XtGem Forum catalog
Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324693

Bình chọn: 7.5.00/10/469 lượt.

y, không biết vì sao tôi không kìm được nước mắt, khóc nức nở nói: “Tân Hân, tớ cảm

thấy thật là bi kịch, không, là thảm kịch.”

Cô ấy nghe giọng tôi có vấn đề, nghiêm túc hỏi: “Sao vậy?”

Tôi vuốt vuốt tóc mình, ghìm chặt khiến các ngón tay đau đớn đỏ lên, tôi buồn bực hạ giọng: “Hình như tớ mang thai ==”

“Mang thai? Của ai?” Chẳng biết tại sao giọng nói của cô ấy lại khá hưng phấn.di●ễn‿đàn‿ßăñġ Ćħâű‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

“Còn có thể của ai nữa.” Trong lòng tôi rất khó chịu: “Chính là cái người họ Tô cầm thú!”

“Ài, thật sai? Sao cậu phát hiện được?”

“Hôm nay tớ phát hiện tớ thích ăn chua, hơn nữa dạ dày lại khó chịu, ngửi

thấy mùi dầu mỡ thì buồn nôn. Tớ vừa mới xem bách khoa, y chang với các

dấu hiệu mang thai.”

Tân Hân chậm chạp nói: “Cậu bình tĩnh đã, không chừng là không phải, bình thường hai người có sử dụng biện pháp an toàn chứ?”

“Ừ == trừ lần đầu tiên.”

“Uầy, Tô cầm thú lợi hại vậy sao? Một kích đánh trúng?”

“…. Mẹ, lúc này mà cậu còn nhạo báng tớ.”

Tân Hân hỏi ngược lại: “Vậy bây giờ cậu tính sao? Nghĩ kỹ chưa?”

Tôi hết xoắn tóc lại tới xoắn dây điện thoại: “Biết thì tớ còn gọi cho cậu làm gì?”

“Kỳ Nguyệt, hãy nghe tớ nói, ngày mai cậu đi ra tiệm thuốc mua đồ thử thai về xem có phải vậy không.”

Tân Hân nói tiếpp: “Cậu đừng khẩn trương, cũng đừng làm những vận động

mạnh, nếu có thai thật lỡ động thai thì hối hận cũng không kịp.”

“Ừ.” Tôi gật đầu đồng ý, nước mắt rơi xuống: “Nếu thật là có, tớ mới học năm hai đại học, tớ nghĩ sẽ lén Tô Tín đi phá nó, không phải bây giờ bệnh

viện có loại ba phút không đau sao?”

“Ầm!”

Âm thanh vật nặng rơi xuống đất khiến tôi kinh ngạc, tôi sợ hãi quay đầu lại, trái tim rơi vỡ tan nát.

Tô Tín đứng ở cửa phòng, vừa rồi khẩn trương tôi cũng không bật đèn trong phòng.

Túi xách của anh rơi xuống sàn nhà, anh nhìn chằm chằm tôi, nửa gương mặt

chôn trong màu đen âm u, không nhìn ra được vẻ mặt anh bây giờ. Tôi cứng người tại chỗ không dám cử động, vội vàng cúp điện thoại, âm thanh nhỏ như mèo kêu gọi anh: “…Tô Tín.”

Anh nhìn tôi sâu sắc nhưng không đi tới, khom lưng nhặt túi lên rồi xoay người bước đi khỏi tầm mắt tôi.

Trong lòng cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, ngồi trên sàn nhà một lúc lâu mới đứng lên đi ra phòng khách.

Đoạn đường này, tôi suy nghĩ rất nhiều.

Tôi biết Tô tín rất tức giận, tôi cũng biết lời nói của mình rất quá đáng.

Giống như trước kia Tân Hân từng nói, Kỳ Nguyệt, cậu đừng làm cho mình thành

một khối ngọc thô chưa được mài giũa. Nói chuyện mà không suy nghĩ,

không lựa lời mà nói, không lựa những lời hoa mỹ mà có gì nói nấy đi

thẳng vào vấn đề, vĩnh viễn không biết họa là từ trong miệng mà ra.

Nếu như tôi là Tô Tín, nghe vợ mình dễ dàng nói “Phá bỏ đứa bé đi” mà không hề ngượng miệng, thì cảm nhận của tôi là gì?

---------

Tôi càng suy nghĩ đáy mắt càng nóng bỏng, chẳng biết tại sao bước chân lại nặng nề, giơ lên cũng không được.

Đến phòng khách, Tô Tín đứng bên giường, giữa hai ngón tay lóe lên ánh lửa, rất cô đơn.diễ●n☆đ●ànßăñġ Ćħâűlê☆q●uýđ●ôn

Tôi không chịu nổi, không để ý tới nước mắt trên mặt, bước nhanh tới bên

anh, giựt lấy điếu thuốc trong tay anh ném lên mặt đất chà đạp nó, quát

to: “Ai cho anh hút thuốc!”

Tô Tín thấy hành động của tôi mà sửng sốt, lạnh giọng nói: “Kỳ Nguyệt, anh không quản em được nữa, cho nên

bây giờ tới em quản anh à?”

Nghe lời của anh mà tôi nghẹn không

nói được gì, thật lâu sau mới lẩm bẩm: “Đúng vậy, nếu em thật mang thai

con của anh mà phá nó đi là em có lỗi với anh, đúng không? Lỗi của em,

hoàn toàn là lỗi của em, trời đánh em cũng không nên có cái suy nghĩ đó, cho dù em mới học năm hai đại học chưa học xong cái gì cả. Em nên Sinh! Đứa bé! Ra phải không?”

Thật ra thì lời này một câu tôi cũng

không muốn nói, nhưng tôi bị đè nén, tôi không biết anh đang tức cái gì, nếu vì những lời lúc nãy tôi nói với Tân Hân thì tôi rất đau lòng.

Tô Tín nặng nề thở ra, trầm giọng nói: “Anh không muốn cãi nhau với em.”

Anh không nhìn tôi, chắc là cũng không muốn nhìn nữa nên đi ra ngoài.

---------------------

Trong lòng như có ngọn lửa thêu đốt rất khó chịu, chỉ cảm thấy nếu anh đi sẽ

không về nữa. Bước thật nhanh ôm lấy anh từ phía sau, nước mắt thấm ướt

áo anh, cơ thể anh dần cứng lại, nhưng cũng không sai, đó là do tôi ôm

anh thật chặt.

Tôi bắt chéo tay ôm chặt lấy vòng ngực anh, bởi vì khóc nên giọng nói rất khó nghe nhưng vẫn muốn nói: “Anh đừng tức giận, ngày mai sẽ đi kiểm tra, nếu có thật em sẽ không phá bỏ nó, không đi

học nữa dù sao học cũng không tốt, sinh con ra em sẽ chăm sóc nó thật

tốt, ở nhà giúp chồng dạy con, em sợ nếu làm không tốt sẽ để anh bị bẽ

mặt, chỉ là nhất thời em không tiếp nhận được việc này, là do em sai anh đừng giận được không?”

Tôi nói một hơi những lời tôi đã suy nghĩ kỹ ra, nói xong cũng khóc không thành tiếng, chỉ cảm thấy cơ thể trở

nên hư không, diễღn。đàn。ßăñġ Ćħâű。lê。qღuý。đôn tôi chưa từng để bản thân

cao quý quá mức nhưng cũng không ăn nói khép nép, mà hôm nay tôi trở nên nhỏ bé trước Tô Tín.

Tôi yêu anh, đó chính là lý do.

-----------------

Tô Tín