có thai ư? Trời ơi, tốt quá, chúc mừng bộ trưởng!” Thanh âm của anh ta kích động, nhưng không phải hớn hở vì chuyện bộ trường được làm ba, mà vì bộ trưởng chia sẻ việc riêng với anh ta. Điều này đối với anh ta là vinh hạnh, thể hiện sự tôn trọng của người khác dành cho mình, nên anh ta rất phấn khích và sung sướng.
Lệ Minh Vũ cũng không che giấu niềm vui của mình, bàn tay đang siết chặt thả lỏng, ngón tay không ngừng gõ gõ lên đùi.
“Bộ trưởng, anh ngồi ngay ngắn đi, tôi sẽ chở anh đến nơi thật nhanh!” Thanh âm của tài xế như vỡ òa, anh ta thoáng nhớ tới trách nhiệm của mình, vừa muốn đạp ga, sực nhớ gì đó, quay đầu hỏi, “Bộ trưởng, anh vừa biết tin này à?”
Lệ Minh Vũ gật đầu, thoải mái chia sẻ tâm tư của mình với người khác.
“Ôi chao, bộ trưởng, vậy là không được rồi, anh không thể đi gặp vợ mình bằng tay không.” Tài xế lật đật đưa lời khuyên, “Vợ anh ngày hôm nay khác hoàn toàn với bình thường, anh phải bày tỏ tấm lòng của mình mới được.”
Lệ Minh Vũ loáng cái tỉnh ngộ, vỗ chân một cái, “Đúng vậy, chở tôi đến trung tâm thương mại.”
“Haiz, vừa nhìn là biết bộ trưởng không có kinh nghiệm rồi, lúc này mua cái gì cũng không bằng tặng hoa.” Tài xế vừa cười vừa nói, chỉ cửa hàng hoa tươi bên cạnh, “Phụ nữ thích những thứ lãng mạn này, bây giờ anh mua tặng vợ mình một bó hoa, còn ý nghĩa hơn một sợi dây chuyền kim cương.”
Lệ Minh Vũ khiêm tốn nghe chỉ dạy như một cậu học trò nhỏ, gật gù tán thành, vỗ vai anh ta, “Đúng là cao thủ!” Nói xong, anh mở cửa xe, vọt đến cửa hàng hoa tươi.
***
Cửa hàng hoa tươi không lớn, nhưng trang hoàng rất tinh tế, hương hoa thơm ngào ngạt khắp nơi.
Chủ cửa hàng là một cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi, đang tập trung cắm hoa, nên hết sức bất ngờ khi có một người đàn ông bỗng dưng xông vào, như cơn gió ùa mạnh đến cửa hàng. Cô gái hốt hoảng, cứ tưởng rằng cửa hàng gặp cướp, bèn ngước nhìn, nhất thời hai ánh mắt sáng lấp lánh, ngập tràn tim hồng!
Một người đàn ông siêu đẹp trai!
Đẹp đến nỗi đầu óc cô váng vất, nhưng người đàn ông này trông rất quen mắt, nhất thời lại không nhớ đã gặp ở đâu.
Lệ Minh Vũ chỉ lo để ý đến hoa, không hề ngó ngàng ánh mắt của chủ cửa hàng.
Ngày thường, anh trầm tĩnh thận trọng, nhưng bước vào cửa hàng hoa tươi, anh chỉ biết trợn to mắt ngỡ ngàng.
Anh phải chọn hoa nào tặng Tô Nhiễm đây?
Anh có thể biết tên của hầu hết các loài hoa, thậm chí còn biết tính năng và công dụng, nhưng có người nói tặng hoa cho phụ nữ phải chú ý đến ngôn ngữ của loài hoa. Anh chỉ biết đàn ông thường mua hoa hồng tặng phụ nữ.
Song Tô Nhiễm có thích hoa hồng không?
Anh thẫn thờ một hồi, chủ cửa hàng thử ướm lời, “Anh cần mua hoa gì ạ?” Ông trời ơi, người đàn ông này điển trai quá, nhìn gần thích mắt thật, có điều người đàn ông này thấy quen quen thì phải?
Lệ Minh Vũ nghĩ nát đầu cũng không ra, cuối cùng dời mắt sang hoa hồng, “Hay là lấy hoa hồng đi.”
Chủ cửa hàng thấy anh ngần ngừ, dợm cất tiếng, thì ti vi chuyển sang tin tức, cô gái đảo mắt về hướng đó, giây sau liền hóa đá, trừng mắt nhìn người đàn ông cao lớn anh tuấn trước mặt. Trời đất ơi, khách quý ghé thăm!
“A…” Cô gái chợt hét to, còn suýt nhào tới ôm Lệ Minh Vũ, anh giật mình, cô gái nén nỗi lòng hưng phấn, “Anh là bộ trưởng Lệ phải không ạ?”
Lệ Minh Vũ gật đầu, anh đâu còn tâm tư trò chuyện, anh chỉ dốc lòng suy nghĩ nên mua hoa gì mà thôi.
Cô gái tự biết mình không có cơ hội, ai cũng biết bộ trưởng Lệ nổi tiếng là người đàn ông mẫu mực của gia đình, hình của vợ anh từng xuất hiện trên tivi, vợ anh xinh đẹp dịu dàng, có lẽ người phụ nữ như vậy mới xứng đôi với anh.
“Bộ trưởng Lệ, hoa đây ạ, mời anh chọn.” Tuy cô gái không dám mơ mộng hão huyền, nhưng không cách nào ngăn cảm giác vui sướng tột độ của mình. Khi phụ nữ nhìn thấy đàn ông điển trai, nhất là những người trưởng thành thận trọng, có sự nghiệp thành công thì trong lòng sẽ dâng lên một nỗi niềm lâng lâng khó diễn tả thành lời.
“Tôi mua tặng vợ thì nên chọn hoa nào?” Lệ Minh Vũ khiêm tốn, nhờ chủ cửa hàng tư vấn.
Chủ cửa hàng ước ao, có thể lấy một người đàn ông ưu tú như thế này, thì người phụ nữ đó kiếp trước phải làm bao nhiêu chuyện tốt? Cô gái hớn hở chọn hoa giúp Lệ Minh Vũ, “Vợ anh thích hoa hồng không ạ?”
Lệ Minh Vũ nhìn một chút, có vẻ mặt hơi chần chừ, “Hình như mọi người thường tặng hoa hồng.”
Chủ cửa hàng cũng ý thức được điều này, ngẫm nghĩ giây lát, hỏi, “Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của anh chị? Hay sinh nhật vợ anh?”
“Không phải.” Lệ Minh Vũ mỉm cười, ánh mắt đang ngắm hoa thoáng nét dịu dàng, “Vợ tôi có thai rồi.”
Chủ cửa hàng càng ganh tị, có thể sinh con cùng một người đàn ông ưu tú thế này là chuyện hạnh phúc biết bao. Trời ơi, người phụ nữ đó quá đỗi may mắn. Dẫu nghĩ bâng quơ, nhưng cô gái vẫn thầm chúc phúc, bộ trưởng là một người đàn ông thành công, mong muốn một người đàn ông như thế này sẽ sống vui vẻ hạnh phúc mãi mãi.
“Bộ trưởng Lệ, hay là… hoa diên vĩ.”
Cô gái cầm một bó hoa diên vĩ lớn, cất giọng hung phấn.
Lệ Minh Vũ lia mắt qua hoa diên vĩ, sắc xanh đậm như đại dương bao la, thần bí mà dịu dàng, nhìn rất thí
