ng nữa
không." An Tiểu Đóa khua tay một cái, hứa với cô bé.
"Yeah..." Cách Lạc Băng vui vẻ nhún nhảy trên giường.
Dỗ Cách Lạc Băng phấn khởi ngủ xong, An Tiểu Đóa đứng dậy tắt đèn, cô
ngẩng đầu lên thấy Mộ Thừa đứng ngay cửa phòng Băng Nựu. Cảnh tượng vừa
rồi cũng đập hết vào mắt anh.
Trong phòng khách.
Mộ Thừa
cầm hộp y tế, thuần thục bôi thuốc lên vết cước trên gò má An Tiểu Đóa,
so với vừa nãy, gương mặt cô đã bớt sưng phù, vết đỏ cũng mờ dần, chỉ
còn lại một vệt mờ nhạt do móng tay Quý Hâm Dao quẹt xước.
Mùi
hương dễ ngửi vấn vít quanh hơi thở của An Tiểu Đóa, cô ngắm Mộ Thừa tập trung xử lý vết thương, lại nhớ tới dáng anh cẩn thận tỉ mỉ khi ỏ bệnh
viện, trái tim cô không ngừng đập dồn dập. Ông trời ơi, đừng để tim cô
đập nữa, nó sắp bật tung ra ngoài rồi.
Cô không ngờ có ngày cô
cũng được gần gũi Mộ Thừa như lúc này. Anh như một vị thần ôn hòa tao
nhã, điệu bộ cử chỉ của anh luôn khiến cô bối rối. Tuy tình huống hôm
nay hết sức rối ren, nhưng không hề ảnh hưởng hình tượng của anh trong
lòng cô. Ngược lại, cô còn có dịp chứng kiến mộ mặt khác sống động của
anh.
Trong lúc này, Mộ Thừa vô số lần xin lỗi cô, từ đôi mắt của
anh cảm nhận được sự áy náy, nhưng đến tận hôm nay cái cô muốn không
phải là lời xin lỗi của anh. Xử lý vết thương xong, Mộ Thừa đem vài
quyển sách thật to đến trước mặt cô, nhẹ giọng: "Những tài liệu này có
thể giúp em thi vào khoa ngoại thần kinh."
An Tiểu Đóa cầm một
quyển sách lật ra xem, khẽ reo lên, "Tất cả đều có chú thích ạ?" Hôm
nay, cô cố lấy hết dũng khí đến tìm anh, viện cớ nhờ anh chỉ dạy ôn tập. Gần đến cuộc thi chuyển khoa, qua khoa mới đương nhiên phải tìm thầy
dạy trước. Cô đã xác định Mộ Thừa làm thầy của mình.
"Thông
thường phái nữ đều không muốn làm ở khoa ngoại, vì giải phẫu có tính
phiêu lưu, áp lực lớn, hiếm ai xông xáo giống em lắm, cho nên anh sẽ dốc hết sức giúp em." Mộ Thừa tranh thủ lúc cô kể chuyện cổ tích cho Băng
Nựu, viết chú thích quan trọng giúp cô ôn tập.
An Tiểu Đóa nhìn
khuôn mặt anh dưới ánh đèn, trái tim cô đập rộn nhịp. Tuy cô biết người
anh yêu là ai, nhưng vẫn bị anh hấp dẫn. Tình yêu chính là một liều
thuốc độc, ta càng muốn trốn tránh thì các vô phương trốn chạy. Cô điên
rồi thì phải? Chắc là vậy nên cô mới cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh, dù chỉ là tình yêu đơn phương.
"Vậy em...sau này có thể hỏi anh bất cứ lúc nào không?"
Mộ Thửa nở nụ cười ấm áp như nắng xuân, "Tất nhiên rồi, đã muốn làm ở khoa ngoại thần kinh, thì khi cần thiết em có thể đến phòng phẫu thuật hỏi.
Như vậy sẽ giúp em rất nhiều khi thi."
"Hay quá, cảm ơn anh!" An
Tiểu Đóa vui mừng, quên cả ngại ngùng kéo cánh tay anh, chốc lắt sau cô
mới sực nhớ ra, vội vàng thu tay lại.
Mộ Thừa không để ý, cười
biết ơn, "Anh phải cám ơn em mới đúng chứ. Còn nữa, Tiểu Đóa, ngày mai
anh theo Băng Nựu học thủ công được rồi. Đừng để ảnh hưởng đến giờ giấc
của em." Anh không muốn làm phiền cô.
An Tiểu Đóa cắn môi, đảo
mắt một vòng, "Anh không phải mẹ của Băng Nựu, lẽ nào anh muốn con bé
tiếp tục bị bạn học chê cười? Còn nữa nha, em từng gặp cô giáo của nhà
trẻ đó rồi, hình như cô ấy rất mê trai, vừa thấy anh là mắt cô ấy sáng
trưng à, ngày mai anh đi chẳng khác nào rơi vào hang sói đâu. Nên thôi,
cứ để em đi cho."
Mộ Thừa lắc đầu bất đắc dĩ, sao lại khoa trương như vậy.
"Tiểu Đóa dù thế nào anh cũng cám ơn em." Khi ở Paris, mỗi lần đón Băng Nựu
đều là Tô Nhiễm, nên Băng Nựu không bị trêu chọc là không có mẹ. Hơn
nữa, những ông bố, bà mẹ đơn thân ở nước ngoài cũng không hiếm, nên
trong nhà trẻ không hề bị pha trò. Sau khi về nước, mọi chuyện lại không giống như vậy.
An Tiểu Đóa cười thoải mái, khe khẽ đáp lời: "Sau này, anh là thấy của em, coi như em biếu quà trước vậy."
Về Bán Sơn tiện đường đi ngang qua phòng làm việc của Tô Nhiễm. Lệ Minh
Vũ bảo Đồng Hựu dừng xe, anh đi đến trước cửa phòng làm việc, bấm chuông một lúc, anh lại quay về xe, nhàn nhạt ra lệnh: "Về thẳng Bán Sơn."
Đồng Hựu không biết anh đang làm gì, cũng không hỏi nhiều, đạp ga phóng đi.
Suốt đường đi, vài lần anh nhìn qua cửa kính đều thấy Lệ Minh Vũ thường
xuyên giơ tay xem đồng hồ, có việc gấp ư? Không nghe anh nhắc đến mà.
Ánh trăng bao phủ căn biệt thự rộng lớn tối om không một ánh đèn. Căn biệt
thự yên lặng đến khác thường, tựa như bóng tối nuốt chửng hoặc như hòa
vào màn đêm. Lá cây xung quanh xào xạc lay động, cả con đường đều tĩnh
mịch đầy đáng sợ.
Lúc đến gần biệt thự, Lệ Minh Vũ bất ngờ bảo
Đồng Hựu dừng xe. Đồng Hựu vội vàng đạp phanh, Lệ Minh Vũ bước xuống xe, sai Đồng Hựu lái xe đi. Đồng Hựu không hiểu nhưng vẫn nghe theo. Xe rời xa biệt thự, chỉ chừa lại tiếng hít thở trong không gian tĩnh lặng.
Anh đứng lặng trong màn đêm, bóng lưng to lớn cứng đờ, cơn gió nhẹ thổi bay tóc trên trán anh, ánh mắt anh trầm tĩnh dần nhuộm đầy giá lạnh và...cô đơn. Biệt thự không sáng đèn, cô vẫn chưa về.
Khi ở tiệc xã
giao, anh đột nhiên nhớ đến Tô Nhiễm đánh mất chìa khóa, lòng anh bất
giác rối bời. Ngay cả khi trò chuyện với đồng liêu, họ cũng nhận ra anh