ã thừa dịp cô sợ hãi chạy ra ngoài để tẩu thoát rồi?”
“Không thể nào!” Lục Vi trả lời chắc như đinh đóng cột. Khu nhà này không có
cửa sau, hơn nữa trước khi cảnh sát đến, cô chỉ đứng một chỗ ở dưới lầu, cho dù hắn có muốn chạy cũng phải giáp mặt mình ở dưới. Lục Vi càng
nghĩ càng sợ hãi, hai viên cảnh sát lại coi đây là một vụ án trộm cắp
hết sức bình thường, hơn nữa chủ nhà cũng không phát hiện bị mất thứ gì
nên họ chuẩn bị kéo nhau ra về.
“Cũng có thể hắn đã chạy sang
nhà người khác rồi trèo qua cửa sổ, tháo chạy phía sau lưng cô nên cô
mới không biết. Trước tiên cô hãy kiểm tra kĩ lại một lần nữa xem nhà
mình có bị mất thứ gì không rồi ngày mai đến trụ sở cảnh sát trình báo.”
Người còn lại cũng phụ họa: “Đúng, chỉ cần chắc chắn là trong nhà không bị
mất thứ gì, người cũng an toàn thì không sao nữa rồi. Trước khi đi ngủ,
cô nên kiểm tra kĩ tất cả các cửa sổ, cửa chính xem đã khóa cẩn thận
chưa. Giờ chúng tôi đi trước đây. Haizz, thời tiết quỷ quái thế này, vừa tối đã có cảm giác lạnh thấu xương rồi.”
Hai người họ, mỗi
người nói một câu rồi thảnh thơi, nhàn nhã bước ra ngoài, căn nhà lúc
này lại trống trơn, chỉ còn trơ trọi một mình Lục Vi đứng chôn chân tại
chỗ, miệng há hốc, mắt trợn tròn kinh ngạc. Cô không nghĩ cảnh sát nhân
dân thời buổi này lại “phá án” một cách thần tốc đến thế, chỉ cần dăm
câu ba điều liền kết luận mọi việc đã được giải quyết xong xuôi. Nhưng
cho dù Lục Vi có nghìn vạn điều bất mãn, đợi đến lúc cô hoàn hồn lại thì hai viên cảnh sát kia đã biến mất tự lúc nào. 21 giờ 40 phút giờ Bắc Kinh, ngày 14 tháng 2 năm 2012.
Lục Vi tay trái cầm bàn chải đánh răng, trên cổ vắt ngang một chiếc khăn mặt, lặng lẽ đứng trước chiếc giường đôi của mình.
Chú gấu bông vốn được đặt ngồi ngoan ngoãn trên đầu giường đã bị đá sang
một bên, trong chăn lại nhô lên một khối lớn, bên trong chắc chắn có
người đang nằm. Nếu như thời gian có thể quay ngược lại, Lục Vi tuyệt
đối sẽ không lựa chọn bước vào căn phòng này và nếu có thể cho cô thêm
thời gian lùi lại quyết định này, cô hy vọng khoảng thời gian đó sẽ là
một vạn năm.
Sau khi cảnh sát đi khỏi, Lục Vi vẫn không yên tâm
lục tung mọi xó xỉnh trong nhà để tìm kiếm, sau khi chắc chắn “con quái
vật” đó thực sự đã biến mất, cô mới phát hiện khắp người mình đầy mồ
hôi. Tắm rửa xong xuôi, Lục Vi vừa cầm bàn chải đánh răng vừa đi vào
phòng ngủ định trải đệm, nhưng vừa bước tới cửa liền trông thấy cảnh
tượng hãi hùng này:
Người con trai vừa rồi còn ở trong chiếc hộp không biết tự lúc nào đã nằm dài trên chiếc giường của mình, cánh tay
săn chắc của anh ta đang ôm chặt lấy chiếc chăn ấm áp, ngủ một cách ngon lành. Lúc này, khuôn mặt đẹp đẽ, hoàn mỹ của anh ta gần trong gang tấc, thậm chí còn có thể nhìn rõ hàng lông mi mềm mại khép dài đến đuôi mắt. Trước đó không lâu, nữ sắc[1'> Điền Hân đã từng đứng trước mặt Lục Vi mà thổ lộ mơ ước: Nếu có một ngày, sau khi tắm xong, bước ra ngoài bỗng
thấy xuất hiện một mỹ nam tuyệt sắc nằm trên giường chờ đợi mình, hai má ửng hồng như má chú nai nhỏ đáng yêu, thân hình lại cường tráng như
mãnh hổ, nếu được vậy thật thì tốt biết bao!
[1'> Nữ sắc: cô nàng mê trai đẹp.
Nhưng khi tình cảnh đáng mơ ước đó đang bày ra trước mắt thì Lục Vi rất muốn
nói cho Điền Hân biết rằng: Viễn cảnh đó thực sự không tốt đẹp chút
nào!!!
Vi Vi vẫn cầm bàn chải đánh răng đứng chôn chân một chỗ,
thần trí đang hoảng loạn lại trông thấy hàng lông mi của anh ta khẽ rung như thể sắp mở mắt. Giây phút này, cô chỉ cảm thấy da đầu co giật, cơ
thể còn chưa kịp phản ứng thì chàng thanh niên trước mặt đã từ từ ngồi
dậy…
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ nghe thấy tiếng “tích tắc” đều đặn của chiếc đồng hồ báo thức. Hai người một đứng, một ngồi,
cứ giữ nguyên tư thế đó chăm chú nhìn thẳng vào đối phương. Rất lâu sau, lâu đến nỗi đôi chân Lục Vi đã có chút tê rần, cô mới nuốt nước miếng,
ngập ngừng nói: “À! Tôi vào lấy mặt nạ, anh cứ ngủ tiếp đi!”
Dứt lời, người con trai vẫn ngồi chình ình trên giường không hề nhúc nhích, đôi mắt sâu thẳm thản nhiên nhìn chằm chằm lên người Lục Vi. Kẻ suốt
ngày chỉ biết ru rú ở nhà như Lục Vi đã bị dọa cho sợ đến mức ngây ngốc
nhưng vẫn cố tỏ vẻ thản nhiên, bước đến trước bàn trang điểm, lấy miếng
mặt nạ ẩm ướt đắp lên mặt. Giây phút ngẩng đầu nhìn vào gương, Lục Vi
thấy anh ta ở phía sau lưng mình đã bỏ chăn ra, chậm rãi bò về phía cô,
lúc này cô mới thực sự hoàn hồn, trong đầu liền vang lên lời thúc giục:
Chạy!
Một tiếng “oành” làm nổ tung trí não của Lục Vi, đang định xoay người hướng ra phía cửa, nhưng đôi chân chưa kịp nhấc lên thì đã
bị một cánh tay kéo lại bên giường, cả người nằm gọn lỏn trong vòng tay
rắn chắc. Lục Vi thét lên một tiếng kinh hãi, ngã ra giường, chàng trai
không hề suy nghĩ mà nằm đè cả cơ thể trần như nhộng của anh ta lên
người cô.
“A!”
Ánh chớp chợt lóe lên xen giữa tiếng sấm
ầm ầm, cảm giác sợ hãi từ lòng bàn chân dần dần lan ra khắp cơ thể. Có
lẽ anh ta là một tên ma cà rồng chuyên đi hút máu; cũng có lẽ, anh ta
chính là yêu quái ăn th