Insane
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210191

Bình chọn: 10.00/10/1019 lượt.

g đến bệnh viện, đó cũng là lần đầu tiên Hạ Na lòng dạ hoảng loạn như thế. Tận mắt nhìn điện tâm đồ dần dần biến thành đường thẳng, không thể cứu được thai phụ, đứa bé và ả ta cùng chết trong bệnh viện.

Bởi vì lúc đó Hạ Na chưa được mười bốn tuổi, cho nên không thể xét xử. Bên cha mẹ ả kia Hạ Minh Thành đã lợi dụng quan hệ xử lý thích đáng xong xuôi. Ông ta chỉ dùng có một triệu đã nhét vào miệng người nhà ả nhân tình, lại ém nhẹm không cho báo chí truyền thông đăng chuyện này lên. Vì không để Hạ Na chịu ám ảnh tâm lý, cũng nhân tiện tránh đầu sóng ngọn gió, bọn họ cũng đã đưa Hạ Na đến Anh.

Vốn ai cũng cho rằng sau khi Hạ Na kết hôn cuộc sống sẽ ổn định rất nhiều. Nhưng chẳng ai đoán được chuyện này lại bị phơi bày ra ngoài. Nếu như là gia đình khác, đứa trẻ mười mấy tuổi giết nhân tình của cha mình chẳng sẽ bị khiển trách gì nhiều. Nhưng Hạ Na đã tiếng xấu tràn lan, hơn nữa đây còn là án mạng, tình trạng lại càng tệ hại hơn lúc trước gấp trăm lần.

Sau khi họp xong, Hạ Thừa Tư cho người liên hệ với giới truyền thông, tận lực giảm bớt dư luận chỉ trích Hạ Na. Sau đó đến nhà Kha Trạch và Hạ Na an ủi hơn một giờ, cuối cùng mới trở về nhà mình.

Dĩ nhiên chuyện này không có ảnh hưởng gì đến Bùi Thi. Tranh thủ thời gian buổi sáng Hạ Thừa Tư đi làm, cô tìm giấy bút trong nhà anh, kẻ vài tờ khuông nhạc, bắt đầu soạn bản hòa tấu "Hạ Mộng". Buổi sáng cô thức dậy bỗng có linh cảm, cảm thấy trong bản nhạc này phải thêm kèn Ô-boa và kèn Tuba, nhất định sẽ càng hoành tráng.

Vì vậy khi Hạ Thừa Tư đẩy cửa phòng ngủ ra, hình ảnh đầu tiên nhìn thấy cũng không phải là bạn gái quyến rũ muôn phần nằm trên giường mà là nhạc sĩ ngồi bên cửa sổ múa bút thành văn. Cô viết viết ngừng ngừng, thỉnh thoảng chống cằm, nhìn nhịp sống thành phố hối hả và rừng cao ốc bên ngoài. Nhưng mà tầm mắt cô như xuyên đến thế kỷ mười tám, trở về thời đại hồng hoang, cuối cùng dừng lại ở thời đại lãng mạn nhất giống như lật xem một quyển sách lịch sử trí tuệ nghìn năm. Khuông nhạc trước mắt cô là thế giới, nó mộc mạc và nguyên thủy, chưa từng bị sắt thép chạm qua. Cô cẩn thận ghi lại từng dấu ấn với đầu bút, dần dần mài tuổi thanh xuân thành viên đá óng ánh...

Qua nửa giờ sau, rốt cuộc cô mới đặt bút xuống, vươn vai một cái, trở về cuộc sống thực tế. Cô cầm điện thoại di động lên gửi một tin nhắn cho Hạ Thừa Tư, hỏi khi nào anh về, nhưng sau lưng lập tức vang lên âm báo Vi Kênh. Cô quay đầu lại, phát hiện ra anh đang ngồi ở đầu giường xem điện thoại di động, trên gối đặt chiếc Macbook.

"Anh về khi nào vậy..."

"Còn chưa đến giờ cơm trưa, đừng có cười quái đản như vậy." Hạ Thừa Tư ngước mắt nhìn cô một cái rồi quay lại với lá mail công việc cuối cùng, sau đó đặt Macbook lên giường, "Đến đây."

Dường như nói chuyện với nhau có vẻ rất dư thừa. Nhìn anh đứng lên, cô lập tức kích động nhào đến ôm lấy anh, treo sức nặng cả người lên người anh. Cô phát hiện mình vẫn không biết cách thể hiện tình cảm, dù thế nào cũng không nói ra được câu "Em rất nhớ anh", dù sao bọn họ chỉ mới có không gặp nhau vài giờ mà thôi.

Buổi trưa hai người ăn hết thức ăn anh mang về, sau đó ở trong nhà cả ngày. Tuy anh vẫn lạnh lùng nhưng cô vẫn có thể cảm thấy rõ ràng không khí bao quanh hai người cũng sinh ra sự thay đổi hóa học. Cảm giác hôn và ôm cũng khác, giống như hai người biến thành một người vậy. Cô không còn giữ kẽ như hồi trước nữa mà thoải mái ngồi lên đùi anh, vòng qua cổ anh, xem mấy tin tức mà cô hoàn toàn không hiểu cũng chẳng thích thú trên máy vi tính của anh. Cũng có thể muốn hôn anh thì hôn, muốn sờ nơi nào thì sờ nơi đó; hơn nữa còn biến thành con nhóc thích gây sự bất cứ lúc nào, thỉnh thoảng cắn lỗ tai anh một cái, quấy nhiễu sự chú ý của anh. Dĩ nhiên sau hai lần bị đè xuống cô quyết định không làm chuyện như vậy nữa.

Ban đêm Bùi Thi nhận được một cuộc điện thoại. Trên điện thoại hiển thị tên Kha Trạch, nhưng tiếng nói truyền đến lại là Hạ Na: "Bùi Thi, cô xem tin tức chưa?"

"Ờ, có thấy, sao hả?" Là Hạ Thừa Tư nói cho cô biết. Sau khi biết sự thật, cô cảm thấy thật ra Hạ Na có chút đáng thương trong vụ việc này.

"Người tiết lộ bí mật này với truyền thông là em trai cô."

"Lý do?" Bùi Thi thoáng ngỡ ngàng nhưng lập tức giữ vững thái độ hoài nghi. Cô chỉ chỉ ra ngoài cửa với Hạ Thừa Tư, cầm điện thoại di động ra ngoài tiếp tục nói chuyện.

"Lần trước chuyện của cô, cậu ta náo loạn lớn ở ngoài tòa như vậy, cô còn không rõ hay sao?"

"Xin lỗi, em trai tôi không có hứng thú với chuyện cô giết người. Lúc đó náo loạn lớn ở ngoài tòa như vậy là bởi vì nó tức cô trộm tác phẩm của tôi và cô đã làm chuyện ghê tởm với nó."

Sau một khoảng im lặng, Hạ Na từ từ nói: "Cậu ta nói cho cô biết hết rồi hả?"

"Đúng. Vả lại đêm đó tôi cũng có mặt."

Lại đợi trong chốc lát, tiếng Hạ Na càng run kịch liệt hơn: "Nếu cô cũng biết rồi. Đã vậy sao cô còn cho cậu ta liên tiếp thừa cơ hãm hại tôi? Bùi Thi, cô đã trả được thù chuyện Kỵ Sỹ Tụng rồi, hiện tại cô còn gì bất mãn nữa chứ? Bất mãn với chuyện tôi và Kha Trạch kết hôn giống em trai cô sao?"

"Cô Hạ, nói lại lần nữa, v