80s toys - Atari. I still have
Giữ Một Đêm, Giam Một Đời

Giữ Một Đêm, Giam Một Đời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324692

Bình chọn: 7.5.00/10/469 lượt.

ội sở Giang Nam trước, sau đó hãy đi tòa tháp Tây.”

“Anh bận?”

“Cũng không có chuyện gì đứng đắn. Mới vừa cùng đám bạn tán dóc ở đó, để quên ví tiền thôi.”

Nhan Thanh nhìn anh, không lên tiếng, tâm tình trong mắt chợt trở nên mơ hồ.

Cố Trạch Vũ biết là do Nhan Thanh không muốn đám bạn của anh biết đến sự tồn tại của cô, như vậy anh làm sao không lo lắng chứ?! Nhan Thanh giấu người trong lòng ở chỗ nào đó, bản thân anh thì trăm đắng ngàn cay mới bước được vào cuộc sống của cô, sưới ấm con tim lạnh lẽo của cô, không muốn bởi vì hai người trùng phùng mà thất bại trong gang tấc. Nhưng chìa khóa két sắt cơ mật của công ty lại nằm trong ngăn bí mật của ví tiền, nếu bị người khác phát hiện sau đó làm thêm một cái, e rằng hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

“Không thì… anh đi lấy ví tiền trước, tự em gọi xe về nhà cũng được.” Cả buổi, rốt cuộc Nhan Thanh cũng chậm rãi liên tiếng, đồng thời rút khỏi vòng ôm của Cố Trạch Vũ, khép lại vạt áo.

“Đã nói là cùng đi ăn cơm mà, Nhan Tiểu Thanh!” Cố Trạch Vũ kéo cổ tay cô một phen, “Em ở trên xe chờ anh một lát, anh lấy ví tiền rồi ra.” Nói xong không cho giải thích gì nữa mà kéo vào trong xe.

_______________________________________

Chú thích:

(1) Phượng hoàng trống được xem là một biểu tượng quyền lực của một gia đình, cố gắng học hành hơn 10 năm, cuối cùng trở thành “chim phượng hoàng bay ra khỏi vùng núi hẻo lánh”, do đó họ chính là những đứa con trai mang đến ánh sáng hy vọng cho cả một dòng họ. Sau khi họ vào thành phố, cưới “khổng tươc mái” (biệt danh của các cô gái thành phố), trải qua cuộc sống ở thành phố, nhưng bởi vì bị thân phận quê mùa ban đầu của họ gây ấn tượng khó phai, khiến tình yêu của họ cùng khổng tước cái nảy sinh ra nhiều loại vấn đề khác nhau.

(2) Tòa tháp Tây ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc.

Chuyển ngữ: nhoclubu

***

Trước khi xuống xe, Cố Trạch Vũ khẽ hôn lên đầu Nhan Thanh, “Hai phút lập tức quay lại.”

Nhưng lần đợi này lại mất mấy tiếng đồng hồ!

Động cơ xe vẫn luôn nổ, máy điều hòa vẫn ấm, mùi xăng quanh quẩn ngay chóp mũi như có như không, trong dạ dày cũng bắt đầu bất ổn.

Nhan Thanh mở hé cửa xe, gió lạnh lùa vào khiến cô rùng mình, lập tức đau đầu như muốn nứt ra. Vì vậy, cô dứt khoát đẩy cửa bước xuống xe, đứng đằng trước bậc thềm, sau đó nhìn bên ngoài hội sở trang hoàng lộng lẫy thầm vận nội công… Tên Cố Trạch Vũ đúng là thuộc giống lừa, một khi ra ngoài thì không quay lại! Chắc bên trong toàn rượu ngon gái đẹp, da thịt trơn bóng thơm tho, khiến anh ta vui đến quên cả trời đất.

Đang muốn đi qua, liền trông thấy Cố Dã Lư (con lừa hoang họ Cố) bị một đám người vây quanh như sao vây quanh trăng sáng, đang chậm rãi băng qua đường lớn.

Trong lòng Nhan Thanh không muốn đụng độ với đám bạn cậu ấm của anh, sau khi ngẩn ra, phản ứng đầu tiên chính là vội vã quay lại xe. Chỉ tiếc có người mồm mép tép nhảy, không đợi cô hành động đã nhìn sang đây, cố ý lớn tiếng nói: “Ủa, đó không phải là Nhan Thanh sao?! Đến cùng Trach Vũ à? Sao lại không vào trong ngồi một lát?”

Ngay tức khắc dẫn đến một đám người ồn ào ghé mắt vây xem, tìm tòi nghiên cứu, hoài nghi, thích thú, kinh ngạc,… vô cùng kỳ lạ.

Nhan Thanh bị nhìn chòng chọc nên không được tự nhiên, cơ thể cứng đờ nhìn về phía người vừa lên tiếng, trong bụng cực kỳ giận dữ nhưng ngoài mặt lại tươi cười như gió xuân, “Cục trưởng Hàn, đã lâu không gặp!”

Trong đám bạn của Cố Trạch Vũ, chỉ có Hàn Ngọc Phong là biết rõ chút chuyện hư hỏng của hai người họ, hơn nữa rất hay phê bình. Hiện giờ trước mặt nhiều người như vậy lại hét gọi cô như bán cải trắng, một trăm hai mươi phần trăm là cố tình. Nhưng người ta là cục trưởng cục thuế vụ, nghe đâu tháng sau còn được thăng tới tỉnh, tùy tiện tìm một cái cớ là có thể bóp chết mấy công ty nhỏ của các cô. Đắc tội không nổi với quan to, thế nào đi chăng nữa cũng đành chịu đựng.

“Đúng là đã lâu không gặp!” Hàn Ngọc Phong gật đầu, còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhận được ánh mắt cảnh cáo của Cố Trạch Vũ thì ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đổi thành nụ cười nhe tám cái răng tiêu chuẩn.

Cố Trạch Vũ cảnh cáo Hàn Ngọc Phong xong, khi nhìn về phía Nhan Thanh thì ánh mắt từ lạnh băng bén nhọn trở thành dịu dàng như nước, anh nở nụ cười nhàn nhạt với cô, giọng nói trầm thấp du dương, “Bé Thanh… sốt ruột sao?”

Ngay sau đó, ánh mắt của mọi người lại càng thêm nóng bỏng.

Giữa những ánh mắt nóng bỏng đó, Cố Trạch Vũ sải hai bước đi xuống bậc thềm, không xem ai ra gì mà ôm Nhan Thanh vào lòng, che kín lại, “Bên ngoài trời lạnh, sao không chờ ở trong xe.”

Bầu không khí xung quanh dường như ngưng trệ mất hai giây, rồi sau đó là tiếng ồn ào cười nói liên tục không ngừng…

Cố Trạch Vũ cười như cảnh xuân tươi đẹp, Nhan Thanh lại cảm thấy trong lòng bối rối buồn bực… Khiến quan hệ của hai người họ bị phơi bày ở đây, trước đám con ông cháu cha này cũng đủ nguy hiểm chết người rồi, bây giờ lại còn công khai ân ái, có cần thiết như vậy không. Nói không chừng mai kia vỡ lỡ ra sẽ có người nói cô là trèo cao câu rùa vàng. Đấy là còn dễ nghe, khó nghe