Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328950

Bình chọn: 7.5.00/10/895 lượt.

chân cô lên giường, nắm chặt tay cô, muốn gửi cho cô một chút sức mạnh. Không có gì đau khổ bằng người thân chết đi. Cô ngả đầu vào lồng ngực rộng lớn của anh, bên tai lùng bùng, đau khổ khóc lớn lên.

Hạ Thừa Tư ôm lại cô, từ từ vuốt ve mái tóc dài buông xõa của cô: "A Thi, đừng đau khổ, bác sĩ nói bệnh em cũng rất nghiêm trọng, không thể để tâm trạng tiêu cực hơn nữa. Em tỉnh táo một chút, nếu không em cũng sẽ gặp nguy hiểm. Đến lúc đó Tiểu Khúc phải làm sao?"

Lời nói này có chút tác dụng với cô, chỉ cần nghĩ đến Tiểu Khúc không ai chăm sóc, cô cũng không dám để mình sụp đổ. Vả lại, tình trạng sức khỏe cô quả thật cũng chuyển biến rất xấu, không cho phép cô tiêu hao sức lực khóc lóc nữa. Càng về sau, cô đã không còn cất được âm thanh gì nữa, chỉ có tuyến lệ như bị hỏng, cứ thế để nước mắt tuôn ra ngoài. Cô hé miệng, dường như quên mất hết tất cả ngôn ngữ, chỉ biết không ngừng lặp lại hai chữ: Tiểu Khúc.

Thật ra thì nhìn dáng vẻ cuối cùng của Bùi Khúc, Bùi Thi biết tình trạng hiện giờ không hề tốt như Hạ Thừa Tư miêu tả. Mà sự thật cũng nghiệm chứng dự cảm của cô không sai. Qua vài giờ, bác sĩ vừa tháo bao tay, vừa bước vào phòng bệnh: "Ai là người nhà của Bùi Khúc?"

"Là tôi, tôi là chị gái của nó." Cô chợt ngồi dậy, rồi sau đó không kiềm chế được cơn khó chịu trong cơ thể, che ngực ho khan vài tiếng.

"Tình huống của Bùi Khúc bây giờ không khả quan lắm..."

Bác sĩ còn chưa nói dứt lời, cô đã kịch liệt ngắt lời: "Không được, bác sĩ, khụ khụ... Nó không thể... khụ, nó không thể chết được... Xin ông, nhất định phải cứu sống nó..."

"Chuyện này chúng tôi cũng chịu bó tay. Vốn là từ trên cao té xuống như vậy phải lập tức chết ngay, nhưng trong quá trình cậu ta ngã xuống hình như bị vướng thứ gì, từng có giảm xóc nên mới khiến cậu ta còn lại hơi sức cuối cùng. Có điều toàn bộ nội tạng đã vỡ, não bị hao tổn, tay chân và cổ cũng bị gãy xương rất nghiêm trọng, không khác gì chết. Hiện tại chúng tôi có thể lập tức tiến hành giải phẫu cho cậu ta, nhưng mà tỷ lệ giải phẫu chỉ thành công một nửa. Cho dù thành công thì cả đời cậu ta cũng tàn phế."

"Bác sĩ, xin hãy làm giải phẫu cho nó." Bùi Thi nói không hề suy nghĩ.

"Cô đừng trả lời nhanh như vậy. Lúc trước đang yên đang lành cậu ta cũng muốn tự sát, vậy cô làm chị phải suy nghĩ cho kỹ, khi cậu ta phát hiện mình đã bị cắt cụt tay chân, cả đời phải ở trên xe lăn và giường bệnh, có còn ý chí chiến đấu sống sót hay không? Các người phải chuẩn bị tinh thần. Nếu không dù cho chữa được, đối với bệnh nhân cũng là một loại hành hạ."

"Cắt.... Tại sao phải cắt?"

"Bên phải người cậu ta chạm đất, bên đó bị thương nghiêm trọng hơn." Bác sĩ đưa tay chỉ khuỷa tay và đầu gối phải, "Cho nên bên này không thể giữ lại."

(2)

Sự đả kích này không hề ít hơn so với nghe tin Bùi Khúc chết. Loại đau đớn phải cắt tay chân này đừng nói là Bùi Khúc không thể chấp nhận, mà ngay cả cô cũng thể. Nhưng mà trong lúc cô đang phân vân do dự, bác sĩ thông báo phí phẫu thuật đã khiến cô á khẩu không trả lời được. Mấy con số này trong khoảng thời gian ngắn cô không thể nào gom đủ. Chờ ông ấy rời khỏi phòng bệnh, cô giống như một người già khụ sắp bước vào hòm, hơi co ro ngồi dựa vào đầu giường, để mái tóc che phủ mắt: "Đây đều là lỗi của em."

"Bây giờ không phải là lúc tự trách, em phải để em ấy được phẫu thuật trước đã." Hạ Thừa Tư vén tóc cô.

"Nhưng mà em hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Nếu như không phải do em sơ sẩy, căn bản nó sẽ không đi hít thuốc phiện. Nếu như không phải vì lúc đó em cư xử nhẫn tâm với nó như vậy, nó cũng sẽ không xảy ra sự việc ngày hôm nay..."

Khi cô ý thức được đây là người thân nhất còn sót lại của mình, ý thức được mình đã từng hứa với cha, tâm trạng lại đứng bên rìa sụp đổ lần nữa. Anh không bỏ sót bất cứ thay đổi nào của cô, vội vàng nâng mặt cô lên, nghiêm túc nhìn chăm chú vào mắt cô: "Nghe cho kỹ, bất kể nhìn từ góc độ nào, em đều là một người chị tốt có trách nhiệm. Em quan tâm em ấy thậm chí còn hơn cả cha mẹ quan tâm đến con cái. Anh không biết Tiểu Khúc gặp phải chuyện gì, nhưng mà em ấy đã là người lớn, có thể lựa chọn cuộc đời của mình. Nếu như hôm nay chúng ta vô tình mất đi em ấy, vậy cũng chỉ có thể nói là thuận theo sự lựa chọn của em ấy thôi. Em đừng ôm hết trách nhiệm vào người."

Bùi Thi ngơ ngác nhìn anh thật lâu, mới khẽ nói: "Nhưng mà với tâm trạng hiện tại của nó, cho dù phẫu thuật thành công, nó cũng sẽ không chấp nhận được việc trở thành người tàn phế..."

"Đó là lựa chọn của em ấy. Em chỉ cần làm hết khả năng em có thể thôi."

Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng ra cảnh em trai mình đối mặt với bản thân bị cụt tay cụt chân, chỉ có thể im lặng rơi lệ, kiên định gật đầu.

Thật ra thì hiện tại đã không có thời gian đau buồn nữa. Bởi vì sau khi ký giấy chấp nhận phẫu thuật cho Bùi Khúc, cô lại phải giải quyết một vấn đề khó khăn, đó là lo chi phí phẫu thuật của cậu. Cô biết được từ Hạ Thừa Tư, anh chạy đến bệnh viện là vì thấy được tin tức em trai Bùi Thi nhảy lầu tự sát trên báo. Cho nên chắc hẳn công ty cũng đã biết chuyện này. Nếu nh


XtGem Forum catalog