y lỗ tai dựa vào vào điện thoại, bắt đầu tê tê, nóng nóng.
Cô không biết trả lời như thế nào, chính là tâm hoảng ý loạn cắn môi.
“Như thế nào không nói lời nào ? Em không nghĩ muốn gặp tôi sao ?” Du Chính Dung cười khẽ, hạ giọng hỏi : “Em đang làm gì vậy ?”
“Em…… đang sửa sang lại tư liệu.” Cô nhìn trên bàn tràn đầy trang
giấy, tự điển cùng bút ký hình máy tính, chậm rãi trả lời “Vừa giao đi
một phần bản thảo.”
Cô nhận một ít tài liệu phiên dịch có thể ở nhà công tác, đôi khi
phải ra cửa giao bản thảo, trừ lần đó ra cô căn bản không thường ra khỏi cửa.
“Vừa giao bản thảo ? Cho nên em gần đây luôn ở nhà, mấy ngày không ra khỏi cửa, đúng không ?” Anh vô cùng thân thiết cười hỏi, có chút không
thể nề hà không tiếng động thở dài, biết cô là lừa gạt không được.“Tôi
sẽ đến tìm em.”
“Nhưng là……” Cô do dự.
“Được rồi, như vậy đi, tôi buổi tối sau khi làm việc xong sẽ qua gặp em.”
Gác điện thoại, lỗ tai hãy còn cay nóng.
Hạ Hiểu Úc lười biếng nằm ở trên sofa, vuốt ve gối ôm, đem khuôn mặt vùi vào gối.
Cũng không phải không nghĩ gặp mặt anh, chính là…… Ai nha ! Nói như thế nào đâu, chính là cảm thấy không được tự nhiên a !
Cô chán ghét chính mình ở trước mặt anh chân tay luống cuống, khuôn
mặt nóng lên ! Anh lại luôn cố tình tự nhiên ôn hòa như vậy, dường như
giống như đại ca ca nhìn tiểu cô nương, sủng nịch nhìn cô lúng túng.
Chán ghét chán ghét chán ghét……
Cô mãi cho đến chuông điện vang, mới lĩnh ngộ đến chính mình đang
ngủ, nhưng lại ngủ một hồi lâu, bên ngoài sắc trời cũng đã tối rồi.
Dương phu nhân giúp việc đã chuẩn bị tốt cơm chiều của mình, sau đó
rời khỏi và trong nhà chỉ còn cô, cô giãy dụa đứng lên mở cửa.
Cửa vừa mở ra, Du Chính Dung trên gương mặt anh tuấn liền nở ôn nhu tươi cười.
“Em mới vừa rồi đang ngủ sao ?” Anh thân thủ khẽ vuốt gương mặt trái xoan đang ngủ đỏ bừng của cô.
Cô mới từ trong mộng bừng tỉnh, còn có chút mơ hồ, chính là gật gật đầu.
Phảng phất như con mèo nhỏ vừa ngủ đủ, lười biếng mà quyến rũ.
Du Chính Dung trên mặt ý cười càng sâu.
Sau khi vào cửa, anh nhìn Hạ Hiểu Úc lại nằm trên trên sofa, ôm ôm
gối, bộ dạng thật thoải mái. Anh ngồi ở bên cạnh cô, sủng nịch hỏi :
“Không ăn cơm sao ? Đã bảy giờ rồi em còn muốn tiếp tục ngủ sao ?”
“Ân.” Nàng dùng giọng mũi nồng đậm lười biếng trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn lại vùi vào ôm gối.
Du Chính Dung đột nhiên thực ghen tị cái gối kia.
“Đứng lên với tôi nào, tôi liều mình đem công tác hoàn thành thật
nhanh mới có thể lại đây tìm được em.” Anh ôn nhu dỗ, đưa vai khẽ đẩy
tay của cô.
Tay ấm áp ấn lên da thịt mượt mà bóng loáng, bởi vì khí lạnh thổi qua cho nên da thịt hơi lạnh, liền không đành lòng nhẹ nhàng an ủi.
Cô chỉ giống con mèo nhỏ ôn thuần, không hề cảnh giác, ngoan ngoãn nhận an ủi của anh, cơ hồ thoải mái lại ngã vào mộng đẹp.
Du Chính Dung đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, bàn tay to
xuôi theo vai, chậm rãi dao động hướng lên trên, lướt qua chiếc cổ trắng trắng nõn của cô, sau đó, bắt đầu vuốt khẽ vào vành tai tinh xảo đáng
yêu của cô.
Từng đợt nhiệt nóng không ngừng xông lên, Hạ Hiểu Úc nhịn không được mà run rẩy.
Trong mơ hồ, cô chỉ cảm thấy ngón tay ôn nhu kia đang trêu đùa vành
tai của cô, sau đó, dời đến cái gáy của cô, cố định lại đầu cô, một loại ấm áp khác liền vây quanh lỗ tai của cô khiến nó nóng lên.
“A !” Cô khinh ngâm ra tiếng.
Là môi anh.
Thật cẩn thận ngậm mút, hơi thở ấm áp thổi tới bên tai mẫn cảm của
cô, cô cảm nhận được sóng triều xa lạ ở trong cơ thể mãnh liệt.
Nụ hôn nhỏ dừng ở bên tai của cô, hai má, môi nóng cháy di chuyển
trên gương mặt trái xoan bóng loáng, cuối cùng, không chút do dự, lại in lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Nụ hôn của anh, tuyệt không nhã nhặn.
Tham luyến mà không hề thoả mãn, anh lần nữa xâm nhập quấn mút môi
ngọt của cô, đầu lưỡi non mềm của cô, lần nữa bắt buộc cô đáp lại, làm
cho cô nhịn không được dật ra ngâm nga kháng nghị yêu kiều.
Thật vất vả để chấm dứt nụ hôn nhiệt tình này, hơi thở của cô dồn
dập, tim đập như là điên rồi dường như lại không theo quy luật.
Nằm ở trên sofa, khuôn mặt của cô đã muốn ửng hồng, mắt phượng trong suốt, môi anh đào đỏ tươi, xinh đẹp tuân lệnh người mê say.
“Đừng nhìn tôi như vậy.” Phủ ở phía trên cô, dựa thật gần vào khuôn
mặt tuấn tú kia, dào dạt mỉm cười thoả mãn, ánh mắt nhu tình chăm chú
nhìn cô.“Tôi sẽ lại muốn em.”
Hạ Hiểu Úc không nói gì, lẳng lặng nhìn anh.
Du Chính Dung thân ngâm một tiếng, kháng cự không được dụ hoặc không nói gì kia, lại lần nữa cúi đầu, đoạt lấy ngọt ngào của cô.
Ôm gối ngã nhào trên sàn, đè lên thân thể mềm mại của cô. Anh kéo
cánh tay của cô, vòng sang cổ của chính mình, làm cho hai người gắt gao
kề nhau.
Tay hắn cũng không rảnh rỗi mà theo từ thân thể của cô chạy dọc đến
eo nhỏ mẫn cảm của cô, sợ ngứa cô né tránh, lại tránh bất quá bàn tay to nam tính kia.
Khi anh nhẹ nhàng xoa lên lưng cô, làm cho bàn tay to xoa da thịt trắng mịn của cô, anh ở môi cô gian nan thở dài.
“Không cần…… thật ngứa……” Cô kháng nghị nói, một mặt tiếp tục né tránh, eo nhỏ uốn éo.