xe ngang
qua thì thấy cô đang đứng đợi taxi. Giữa làn gió thu, chiếc áo len ngắn tay mà
cô đang mặc hiện lên rất rõ, dưới ánh đèn cơ hồ nó biến thành màu cam nhạt. Cô
đứng một mình dưới đèn. Nhìn kỹ thì cô cũng không phải là một người đẹp, bởi
anh từng gặp qua rất nhiều người đẹp. Nói đến xinh đẹp thì cô không thể được
xem là khuynh quốc khuynh thành, lại thêm lúc nào cũng mang vẻ tiều tụy như đóa
hoa sắp tàn.
Anh
hoang mang nhìn đèn xe phía trước giống đôi mắt đỏ ngầu đang chạy trong dòng
xe. Anh không biết đã lái xe bao lâu, chỉ nhớ đã chạy ngang qua đường Trường
An. Con đường thẳng nhất trong thành phố, đèn hai bên sáng như những hạt minh
châu, tựa như đã dùng tất cả những hạt ngọc trai sáng nhất đẹp nhất xâu chuỗi
lại. Anh lái xe đi không mục đích, ngang qua những con hẻm với hai hàng cây
hòe. Màn đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi. Thỉnh thoảng
gặp xe đối diện đi tới, ngọn đèn trước xe loáng sáng rực rồi lại chợt mờ đi như
người đang thèm ngủ chớp mắt.
Mãi
khuya anh mới về đến nhà, có lẽ vì đèn xe sáng quá, cũng có thể do tiếng động
lớn nên đã đánh thức Thiệu Khải Toàn. Bà khoác áo ngủ ra ngoài, đứng trên thềm
nhìn thấy anh về thì không khỏi kinh ngạc: “Sao lại về giờ này?”
Anh rất
hiếm khi về nhà lúc nửa đêm, vì ở nhà mọi người đều thích yên tĩnh, chỉ cần về
trễ một chút sẽ đánh thức bố, và như thế chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận.
Nhưng lúc này anh thấy vừa mệt vừa buồn ngủ, chỉ chào một tiếng “Mẹ” rồi nói
qua loa: “Mẹ đi ngủ đi”. Sau đó quay người đi về khu nhà phía tây. Thiệu Khải Toàn
hình như không yên tâm: “Con uống say rồi?”
“Không
phải.” Anh chỉ cảm thấy rất mệt mỏi mà thôi, rồi nhớ ra mới hỏi: “Bố đâu rồi
mẹ, vẫn chưa về ạ?”
“Đi họp
rồi”, Thiệu Khải Toàn tỉ mỉ quan sát thần sắc anh, hỏi, “Con lại gây họa gì ở
ngoài hả?”
“Mẹ”,
anh bắt đầu mất kiên nhẫn, “Mẹ đoán già đoán non gì chứ? Con không còn nhỏ
nữa.”
Thiệu
Khải Toàn nói: “Mấy đứa con đều thế, lúc nào về nhà cũng mang cái mặt lạnh tanh
như thế, hỏi vài câu đã nổi giận, mẹ thiếu nợ hay làm gì mấy đứa hả, lúc nhỏ
cũng thế, chẳng yên tâm được đứa nào”.
Lôi Vũ
Tranh vốn đã rất mệt, nhưng vẫn phải cố gắng lên dây cót tinh thần để ứng phó
với mẹ, cười nịnh: “Mẹ, con đang rất mệt mà. Con trai mẹ cả ngày lăn lộn ở
ngoài đường, vừa phải đối phó với đối thủ cạnh tranh vừa phải ứng phó với công
nhân, quay về gặp mẹ có một chút mà đã lộ nguyên hình rồi. Mẹ đừng giận nữa,
con mát xa cho mẹ nhé”, vừa nói vừa bóp vai cho bà.
Thiệu
Khải Toàn không nhịn được cười: “Được rồi, được rồi, đi ngủ đi.”
Vì ở
nhà dùng bồn tắm kiểu xưa nên muốn có nước nóng phải đợi rất lâu. Vì thế anh
tắm qua loa rồi lên giường ngủ. Anh ngủ rất say, đến giữa giấc chợt thấy khát
nước, lồm cồm bò dậy uống ly nước rồi lại ngủ tiếp. Ngủ không lâu sau lại nghe
thấy tiếng Thiệu Khải Toàn gọi dậy, có lẽ gọi anh dậy ăn cơm. Nhưng không hiểu
tại sao cả người mềm nhũn chẳng muốn động đậy, nên chẳng màng đến mẹ, anh quay
người ngủ tiếp. Rất lâu sau khi anh tỉnh lại thì mặt trời đã chiếu thẳng vào
cửa sổ, đầu nặng trĩu, có lẽ vì ngủ nhiều qua. Thoáng nhớ lại phòng của mình
hướng về phía tây, mặt trời chiếu vào cửa sổ, có lẽ đã là buổi chiều, anh không
khỏi giật mình, vội cầm lấy đồng hồ trên tủ đầu giường nhìn thì đúng là đã
chiều rồi.
Không
ngờ anh ngủ lâu như vậy, nhưng vẫn thấy rất mệt như chưa ngủ đủ. Anh dậy rửa mặt,
vừa thay quần áo xong thì Thiệu Khải Toàn đã đẩy cửa bước vào, thấy anh đang
tìm cà vạt thì hỏi: “Lại ra ngoài?”
“Công
ty có việc gấp”, anh vừa nói vừa nhìn sắc mặt Thiệu Khải Toàn, rồi lại tiếp:
“Lần trước không phải mẹ buồn vì chuyện xườn xám sao, con bảo người tìm được
một thợ may có tiếng, lúc nào để ông ấy đến đo cho mẹ?”
Thiệu
Khải Toàn thở dài: “Sáng nay thấy con đang sốt, cả người nóng rực, gọi cũng
không trả lời, mẹ còn sợ con sốt đến mụ cả người chứ. Mãi sau thấy hạ sốt, con
mới ngủ yên chút. Lớn thế này rồi, còn không biết tự chăm sóc bản thân? Sốt còn
không biết. Vừa dậy đã chạy ra ngoài liều mạng, cũng chẳng phải có việc gì gấp,
cần gì phải tự đi?”
Thì ra
là bị sốt. Khi trưởng thành rồi anh rất ít khi bệnh, hồi nhỏ thỉnh thoảng cũng
bị sốt nhưng ỷ lại có sức khỏe nên không chịu uống thuốc, chỉ ngủ một giấc, đợi
hạ sốt là khỏe. Cho nên anh vẫn tươi cười với Thiệu Khải Toàn: “Mẹ xem con
không phải đã khỏe rồi sao?”
Thiệu
Khải Toàn vẫn lo lắng: “Mấy đứa lớn rồi, ai cũng bận việc của mình. Anh con bận
việc đã đành, ngay cả con cũng cả ngày chẳng thấy đâu.” Bà nhớ đến đứa con nhỏ
nhất lại thấy buồn, nói đến đó thì ngừng.
Lôi Vũ
Tranh vội tiếp lời: “Hôm nay con không đi nữa, ở nhà thêm vài ngày.” Anh lại
hỏi: “Có gì ăn không mẹ? Con đói.”
Quả
nhiên anh đã thành công trong việc đánh lạc hướng sự chú ý của Thiệu Khải Toàn:
“Biết ngay là sau khi con dậy sẽ muốn ăn, nên mẹ bảo nhà bếp nấu cháo rồi, còn
có bánh nữa.”
Anh
ngồi ăn cháo cùng dưa muối. Món ăn do đầu bếp làm rất vừa miệng, lại thêm dưa
muối kích thích sự thèm ăn. Vừa ăn được mấy thìa, anh nghe thấy một