ảo cảnh. Và điều
quan trọng nhất chính là, giờ đến bản thân cậu cũng không biết phải
thoát ra ngoài bằng cách nào?”
“Cái gì?” Cô nàng tê giác trừng
mắt, kinh ngạc thốt lên. “Ngay cả cậu cũng không biết làm thế nào để
thoát ra sao? Vậy mà cậu còn dám vào đây!”
Tương Ảnh hếch mũi,
“hừ” lạnh. “Mấy năm nữa tôi cũng sẽ phải chết, chi bằng liều một phen,
còn hơn là trơ mắt đứng nhìn cô tôi năm sau phải ra đi…”
Tiểu
Long ngốc nghếch vẫn luôn trầm mặc, giờ nghe thấy những lời này, bỗng
ngập ngừng giây lát, cuối cùng lên tiếng: “Có lẽ… tôi biết cách giải bùa chú này.”
Lời nói vừa thốt ra, mọi người đồng loạt quay đầu
nhìn Nam Huyền. Ánh mắt Tương Ảnh sáng quắc, mặt mũi vô cùng hớn hở. Nam Huyền kéo Lục Vi lại gần, nói: “Vi Vi, cô còn nhớ không, vừa rồi tôi có nói với cô, khi chúng ta tiến vào ảo cảnh thì không thấy tiểu rùa đen
đâu cả.”
Lục Vi gật đầu: “Chuyện này liên quan đến tiểu rùa đen sao?”
Nam Huyền xoa cằm. “Tiểu Nhược là Băng Huyền Quy trấn giữ ảo cảnh, nhiệm vụ của nó là trông coi ảo cảnh và Thiên Đầu Phật, cho nên khi chúng ta bị
dụ dỗ vào đây thì nó liền giăng kết giới chặn ở bên ngoài. Nhưng xét
trên phương diện khác, tiểu rùa đen lại là người có thể hóa giải ảo cảnh này.”
“Nói như thế, chỉ cần tìm được nó là có thể tìm ra nguyên nhân của lời nguyền này phải không?” Tương Ảnh thấy có hy vọng giải mã
được lời nguyền, liền giãy giụa, nói.
“Đúng vậy.”
Khuôn
mặt nhỏ nhắn, nhem nhuốc của Tương Ảnh bỗng sáng bừng, tháo bỏ mọi sự đề phòng, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở thì Tùng Dung đã lên tiếng: “Tiểu
tử, ngươi đừng vui mừng quá sớm, trước tiên hãy nghĩ xem làm thế nào để
thoát ra trước đã.”
Dứt lời, mọi người lại tiếp tục chìm vào im lặng.
Lục Vi cắn răng nhìn Dạ đại họa, rồi lại lén nhìn Tiểu Long ngốc nghếch, hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”
Dạ Ly từ từ nhắm mắt, để lộ vẻ mặt trang nghiêm hiếm thấy. Sau đó, anh ta
mở miệng, chỉ nói một chữ: “Đợi!” Cho dù bọn họ không thoát ra được thì
sớm muộn cũng có người tiến vào, ví dụ như… Thiên Đầu Phật. Buổi tối, nhóm người vẫn tá túc trong khu tứ hợp viện. Tùng Dung và Lục
Vi một phòng, ba người đàn ông ở một phòng. Có lẽ cả đêm không được ngủ
ngon giấc, sáng sớm còn bị Dạ đại họa đến gọi đi, cô nàng tê giác mệt
mỏi ngóc đầu dậy, sau đó lại từ từ ngã lăn xuống gối. Lục Vi cũng lăn
qua lăn lại trên giường, không tài nào chợp mắt được, đầu óc rối bời nằm nghe tiếng mưa rơi lộp độp dưới mái hiên.
Thở dài một tiếng, Vi Vi thò chân bước xuống giường, định xem cảnh mưa gió trong thế giới ảo
và thế giới thực có gì khác nhau, nhưng khi vừa mở cửa ra, cô bỗng giật
mình, khẽ thốt lên: “Nam Huyền?!”
Ngoài hành lang, Tiểu Long
ngốc nghếch đang dựa lưng vào tường, ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt anh
tuấn dưới ánh đèn lồng mờ ảo, lúc ẩn lúc lúc hiện. Mưa xối xả cả đêm,
thi thoảng lại có những cơn gió lạnh thổi tới làm ướt một bên vai áo của Nam Huyền.
Thoáng chốc, trái tim Lục Vi như bị bóp nghẹt, lặng
lẽ bước đến trước mặt Tiểu Long ngốc nghếch, nói: “Tại sao không về
phòng, anh ướt hết rồi kìa, lỡ bị cảm lạnh thì sao?” Vi Vi vừa nói vừa
lấy ống tay áo nhẹ nhàng thấm khô những giọt nước mưa còn đọng trên mặt
Nam Huyền, đột nhiên cánh tay mềm mại của cô bị nắm chặt lấy, xung quanh chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích.
Phải rồi, tại sao mình lại
nói như vậy? Tiểu Long ngốc nghếch ngồi trước cửa phòng mình cả đêm,
không phải là lo lắng cho sự an nguy của mình sao? “Nam Huyền…”
“Tôi không sao!” Không đợi Lục Vi nói hết câu, Nam Huyền đã gạt cánh tay của đối phương từ trên mặt mình xuống, tránh né ánh mắt cô rồi ưu tư nói:
“Tôi không ngủ được nên ra ngoài đi dạo một lát, cô đừng lo!”
Nghe thấy vậy, Lục Vi bất giác giật mình, sau đó lại nhanh chóng mỉm cười
ngồi xuống bên cạnh Nam Huyền. Tiểu Long ngốc nghếch đang định rời đi,
bỗng bên tai truyền đến một giọng nói véo von như chim hoàng anh: “Thật
trùng hợp, tôi cũng không ngủ được! Nam Huyền, nói chuyện phiếm với tôi
được không?”
Tiểu Long ngốc nghếch nhìn ánh mắt lấp lánh như sao Khuê của Lục Vi, nhất thời nghẹn họng, cúi đầu không biết phải làm sao.
“Tiểu Long ngốc nghếch, lần đó chúng ta ra ngoài dạo phố, chẳng phải anh rất
thích chú gấu Teddy nhồi bông trong cửa hàng đó sao? Tôi mua tặng anh
nhé, có được không? Ồ thực sự đã rất lâu rồi chúng ta không cùng nhau đi dạo phố. Đúng rồi, tiệm bánh ngọt mà tôi thích nhất vừa cho ra mắt một
món kem mới rất ngon, anh…”
Vi Vi còn chưa nói hết câu, quay
sang nhìn Nam Huyền, trái tim bất giác nhói đau, lời chưa kịp nói ra đã
nghẹn lại trong cổ họng, không cách nào thốt ra được. Thực sự không nói
rõ được vẻ mặt của Nam Huyền lúc này chất chứa nỗi nhớ thương hay là
niềm bi ai, đôi mắt đen láy vẫn sáng lấp lánh, nhưng trong sâu thẳm vẫn
có cái gì đó rất mịt mờ, hư ảo. Thực sự Lục Vi chưa từng nhìn thấy Tiểu
Long ngốc nghếch như thế này, anh ta… làm sao vậy? Đang quá vui mừng vì
cuối cùng cũng có được chú gấu Teddy yêu thích, hay là không tin mọi
người sẽ thoát được ảo cảnh này?
“Nam Huyền, anh…”
“Vi Vi!” Nam Huy
