Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hạ Mạch 86°

Hạ Mạch 86°

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324545

Bình chọn: 7.5.00/10/454 lượt.

òn ban ngày thì khá trầm lặng. Chẳng lẽ thời gian bị điều chỉnh

ngược lại rồi sao?

- Con gấu

xui xẻo nhà cậu trúng xổ số hay cổ phiếu của hai người tăng giá mà phấn khích

thế?

- Hì hì!

Chị đoán đúng rồi. Cổ phiếu của bọn em kiếm được. Trưa nay, chị sang nhà em ăn

cơm nhé. Em sẽ nấu cơm cho chị. Con gấu xui xẻo nhà em đi vắng rồi. Có cả một

cậu em học khoá dưới em đến nữa. Đẹp trai lắm! – Mèo con biết điểm yếu của Văn

Hạ nằm ở đâu nên câu cuối cùng của cậu ấy thật ấm áp, ánh mắt cực kỳ phiêu du.

- E hèm!

Vậy sao? Được. Khi nào ăn cơm thì gọi tôi nhé. Lúc nấu cơm thì đừng gọi tôi

đấy. Tôi đi chơi điện tử một lát. – Văn Hạ vui vẻ chạy vào phòng làm việc của

Tô Mạch và bắt đầu chơi game online.

Thực ra, trình độ game của cô cũng chẳng có gì là ghê

gớm. Cô cũng từng là kẻ hâm mộ trò Audition nhưng sau đó Tô Mạch xem trên mạng

thấy có người chơi trò này rồi bỏ đi cùng người khác thế nên anh đã nghiêm cấm

cô chơi. Sau đó, tải về trò đảo mạo hiểm, đảo cầu vồng, những trò chơi giải trí

vui vẻ nhưng Văn Hạ chẳng biết chơi. Cuối cùng trò đảo mạo hiểm lại thành trò

chơi của chính Tô Mạch. Còn trò đảo cầu vồng thì sao? Văn Hạ cũng đã cố gắng

lắm rồi.

Mèo con thường nghe Văn Hạ gào to từ nhà hàng xóm:

- Chồng

ơi, chồng đợi vợ một lát. Vợ không nhảy qua được… Á… Lại chết rồi… Á… Tô Mạch

đáng ghét! Chồng đợi vợ với. Vợ lại hết máu rồi… - Mèo con đã quá quen với

thần, nếu Văn Hạ muốn chơi điện tử với cậu thì nhất định phải từ chối. Nếu

không thì cậu sẽ chết rất thê thảm.

Buổi trưa, Văn Hạ thấy đói. Cô ngửi thấy mùi thức ăn

từ nhà hàng xóm bay lại mà trong vô thức cô chạy như bay đến cửa nhà Mèo con.

Cô đập cửa mấy cái mà không có ai ra mở. Cô đứng ngoài cửa gào lớn:

- Mèo con

chết tiệt, cậu định ăn một mình hả?

Khi cô đang hùng hổ đập cửa thì cánh cửa bỗng mở ra.

Sau đó, cô nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo. Đó là khuôn mặt hôm qua đã suýt làm

cô mất hồn. Đúng rồi. Hôm qua, cậu ta đến tìm Mèo con.

- Xin

chào! Xin hỏi Mèo con có nhà không? – Văn Hạ lập tức thay đổi thái độ một trăm

tám mươi độ. Hung hãn mạnh mẽ lập tức chuyển thành thục nữ yểu điệu. Nữ chiến

binh xinh đẹp đã nhanh chóng thoát khỏi xác cô.

- Ừm! Có.

Mời chị vào. – Giọng cậu thanh niên vẫn trong trẻo như vậy. Quả đúng là như gió

xuân lướt trên cỏ non.

Văn Hạ nhẹ nhàng bước vào, lao đến nhà bếp, cô nhìn

thấy Mèo con đang đeo tạp dề nấu cơm. Cô bước đến bên cạnh thì thầm với cậu ấy:

- Tai hoạ

này là con cái nhà ai thế?

- Em học

khoá dưới của em. Thế nào? Có đẹp trai không? Thỏ trắng đấy, hấp dẫn đấy chứ? –

Mèo con thì thầm với Văn Hạ.

- Cái gì?

Không đâu. Con nhà người ta thích con gái đấy. Nhưng thích cô gái đáng yêu,

xinh đẹp, ngoan ngoãn, hiền thục, độ lượng và trẻ trung cơ.

- Sặc

sặc! Cậu không nói tôi đấy chứ? Đáng tiếc! Tôi không ăn cỏ non. Khì khì! – Văn

Hạ nói xong quay đầu bước ra phòng khách. Vừa hay, cậu thanh niên đó đang ngồi

trên sofa xem ti vi, cô bước đến cười hỏi:

- Chào

cậu! Tôi là Văn Hạ, có nghĩa là lần đầu cảm nhận hương vị mùa hè.

Khi Văn Hạ tự giới thiệu, cô luôn nói một câu như vậy.

Cô muốn thể hiện tên mình có hương vị và cũng giả làm người hiểu biết.

- Chào

chị! Em là Minh Ưu. – Cậu thanh niên trả lời ngắn gọn bằng giọng trong trẻo

giống như giọt sương đọng trên lá.

Văn Hạ mỉm cười ngẩng đầu, miệng lẩm nhẩm tên cậu ta:

- Minh

Ưu, Minh Ưu, nét buồn long lanh… Tên hay thật!

- Sao

thế? – Văn Hạ cúi đầu nhìn thấy Minh Ưu đang chăm chú nhìn mình, trong mắt cậu

ta ánh lên vẻ u buồn khiến người ta khó thấy được. Thanh niên bây giờ thật kỳ

lạ! Cuộc sống tốt như vậy mà đã chơi trò u buồn, vậy thì sau này sẽ chán chết

sao?

- Cậu

cũng học mỹ thuật à? – Văn Hạ cảm thấy hơi ngại khi Minh Ưu nhìn cô như vậy.

Thật hiếm khi cô cảm thấy xấu hổ.

- Vâng. –

Minh Ưu quay đầu nhìn ti vi, dường như người vừa nhìn chằm chằm vào Văn Hạ

không phải là cậu ta vậy. Văn Hạ bị cậu ta làm cho hồ đồ, sao cậu ta lại không

biết giao tiếp với người khách như vậy chứ?

Khi ăn cơm, Văn Hạ nhìn bàn thức ăn reo lên:

- Mèo

con, cậu đúng là một người vợ hiền mẹ đảm. Cậu và tôi bỏ trốn nhé. Chúng ta

cùng đến sao Hoả, bắt đầu làm lại cuộc sống của chúng ta. Phải rồi. Mang cả món

sushi đi nữa nhé. Nếu không thì tôi sẽ tham lam lắm đấy.

Trước đây, những lúc buồn chán, Mèo con và Văn Hạ

thường nằm ở nhà mình nói những chuyện linh tinh. Mèo con luôn cho rằng, có thể

mình không thuộc về hành tinh này. Nếu không thì sao có nhiều người không thể

hiểu cậu ấy như vậy? Cậu ấy muốn quay về hành tinh của mình. Văn Hạ nói, cô

cũng không thuộc về hành tinh này, nên họ bỏ trốn đi, đem theo sổ chi chép,

giấy vệ sinh, bật lửa, món sushi, sau đó đem cả Gấu xui xẻo và Sói xám đi nữa.

Cuốn họ vào món sushi để ăn luôn. Ai bảo họ toàn bắt nạt hai chị em cô. Những

ngày đó mới tốt biết mấy. Đương nhiên, bây giờ cũng rất tốt. Nhớ lại hồi ức, có

u sầu mới có hương vị.

Ánh mắt Minh Ưu có chút mê hoặc. Cậu ta nhìn cô như

thể cô đang nói tiếng của người sao Hoả vậy.

- Mặc kệ

chị ấy. Chị ấy kích động quá. Cậu mau ăn đi.