XtGem Forum catalog
Hảo Mộc Vọng Thiên

Hảo Mộc Vọng Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328645

Bình chọn: 8.5.00/10/864 lượt.

âm chính phái vùng Trung Nguyên?!”

“Ha ha…” Mặc Kỳ Lân lắc đầu, nói: “Yến tước an tri hồng hộc chi trí?! Ta Mặc Kỳ Lân dám khẳng định, không hơn ba năm, Tu La môn chắc chắn sẽ vượt qua Thất Tinh thủy trại, trở thành đại phái ngang hàng với Hắc Vân Bảo, mà Bán diện Tu La thần bí kia, cũng sẽ trở thành Tư Đồ thứ hai!” [Yến tước an tri hồng hộc chi trí: chim én chim sẻ làm sao biết được cái chí của hồng chim hạc'>

Tất cả mọi người nghe hắn nói xong đều ngây dại, yên lặng một hồi chợt nghe có người vỗ tay, còn nói: “Oa, nói rất hay, nghe rất hay!”

Mọi người xoay mặt nhìn thì thấy Mộc Lăng giơ hai tay dốc sức vỗ, còn hăng hái hỏi Tần Vọng Thiên bên cạnh: “Vọng Vọng, hắn nói rất đúng có phải không? Cần phải ủng hộ có đúng không?”

Tần Vọng Thiên dở khóc dở cười, vươn tay túm Mộc Lăng, trừng hắn: “Ngươi đừng náo loạn”

Những người khác có kẻ cười châm biếm, có kẻ thấy vô vị, sắc mặt Nhạc Tại Đình lại cực kì không tốt, Mặc Kỳ Lân này hoàn toàn không để hắn cùng Nhạc gia trại vào mắt, thật sự là khiến người khác bực bội.

“Ngươi đã nói vậy, võ công chắc là cũng không tồi chứ?” Nhạc Tại Vân nhịn không được nói: “Cùng ta so vài chiêu chứ!” Nói xong thì chuẩn bị lên đài.

“Khoan đã.” Mặc Kỳ Lân khoát tay chặn lại, hỏi: “Ngươi là ai?”

“Vị này là tam công tử Nhạc gia trại, Nhạc Tại Vân.” Quần chúng trả lời hộ.

“À…”, Mặc Kỳ Lân gật đầu, nói: “Thì ra là lão tam, các ngươi ai mới là đương gia tương lai của Nhạc gia trại đây? Không tránh khỏi khó kiềm chế giận dữ.”

Nhạc Tại Đình không nhịn được nữa, nói thật ra, công phu của hắn và Nhạc Tại Vân không hơn kém nhiều, chỉ là hắn luôn luôn thâm tàng bất lộ, không chắc thắng sẽ không xuất thủ, bởi vậy người giang hồ mới đánh giá hắn tương đối cao. Hơn nữa trong lòng Nhạc Tại Đình tự hiểu rõ, bản thân cũng chỉ là dựa vào người đông thế mạnh, nói đến công phu thật sự không thể so với Hắc Vân Bảo và Thất Tinh Thủy Trại.

“Thế nào?” Mặc Kỳ Lân cười nhạt: “Gia chủ tương lai của Nhạc gia trại sẽ không là rùa đen rút đầu chứ?”

Nhạc Tại Vân nhịn không được nữa, muốn lên đài, bị Nhạc Tại Đình giữ lại, thấp giọng nói: “Để ta lên.” Nói xong, phi thân lên đài.

Tần Vọng Thiên thấp giọng hỏi Mộc Lăng: “Mặc Kỳ Lân này, có lai lịch thế nào?”

Mộc Lăng chớp mắt mấy cái, “Chưa từng nghe qua, có điều…” Nói đến đây Mộc Lăng dừng lại một chút, che miệng nói nhỏ với Tần Vọng Thiên: “Có trò hay xem!”

Nhạc Tại Đình vừa lên lôi đài, tất cả mọi người đều ồ lên, liên tục trầm trồ khen ngợi, còn có người nói: “Nhạc thiếu gia, đánh cho răng hắn rơi đầy đất, cho võ lâm Trung Nguyên chúng ta hả giận!”

Mộc Lăng cũng vỗ tay góp vui, Nhạc Tại Vân bên cạnh thấy hơi khó chịu, đi đến nghiêm mặt nói với Mộc Lăng: “Nếu là ta lên đài, ta cũng có thể đánh thắng.”

Mộc Lăng nghĩ hắn rất thú vị, vươn tay vỗ vỗ vai hắn: “Được rồi, ta biết ngươi lợi hại, ngay cả hung tăng Triệu Bất Đồng cũng có thể đánh thắng, một thư sinh như thế đương nhiên là không đáng kể rồi.”

Nhạc Tại Vân dường như rất vui, ngẩng mặt nhìn Nhạc Tại Đình và Mặc Kỳ Lân so chiêu.

Mặc Kỳ Lân quan sát Nhạc Tại Đình một chút, cười cười nói: “Người trẻ tuổi, công phu của ngươi không bằng ta, ta nghĩ hay là thôi đi, nếu thật sự động thủ, tiền cước không có mắt.”[tiền cước là chân trước, đọc là 'qiánjiǎo''>

“Phụt…” Vừa mới dứt lời, Mộc Lăng đứng dưới đài đột nhiên xì một tiếng bật cười.

Ai cũng quay đầu lại nhìn, Mộc Lăng hơi xấu hổ, nhỏ giọng nói: “Tiền cước không có mắt, vậy dùng hậu cước.”

Vừa nói xong, xung quanh cũng không ít người bật cười, Mặc Kỳ Lân có chút khẩu âm miền nam, hắn nói ‘quyền cước’[quánjiǎo'> nghe đúng là giống ‘tiền cước’… Có điều, tại thời điểm căng thẳng như thế, ngoại trừ Mộc Lăng đúng là không ai rảnh rỗi để ý những thứ này.

Tần Vọng Thiên bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Mộc Lăng, Mộc Lăng vừa cười vừa chỉa chỉa trên đài nói: “Nhìn chỗ đó, chỗ đó đẹp hơn!”

Mọi người lúc này mới đồng loạt xoay mặt nhìn lên đài.

“A…” Nhạc Tại Đình tuy rằng trước nay lão luyện thành thục, nhưng cũng là một người thanh niên huyết khí bừng bừng, lời Mặc Kỳ Lân vừa nói cũng đã làm thấp danh tiếng Nhạc gia trại, hôm nay song phương giao thủ, hắn lại xem thường mình, bên trong Nhạc Tại Đình thực chất cực kì kiêu ngạo, từ nhỏ sinh ra trong phú quý, lại lớn lên trong danh tiếng, làm sao chịu được loại bỡn cợt này, lập tức quyết định phải thi triển thân thủ, giáo huấn thư sinh này một trận.

Mặc Kỳ Lân thấy Nhạc Tại Đình đã bị mình chọc giận, lắc đầu, nói: “Lương ngôn nan khuyến cai tử quỷ.”[lũ quỷ chết tiệt thì dùng lời hay cũng không khuyên được'>

Dứt lời, “Soạt” một tiếng, mở ra cây quạt trong tay, nói: “Để ta thỉnh giáo võ công vùng Trung Nguyên một chút nào.”

Giữa chân mày Nhạc Tại Đình hiện lên sát khí, giơ chưởng đánh tới. Mặc Kỳ Lân hơi nghiêng đầu, tránh một chưởng này, lùi lại một bước đổi chiêu. Hai người rất nhanh đã đánh đến khó phân thắng bại, quần chúng dưới đài trầm trồ khen ngợi không ngừng, Nhạc Tại Vân lại nhíu mày… Công phu Nhạc Tại Đình không bằng Mặc Kỳ Lân.

“Kỳ Lân…” Tần Vọng Thiên đột nhiên thấp giọng hỏi Mộc Lăng: “Chẳng lẽ