Yến Phi vẫn chưa kịp định thần
lại nhưng anh nói không giấu giếm: "Lập Đông cũng thật là… gọi điện
thoại gì mà phải gọi sau lưng chúng ta?"
Tỉnh Thành nhìn anh, xua tay: "Cậu đừng can thiệp, cậu ấy có chuyện của cậu ấy."
Chu Lập Đông đứng ngoài hành lang, không biết phải gọi điện cho ai, nhìn
danh sách liên lạc trong điện thoại, anh chọn một cái tên quen thuộc,
người kia rất nhiệt tình; "Phó tổng giám đổíc Chu, lâu rồi không gặp,
hôm nào đó gặp nhau ngồi nói chuyện, đang có vụ làm ăn muốn bàn bạc với
anh."
Anh đồng ý, cất điện thoại rồi cảm thấy mất mát điều gì đó. Con đường trước mắt trở nên nhạt nhòa mò ảo, không nhìn rõ được bất kỳ
điều gì. Anh cố gắng lắc đầu rồi nói với chính mình: "Chu Lập Đông,
ngươi đừng quên, ngươi phải tự mình đi con đưòng này!”
Lúc Chu
Lập Đông quay lại, anh đã lấy lại được nụ cười hiền hòa cùa mình, dường
như anh không tranh giành điều gì với bất kỳ ai, cả thế giới được thu
lại tận sâu đáy mắt anh.
Tư Nguyên nhớ lại nhiều năm trước đây,
Chu Lập Đông cũng nhìn cô với ánh mắt như thế, nói lời tạm biệt cô, mặc
dù không đủ kiên quyết, không đủ nhẫn tâm nhưng lại khiến cho người khác thất vọng đến mức trái tim tan nát.
Anh đã từng nói rõ ràng:
"Anh phải theo đuổi tiền tài và quyền lực, em không hiểu, anh cần phải
làm Julien trong Đỏ và đen, anh không thể để bất kỳ ai ngăn bước chân
của anh"
Hơi nóng của trà Bích Loa Xuân rất lớn, mặc dù chỉ pha
một tách nhỏ nhưng không biết vì sao, hơi nóng của nó cũng khiến người
ta cay mắt, Tư Nguyên không tiếp tục ngồi thêm được nữa, cô cầm túi đứng đậy, miễn cưỡng nở một nụ cười: 'Tôi có việc, phải đi trước."
"Cô có thể có việc gi? Không phải Tỉnh Thành đã giúp cô xỉn nghỉ phép sao?" Hoắc Yến Phi không hài lòng.
Tỉnh Thành không nói nhiều, ôn tồn nói: "Đã như vây, để tôi tiễn cô."
Tư Nguyên lắc đầu: "Nếu tiện, tôi muốn để Hoắc công tử tiễn tôi."
Hoắc Yến Phi không hiểu, vội vàng nói: "Tiện, tiện!"
Tư Nguyên hướng về phía Tỉnh Thành khẽ gật đầu: 'Tỉnh sư huynh... Cảm ơn ba người đã tiếp đãi, tạm biệt!"
Nhìn theo bóng hai người bước ra khỏi nhà hàng Vương Phủ: "Lập Đông, đừng nhìn nữa, nêu nhìn tiếp mặt cậu sẽ úp xuống đất mất!"
Chu Lập Đông không bộc lộ thái độ gì, lạnh lùng nhìn anh, chỉ một ánh mắt
mà khiên Tỉnh Thành cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong lòng
khiến anh run rẩy nhưng vẫn không sợ nói thêm một câu: "Ổ, thật khó coi, lần nào cũng đeo một lớp mặt nạ giả vờ cười, bây giờ mới để lộ bộ mặt
thật vì ai đó."
Quả nhiên Chu Lập Đông không cười, anh trầm giọng nói: "Tỉnh Thành, cậu đừng bận tâm vô ích."
Tỉnh Thành yên lặng rồi ngẩng đầu cười lớn: "Lập Đông, mình nói chúng ta đúng là huynh đệ tốt!"
Chu Lập Đông vẫn không cười, chỉ nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ: "Tỉnh Thành, cậu đừng cười nữa, thái độ rất khó coi."
Ngay lập tức Tỉnh Thành không cười nữa, bực bội nhìn anh nói: "Tên họ Chu kia! Có vẻ như cậu muốn nói câu này từ rất lâu rồi!"
Ở một nơi khác, Hoắc Yến Phi hỏi Hác Tư Nguyên: "Vì sao cô muốn tôi tiễn cô?"
Tư Nguyên chớp mắt: "Vì anh nợ tôi."
"Lúc nào? Vì sao tôi không biết?" Hoắc Yến Phi không hiểu.
"Lâu rồi, tôi cũng quên rồi!" Tư Nguyên khẽ cười.
Thời đại học, chỉ cần không có giờ học, cô đều ở chỗ Chu Lập Đông, mặc dù
Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi quý cô, nhưng tắm giặt không tiện, lại khó
nói, nên mắng Chu Lập Đông coi trọng sắc đẹp mà quên bạn bè. Hoắc Yến
Phi nói: "Đợi bao giờ hai người kết hôn đừng mong mình đến làm phù rể,
ngày nào cũng thấy hai người ở với nhau, phiền lòng."
Lúc đó, cô phản đối Hoắc Yến Phi: "Ai nói tôi và Lập Đông sau này sẽ kết hôn
"Nếu hai người không kết hôn thì lấy đầu tôi làm bóng đá!" Hoắc Yến Phi bực bội nói.
"Tôi nhớ rồi, Hoắc công tử!" Cô cười nói.
Bây giờ, cô và Chu Lập Đông đã mỗi người một ngả, Hoắc công tử không còn gì để nói, anh đã thua, vì sao không nợ cô?
Hoắc Yến Phi không nói lại được Hác Tư Nguyên, mồm miệng cô lanh lợi, tư duy nhanh nhạy, hồi học đại học anh đã không nói lại được cô, sau đó cho dù Tư Nguyên nói gì anh cũng nhất quyết không đối đáp lại.
Đưa Hác Tư Nguyên về nhà, cuối cùng Hoắc Yến Phi không nén được tò mò hỏi: "Tiểu tài nữ, bây giờ cô có bạn trai chưa?"
Tư Nguyên yên lặng một lát rồi lắc đầu.
"Bây giờ Lập Đông đã đính hôn với Thẩm Lợi rổi, cô đừng chờ cậu ấy nữa!" Hoắc Yến Phi nhất thời không giấu được nói với cô.
"Ai nói tôi đợi anh ấy?" Trong lòng Tư Nguyên cảm thấy đau đớn, nặng nề trả lời.
"Không phải thì tốt! Tiểu tài nữ, bây giờ tôi vừa chia tay với bạn gái hay là chúng ta cặp thành một đôi?"
Bỗng nhiên Tư Nguyên bật cười: "Hoắc công tử ơi Hoắc công tử, có vẻ như hồi
học đại học, sau khi đầu óc anh bị ngâm nước, nước không chảy ra được
thì phải!"
Nhìn thây Hác Tư Nguyên bưóc đi xa dần, Hoắc Yến Phi
vỗ đẩu, thầm nghĩ: Đầu óc ngấm nước, sao anh không nhớ? Có phải cô đang
chửi anh không?
Chu Lập Đông nhận được điện thoại của bố gọi từ
quê, bố anh nói: "Chú ba bị bệnh, phải đi Bắc Kinh khám bệnh, con tìm
cho chú một nơi để ở.!'
Chu Lập Đông đồng ý ngay: "Con sẽ liên hệ tìm khách sạn, mọi việc cứ đ