Insane
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210160

Bình chọn: 10.00/10/1016 lượt.

ta chỉ là tình nhân bình thường. Nếu không em thật sự không chịu được kiểu yêu biến thái này."

Sau đó Hạ Thừa Tư cũng không nói gì nữa. Đối mặt với sự yên lặng kéo dài như vậy của anh, Bùi Thi biết mình nói chuyện hơi nặng lời khiến anh cảm thấy không vui. Nhưng bóng ma Kha Trạch vẫn còn đó, cô không muốn lại dính líu gì đến những chuyện có tên là anh trai nữa. Hơn nữa đối mặt với Hạ Thừa Tư, cô luôn luôn không thể nào hạ thấp tôn nghiêm của mình, không muốn chủ động nói xin lỗi anh. Sau đó Oscar về nhà, hai người họ đều nói chuyện với anh ta, hoàn toàn không hề nhìn nhau lấy một cái. Cuối cùng Bùi Thi cảm thấy không ổn, đưa tay kéo Hạ Thừa Tư. Nào ngờ anh lại tránh né. Bùi Thi hơi mất tự nhiên rút tay lại, thầm yên lặng quyết định sẽ không nói chuyện với anh nữa. Không khí kỳ lạ như vậy cũng không khó phát hiện, nhưng may là có bọn trẻ ở đây, cô chỉ lo chơi đùa với bọn trẻ cũng không làm căng thẳng với anh.

Bởi vì bọn trẻ đều rất thích cô nên ấn tượng xấu trước đây của Oscar đối với Hạ Thừa Tư cũng giảm bớt, còn nói lần sau có cơ hội sẽ hẹn nhau ra ngoài. Nhưng mà bọn họ vẫn duy trì chiến tranh lạnh mãi cho đếnkhi bữa cơm tối kết thúc. Từ nhà Oscar đi ra ngoài, Hạ Thừa Tư vốn muốn nói cảm ơn cô nhưng vì không khí khi nãy quá căng thẳng, Bùi Thi hoàn toàn không muốn nói chuyện với anh, chỉ đi trước đến bên cạnh xe. Anh mở cửa xe cho cô, cô giận dỗi bỏ lại một câu "Cảm ơn" rồi chui tọt vào trong. Từ lúc xe chạy đến lúc dừng ở dưới nhà cô, chỉ có phút cuối cùng, Hạ Thừa Tư mới nói một câu: "Hôm nay cảm ơn em. Ngủ ngon." Sau đó anh bảo tài xế lái xe đi.

Về đến nhà, Bùi Thi cảm thấy tâm trạng mình quả thật sa sút đến cực điểm. Trước kia không phải là cô chưa từng cãi nhau với Sâm Xuyên Quang. Nhưng khi cô tức giận, anh ta chưa bao giờ so đo với cô nhiều, ngược lại chỉ cười híp mắt nói "Tiểu Thi nói gì cũng đúng hết, đều do anh không tốt", lúc đó mâu thuẫn chấm dứt. Nhưng Hạ Thừa Tư không có, thậm chí anh chả thèm dỗ dành cô. Quả nhiên hai người kiêu ngạo sẽ tán thưởng lẫn nhau chứ không thể ở bên nhau lâu dài.

Cô mở điện thoại ra xem, anh không hề gọi đến một cuộc hoặc gửi đến một tin nhắn nào. Không phải là ngày mai anh ấy sẽ không để ý đến mình hoặc là sau này cũng sẽ không liên lạc với mình nữa chứ? Đúng rồi, tuy tần số Hạ Thừa Tư thay bạn gái không cao, nhưng mỗi lần chia tay đều vô cùng tỉnh táo, giống như chưa bao giờ bị tổn thương. Trong từ điển của anh hoàn toàn không có hai chữ "Thất tình" này. Lẽ nào lần này lại kết thúc vậy sao? Bởi vì thái độ của cô đối với anh tệ lắm à? Không được, không thể suy nghĩ lung tung nữa. Cô quyết định không để ý người đàn ông này nữa, chỉ để ý đến chuyện mình cần làm. Nếu như anh thật sự không thích mình nữa thì chia tay đi, dù sao quen nhau chưa bao lâu. Cô nhoài người trên bàn bắt đầu sáng tác, dự định viết nhạc nửa giờ thì đi ngủ. Nhưng vừa cầm bút viết chưa được hai dòng thì cô đã cầm điện thoại di động lên. Nhìn thấy trong Vi Kênh vẫn trống trơn chẳng có lấy một tin nhắn, cô đặt di động xuống rồi lại cầm lên hai ba lần. Cuối cùng như bị trúng tà gửi một hàng dấu chẩm lửng đến tên “Tư” trong Vi Kênh.

Đến khi cô kịp nhận ra mình đã làm sai thì bên kìa đã lập tức trả lời cô một câu "Sao vậy?". Nhìn tấm ảnh đại diện hình tòa nhà chẳng có chút cảm xúc và câu nói chẳng có chút tình cảm này, cô lại cảm thấy tức giận khó hiểu. Cô ở đây khó chịu lâu như vậy mà anh chỉ phản ứng thế thôi sao? Cô nhanh chóng gửi một tin nhắn đến anh: "Có phải anh định chia tay với em không?"

"Không có. Nhưng em muốn chia tay thì anh không miễn cưỡng."

Cô sững sờ nhìn những lời này chừng hai mươi giây, chỉ cảm thấy đầu ngón tay tê tái, đánh chữ cũng chậm hơn bình thường rất nhiều: "Vậy thì chia tay đi."

Nhưng sau khi đánh xong câu này cô lại xóa bỏ nó, đổi thành: "Anh thật sự thích em sao? Từ thái độ anh dễ dàng vứt bỏ như vậy em chẳng thấy được anh thích em chút nào."

Sau đó cô lại xóa bỏ, đổi thành: "Anh cho rằng anh ngon lắm hả? Đây là thái độ gì? Anh cho rằng em không chia tay với anh được sao?"

Lại xóa bỏ lần nữa đổi thành: "Tùy anh đi, dù sao em cũng không quan tâm chia hay không chia tay."

Lần cuối cùng cô xóa hết nội dung sau dấu phẩy, đương định gửi đi thì Hạ Thừa Tư đã gọi điện đến. Cô để nó vang lên vài giây mới nghe điện thoại với giọng nói nặng nề: "Alo."

"Đã giận đủ chưa?"

Cô vốn muốn châm chọc vài câu nhưng khi nghe thấy tiếng nói quen thuộc của anh thì chóp mũi lại cay sộc lên mắt một cách khó hiểu: "Anh đối xử với em quá đáng lắm."

"Anh xin lỗi, A Thi. Chuyện hôm nay là lỗi của anh."

Kỳ lạ là lúc trước thái độ anh lạnh lùng thế nào cô cũng có thể chống chọi với anh, chẳng hề cảm thấy tổn thương. Nhưng bây giờ anh trở nên dịu dàng như vậy thì nước mắt cô bỗng trào ra, tiếng nói nghẹn ngào: "Dù em có nói sai anh không thể dỗ dành em một chút được sao? Tại sao lại không thèm để ý đến em?"

"Anh xin lỗi. Anh chỉ thấy em không vui nên muốn giữ chút không gian riêng cho em, không muốn..."

"Đều là lỗi của anh hết."

"Anh biết, là lỗi của anh hết."

Tuy người bảo anh dỗ