trong tay cô ấy đeo lên cổ mình, Tiểu Úy cô nương lúc này mới chịu đứng
lên, cười tươi như hoa. Chắc là Cố Hành Chỉ hỏi cô ấy có lạnh hay không, cô gái nhỏ mặt dày lấy phần khăn còn dư vòng một vòng lên cổ mình rồi
cười ha hả nhảy nhót một bên.
Tôi không khỏi chép miệng, đủ chủ động, đủ ngang ngược, hành động này quả nhiên có một bước tiến lớn.
May mà Cố Hành Chỉ không từ chối, hai người quàng chung một cái khăn quàng cổ đứng chờ xe buýt rất thân mật.
Vừa đúng lúc chuyến xe buýt của tôi đến, tôi tìm một chỗ trống trên xe ngồi vào. Quay đầu nhìn vào nơi đó, hai người đứng cạnh nhau dưới ánh đèn
vàng giống như một máy CD đang phát một bài nhạc nhẹ, khiêm nhường nhưng lại động lòng người.
Tôi lại có thêm một cảm giác kinh ngạc khó tả khác. Sắp tới là Tết âm lịch, nghe nói là mùng hai là ngày hoàng đạo nên chọn
ngày ấy làm ngày lễ đính hôn. Vốn cho rằng mẹ già sẽ mời một đống họ
hàng thân thích, ai ngờ mẹ lại khiêm tốn chỉ đãi hai bàn mời những người thân thuộc nhất uống rượu ăn mừng thôi.
Đêm trước tôi còn buồn
bực không phải là mẹ già muốn khoe khoang Tô Tín với mọi người hay sao.
Mẹ già bình tĩnh giải thích, mẹ mời những đồng nghiệp nào thân, lấy một
địch mười còn tiết kiệm chi phí, cái này có được gọi là đầu óc gian
thương không?
Chị Hạ cũng tới, bà mặc bộ đồ da mang phong cách
Tây phương trông bà rất vui vẻ. Nhất là khi nhìn thấy đồng chí Kỳ Liên
Sơn bà cười nói rất tự nhiên còn tính cầm tay ông nhưng mẹ lại đi trước
một bước ngăn chị Hạ lại, bình tĩnh cười lễ phép: “À, bà thông gia, mời
mời.”
Chị Hạ không thèm nhìn nữa, quay trở lại bàn tiệc.
Hôm nay tôi mặc đồ khá trang nhã, bới tóc cao lên, bộ sườn xám màu xanh
ngọc kết hợp với áo choàng màu trắng, tôi bây giờ y như lời Tân Hân nói, chính là dì Ba Thượng Hải những năm 70.
Dường như Tô Tín rất thích cách ăn mặc này của tôi nên lúc trong tiệm thay đồ anh ôm tôi khen ngợi: “Kỳ Nguyệt em thật là đẹp.”
Tôi vòng tay ôm lấy anh, cười híp mắt nói: “Lão gia cũng rất anh tuấn, em chưa từng thấy người đàn ông nào hoàn hảo hơn anh.”
Tô Tín đang rất hưởng thụ, anh cúi người nhanh chóng in lên môi tôi một nụ hôn, những người bán hàng đứng bên cạnh đang đỏ mặt tai hồng.
Trong khi hai nhân vật chính thì rất bình tĩnh tự nhiên, tôi phát hiện sau
khi quen nhau với Tô Tín thì da mặt tôi cũng dày y như anh.
Lần
đính hôn này xem ra cũng không thuận lợi lắm bởi vì nhẫn của chúng tôi
không cẩn thận lạc ở trong tiệm. Lúc về nhà, tôi ngồi ở trên xe phát
hiện chiếc nhẫn rớt trong tiệm, tôi quấn chặt hai tay, tâm tình không
yên không dám để Tô Tín nhìn thấy cũng không dám để anh biết. Đi đến
giữa đường thì hình như bên kia gọi điện nói cho Tô Tín biết chuyện này.
Sau khi nghe xong Tô Tín nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt hung dữ, tôi cảm giác như mình sắp chết tới nơi.
Anh giận dữ hỏi: “Kỳ Nguyệt, có phát hiện mình mất cái gì hay không?”
Tôi cố làm ra vẻ vô tội hỏi lại: “Cái gì?”
Tô Tín thở dài quay xe trở lại, tôi tiếp tục mở to mắt hỏi: “Sao lại quay lại?”
Anh không để ý đến tôi chú tâm lái xe, tôi suy nghĩ một lúc rồi dùng sức
véo vào đùi, cố nặng ra vài giọt nước mắt, kêu to: “A a a, chiếc nhẫn
của em! Oh My God, chiếc nhẫn của em, nó đang ở đâu?”
Tô Tín cười bất đắc dĩ, một tay cầm lái một tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, “Đừng có giả bộ.”
Tôi chột dạ, “Không có giả bộ.”
Anh thu tay về tay lái lại, nhìn về phía trước, đường cong gò má anh tuấn
không chịu nỗi, anh nói: “Chiếc nhẫn đại diện cho anh, hãy yêu nó như em yêu anh.”
Tôi bình tĩnh cười, “Vậy em không yêu nó, ném xuống cái cống ven đường đi.”
Tô Tín còn bình tĩnh hơn tôi: “Cứ tự nhiên, ném xong thì trả tiền mua cái nhẫn kim cương đó cho anh.”
Tôi: “…….”
--- ------ ------ ------ ------ ---
Ngày đính hôn, ông ngoại cho tôi và Tô Tín mỗi người một dây chuyền bằng
vàng gói trong cái hộp màu đỏ làm lễ vật đính hôn, ông đưa vào tay chúng tôi, nói: “Ông không nỡ xài tiền nên không cho bao lì xì, cái dây
chuyền này là ông lấy bảo vật gia truyền của ông ra làm, một ổ khóa và
một chìa khóa. Một ổ khóa chỉ có một chìa khóa duy nhất, mà chìa khóa
cũng sẽ không tìm được ổ khóa thứ hai để tra vào. Ông ngoại già rồi nên
không nói nhiều, chỉ mong hai cháu sống thật tốt với nhau, thấu hiểu và
trân trọng đối phương là điều quan trọng nhất.”
Ông ngoại nói rất mghiêm túc, trong ánh mắt lóe lên tia sáng, tôi nghe mà rơi nước mắt gật đầu liên tục.
--- ------ ------ --------
Xong lễ đính hôn tôi theo Tô Tín về thành phố N, tranh thủ lúc còn nghỉ đông sang Mỹ hưởng tuần trăng mặt sẵn tiện thăm ba của Tô Tín cũng là ba
chồng tôi, aizza, tôi lại xấu hổ rồi…
Ngày hôm sau, tôi và Tô Tín cùng với chị Hạ dọn dẹp đồ đạc di chuyển đến sân bay quốc tế.
Ba mẹ tôi không thích ra khỏi nhà vì thế tôi đành phải mang theo tâm ý của hai người họ bôn ba gần 20 tiếng sang phía bên kia đại dương.
Mùa đông ở Mỹ còn lạnh hơn trong nước, những con đường rất sạch sẽ, đa số
những người đi trên đường đều mặc áo khoác dài màu trắng. Ít nhiều gì Tô Tín cũng có mười năm sống ở đây nên vừa xuống máy bay là anh n
