Disneyland 1972 Love the old s
Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324674

Bình chọn: 7.5.00/10/467 lượt.

trên cây rụng sạch, còn cầm súng nước trèo lên hòn non bộ đóng giả

điệp viên… bất kể tớ có phá phách nghịch ngợm gì đi chăng nữa, song ông nội vẫn

quý tớ vô cùng.

Ông

phần riêng sô cô la cho tớ, lúc đưa còn tươi cười bảo: “Ông nội mua ở Thụy Sĩ

cho cháu này, ngon không?”

Tớ nhét

đầy sô cô la vào miệng, ậm à ậm ờ gật đầu.

Sô cô

la ông nội mua thật tuyệt vời.

Bữa tối

thế nào cũng có đúng món sủi cảo tớ thích nhất. Bà nội vừa gắp vào bát tớ, vừa

bảo: “Bác cháu lâu lắm rồi chưa xuống bếp, hôm nay làm sủi cảo cho cháu ăn đấy

nhé.”

Thực

ra, bác tớ rất bận bịu, nhưng tớ thích quấn chân bác, chơi trò diều hâu quắp gà

con với chị Nguyên Nguyên, lần nào bác thua, bác cũng xách tớ với chị mỗi người

một tay: “Diều hâu sắp cất cánh nào!”

Thế rồi

bác quay bọn tớ choáng váng luôn, còn vui hơn cả trò đĩa bay ở vườn trẻ.

Cả nhà

có bà nội là đa cảm nhất, có lần bà tính, mỗi năm bà có thể gặp tớ mấy đợt, mỗi

đợt được gặp tổng thể mấy ngày?

Lần nào

đến lúc chia tay, bà cũng rơm rớm.

Bữa này

có chị Nguyên Nguyên đứng ra gánh vác trách nhiệm: “Bà ơi, ngày nào cháu cũng ở

bên bà!”

Mà tớ

chỉ có thể an ủi bà rằng: “Bà nội ơi, nghỉ hè cháu sẽ về ngay, về ngay…”

Thỉnh

thoảng ông bà ngoại lại sang Mỹ thăm tớ, vậy mà ông bà nội chưa từng, nên mỗi

độ hè là mẹ sắp xếp cho tớ về thăm ông bà.

Aladdin

nói: “Bác với cháu vừa khéo ngồi cùng chuyến bay, hai ta đi chung nhé.”

Vừa

khéo á?

Thôi

đi, cháu có phải trẻ con đâu.

Cơ mà

ngồi máy bay với Aladdin cũng có cái hay, bác ấy mua nhiều đồ ăn ngon, còn đọc

nhiều truyện cổ tích cho tớ nghe nữa chứ, giữa chừng tớ lăn ra ngủ, bác ấy phủ

cho cái chăn, chăm nom chu đáo vô cùng.

Tớ ngủ

đâu chừng 2 tiếng, lúc dậy bác ấy gọi nước cam, tớ vừa uống nước cam vừa hỏi:

“Bao giờ bác với mẹ cháu tái hôn?”

Vẻ mặt

bác trông khác hẳn.

Nói

thực thì từ lâu lắm rồi, tớ dự tính sẽ hỏi bác ấy câu trên, mỗi lần chỉ cần hơi

đả động đến chuyện này thôi là bác ấy đã đánh trống lảng rồi. Lần này ngồi

chung máy bay, bác có muốn chạy cũng khó nhá, vả lại còn những mấy tiếng đồng

hồ nữa, tớ tha hồ vặn hỏi.

“Trẻ

con đừng lo chuyện đâu đâu.” Bác lại bắt đầu lòe cái bộ dạng đáng ghét: “Nhất

là những chuyện cháu không hiểu lẫn không biết”

“Chẳng

lẽ cháu không phải con bác à?”

Tớ tung

quả bom thứ 2, vẻ mặt bác ấy tỏ ra lúng túng không ngoài dự tính. Mẹ tớ luôn

lảng tránh khi tớ hỏi rốt cuộc bố tớ là ai, một người có ông nội bà nội có bác

cả có chị họ, sao lại không có bố chứ, mẹ tớ trước nay vẫn vô tư coi tớ như trẻ

con.

Bác ấy

nhìn tớ một lúc lâu không nói gì, tớ chợt có dự cảm xấu: “Không phải bác với mẹ

cháu chưa từng kết hôn chứ?”

Nếu như

họ đã li hôn, việc này còn dễ hiểu một tí, nhưng trong trường hợp họ vốn chưa

từng lấy nhau, vậy thì chuyện này phức tạp hơn tớ tưởng nhiều.

Cuối

cùng hỏi một đằng, bác ấy lại trả lời một nẻo: “Mẹ cháu khó theo đuổi lắm.”

“Thì

cũng là phụ nữ cả thôi, mà cũng chẳng phải người phụ nữ thông minh gì cho cam.”

Tớ ói ra máu mất thôi, tớ quyết định dừng cái ý nghĩ người này là bố mình, một

người thế này sao có thể sinh ra một đứa trẻ thông minh như tớ được, rõ là một

bác ngốc, tớ thật sự sắp ói ra máu đến nơi rồi: “Đừng bảo với cháu bác theo

đuổi mẹ cháu tám chín năm nay mà vẫn chưa được nhé.”

“Đây là

chuyện riêng giữa bác với mẹ cháu, cháu đừng xen vào.”

Người

đàn ông sĩ diện đã bắt đầu thẹn quá hóa giận.

Tất cả

bè phái phản động đều là lũ hổ giấy, ông nội tớ dạy thế.

Tớ bắt

đầu uống nước cam: “Được rồi, từ nay cháu sẽ không giúp bác nữa.”

Người

đàn ông này bắt đầu cân nhắc, sau thì hỏi: “Cháu giúp gì được bác?”

Buộc

lòng phải nói rằng đàn ông con trai một khi đã vướng vào chuyện yêu đương là

chỉ số thông minh tụt hẳn, ví dụ như ông bố Aladdin này của tớ.

“Đương

nhiên giúp được nhiều chứ”, tớ hào hứng bảo: “Mẹ cháu thương ai nhất nào? Đương

nhiên là cháu rồi, chỉ cần cháu về phe bác, bác thua thế nào được?”

Bác là

người mua ngựa cho tớ, bác dạy tớ đánh bóng chày, bác dẫn tớ đi công viên xem

gấu bắc cực, mà cũng chính bác dạy tớ bơi, bác bế tớ đến bệnh viện, bác còn

khụy gối thắt dây giầy cho tớ, bác ấy chính là bố tớ.

Tớ

không giúp thì ai giúp bố đây?

Tớ tám

tuổi rồi, vả lại tớ là đàn ông, đàn ông con trai không giúp đỡ lẫn nhau, thế là

trái lẽ trời.

Còn như

mẹ tớ thì—–hừm, hai người đàn ông thông minh hợp sức tác chiến mà mẹ không xiêu

lòng mới lạ đấy!

Bố tớ

là một người, phải nói thế nào nhỉ, thời trẻ cũng là một nhân vật có tiếng tăm.

Nghe nói trước đây, bố tớ cùng mấy chú bạn thân lâu năm được mệnh danh là “Tứ

Thiếu Kinh Thành”, nghe cái tên đã biết không hay ho gì rồi.

Mẹ tớ

vẫn bảo, tớ chớ có quấn lấy bố, kẻo lại bị lây cái tính hư hỏng. Nhưng nguyên

văn thì không được như thế, trước nay mẹ không thừa nhận đó là bố ruột tớ, mà

cứ khách sáo bảo rằng: “Con tránh xa bác hai của con ra, theo học tập bác cả

kia kìa.”

Theo

bác cả thì học được cái gì? Học cái mẽ cả ngày tủm tỉm nhưng thực chất bụng dạ

suy tính toàn mấy thứ đen tối ấy à? Đừng chỉ đánh giá vẻ bề ngoài nom như quân

b