XtGem Forum catalog
Hai "cầm" Cùng Vui

Hai "cầm" Cùng Vui

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328965

Bình chọn: 7.00/10/896 lượt.

m tay cô đi vào nhà, Kiều NHạc Hi nhìn sắc mặt của cậu không được tốt, giọng điệu nhẹ nhàng đùa với cậu, "Lần trước anh đưa em bỏ trốn, em cứ cho là anh nói đùa, ai biết là bỏ trốn thật".

Giang Thánh TRác nghiêng đầu liếc cô một cái, xoa xoa mặt cô, giọng nói mang theo chút đau lòng, "Được rồi, đừng cười nhìn miễn cưỡng lắm, không buồn cười chút nào. Không phải anh nổi giận với em, em không cần xuống giọng với anh, anh Hai la hét vừa rồi của em đâu rồi?"

Kiều Nhạc Hi nhăn cái mũi, "Anh Hai của em còn nể tình hơn anh, cười rất vui vẻ!"

Giang Thánh Trác nhỏ giọng nói thầm, "Cô bé ngốc này".

Vào phòng nhìn thấy Kiều Dụ, Giang Thánh Trác vẫn nhàn nhạt kêu, "Anh Hai".

Kiều Dụ rộng lượng vỗ vỗ bờ vai cậu, từ đầu tới cuối không nói gì.

Trên dường trở về, ba người đều im lặng.

Từ mấy năm về trước từ khu quân đội chuyển về viện điều dưỡng, Kiều Nhạc Hi cũng không tới mấy lần, người ở trong khu này đều là người quyền cao chức trọng, đi vào cực kỳ phiền toái. Cô nhìn con đường xa lạ bên ngoài, trong lòng trống rỗng, mãi tới lúc xe tới trạm gác cuối cô mới điều chỉnh lại vẻ mặt để bản thân tỏ ra không khác thường.

Ngay khi bước xuống xe, ngay lập tức nhìn thấy một bà lão, cô vui vẻ chạy tới ôm lấy bà, vô cùng thân thiết gọi, "Bà ngoại!".

Bà lão lôi kéo cô nhìn trái rồi lại nhìn phải, vẻ mặt đau lòng, "Ai da, sao lại gầy thế này, có phải là không chịu ăn cơm không?"

Kiều Nhạc Hi đung đưa cánh tay bà làm nũng, "Không có, bà ngoại, con muốn ăn đồ bà làm, chốc nữa bà làm cho con ăn nha!".

Bà lão cười cười đáp lại, "Được được được"

"Bà ngoại".

"Bà ngoại".

Bà lão nhìn tới vẻ mặt nặng nề của Kiều Dụ và Giang THánh Trác đang một trước một sau đang đi tới, gọi bọn họ "Mau vào nhà thôi, ông ấy chờ mấy đứa cả nửa ngày rồi. Một lát mặc kệ ông ấy có nói gì, mấy đứa cũng không được phép cãi lại!"

Bà ngoại Nhạc Hi cẩn thận dặn dò, nói xong còn cố ý vỗ Giang THánh Trác một cái, tuy giọng điệu cố ý nghiêm túc nhưng không nghiêm khắc, thậm chí mang theo chút cưng chiều, "Đặc biệt là cháu đó, thằng nhóc này!"

Thái độ của Giang Thánh Trác yên lặng khác thường, nghe lời gật đầu.

Kiều Nhạc Hi lúc đi vào cửa giữ chặt bà ngoại, xoay xoay vặn vặn hỏi, "À..... Bà ngoại, ông ngoại đang làm gì vậy?"

Bà ngoại Nhạc Hi nhìn ba người, vẻ mặt không đành lòng phun ra hai chữ, "Nghe kịch".

Nghe ra hai chữ này, cả ba người đều run run một lúc.

Ba người tuy nói đều đã trưởng thành, mỗi người bên ngoài đều có địa vị riêng nhưng mà đối với người lớn trong gia đình thì luôn luôn vừa kính vừa sợ trong lòng, mà hơn nữa cảm giác sợ hãi chiếm đa số, huống chi bây giờ là gây chuyện bị gọi về.

Đừng nói tới ba người bọn họ, mấy con cháu bên Nhạc gia bên ngoài đều hô to gọi gió nhưng trước mặt ông này đều dịu dàng ngoan ngoãn như con mèo nhỏ.

Ông Nhạc bình thường không hề nghe kịch, chỉ khi nào thật sự nổi giận mới bắt đầu nghe.

Ba người, hết nhìn người này lại nhìn người kia, hít sâu một hơi bộ dáng hiện rõ 'coi thường cái chết' đi vào.

Hết Chương 49.



Nhạc Chuẩn quả nhiên là đang ngồi trên ghế sô pha tập trung tinh thần nghe kịch, nhìn thấy ba người đi vào, tay nhịp nhịp theo tiếc tấu, tùy ý hỏi một câu, "Trở lại rồi à?"

Tuy là bộ dáng dễ gần nhưng mà trong lòng ba người lại run lên, không dám nói gì.

Nhạc Chuẩn híp mắt tùy ý đảo qua ba người, "Làm gì vậy? Không chịu nói chuyện, bị điếc hay câm rồi?"

Ba người khẩn trương gật đầu, "Đã trở về".

Ông Nhạc cả đời chinh chiến, có hoàn cảnh nào mà chưa gặp qua, chưa tính tới chuyện gì ông chưa làm qua, chỉ cần ngồi một chỗ cũng đủ uy hiếp người khác.

"Thế nào, thấy người lớn mà ngay cả một tiếng chào cũng không có, tôi thấy mấy người càng lớn càng trẻ hơn rồi!"

Ba người cung kính kêu một tiếng, "Ông ngoại"

Bà Nhạc nhìn bộ dáng nom nớp lo sợ của ba người cảm thấy buồn cười, thừa dịp châm trà cho bạn già liếc mắt ra hiệu sau đó nhanh chóng ra ngoài.

Ông Nhạc dĩ nhiên không phát hiện ra, vì chỗ đứng bọn họ, với lại ông đang hứng thú dạt dào nghe xong đoạn yêu thích, xong, chỉ cây gậy trên tay ra lệnh, "Hai đứa ngồi xuống, còn con nhóc này đứng".

Kiều Nhạc Hi nhìn cây gậy thẳng tắp chỉ về phía mình thì biết lần này tránh không thoát rồi.

Kiều Dụ và Giang Thánh Trác liếc nhìn nhau rồi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.

Nhạc Chuẩn lẳng lặng nhìn Kiều Nhạc Hi thật lâu, thở dài mở miệng, "Tuy tuổi ông lớn nhưng đầu óc vẫn minh mẫn, có chuyện từ trước ông đã muốn nói nhưng đến giờ vẫn chưa nói. Vì sao lại không nói, thứ nhất, vì các người tuổi còn nhỏ, thứ hai, là cố kỵ bà ngoại mấy đứa, nhắc lại chuyện cũ sẽ làm bà ấy đau lòng, nên cứ kéo dài tới bây giờ. Dù gì thì ông cũng muốn xuống hố rồi, con đó, mấy năm qua, vừa đúng lúc thừa dịp này nói ra, nói ra con thoải mái, ông cũng thấy thoải mái".

Ông Nhạc không dài dòng không quanh co, ngước mặt nhìn Kiều Nhạc Hi, "Mẹ cháu ra đi sớm, lúc đó cháu còn nhỏ, ông và bà ngoại cháu tận tâm chăm sóc chỉ dẫn cháu, chỉ sợ vì chuyện này sẽ gây ra bóng ma trong đời cháu. Thấm thoát vậy mà qua mười mấy năm, cháu lớn lên hoạt bát vui vẻ như những đứa trẻ cù