen, sau khi hóa nghiệm thì biết rằng nó có tác dụng bảo