Insane
Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324244

Bình chọn: 9.00/10/424 lượt.

ái gửi một icon tươi cười.

Tôi e thẹn ngay lập tức, đoán chừng bọn họ đi ăn rồi đi ra ngoài mua drap trải giường khoảng 30 phút, tôi dạo vài cái diễn đàn, down mấy ca khúc mới về máy, tính đúng thời gian mở QQ lên lại, quả nhiên QQ của Tô Minh Á đã xám xịt.

Tôi liên tưởng tới cảnh hai người đàn ông lăn lộn trên drap trải giường, một nam tính tuấn tú, một thiếu niên nhẹ nhàng, ôi cha cha, tôi không khỏi gặm gặm ngón tay cười như điên.

“Cười cái gì thế, cậu bị trúng gió à.” Tân Hân đột nhiên tới bên cạnh tôi.

Tôi nhanh chóng hoàn hồn, “Không có gì.”

“Ồ………..” Tân Hân ồ một tiếng đầy hàm ý, không chớp mắt nhìn chằm chằm tôi như đã hiểu rõ mọi chuyện “Thì ra là đã đắm chìm vào bạn học Tô của chúng ta rồi.”

Ai? Tôi vội vàng nhìn vào màn hình, cửa sổ chat của Tô Minh Á vẫn chưa đóng, tình huống này giống như là tôi nhìn vào QQ của Tô Minh Á mà trồng cây si vậy.

“Không phải vậy.” Tôi đẩy Tân Hân còn đang mang sắc mặt cười gian kia ra, “Tùy tiện nói vài câu thôi.”

“Aizza, tùy tiện nói vài câu mà đã cười thành như vậy, rất tốt, mặc dù người anh không có lỗi gì, chỉ tiếc là hơi già, Kỳ Nguyệt sự lựa chọn của cậu là chính xác, bạn học Tô mới chính xác là Mr.Right của cậu.”

Thật là oan uổng mà. Không đợi tôi giải thích, Tân Hân đã chạy đến bên Lâm Tĩnh đang giặt màng rất vui vẻ nói: “Bạn học Kỳ Nguyệt của chúng ta rốt cuộc cũng đã tìm được mùa xuân, tìm được mục tiêu của chính mình, tìm được ánh sáng le lói trong cuộc sống mê muội này, đó chính là, Tô Minh Á nhỏ bé của chúng ta!”

Lâm Tĩnh sửng sốt, không kịp lau sạch nước trên mặt, kích động cầm tay Tân Hân, “Thật tốt quá, thật sự rất tốt.”

Mẹ của tôi ơi, tôi không đành lòng nhìn hai người diễn tuồn tỷ muội tình thâm, chỉ có việc gây sức ép cho tôi hai người mới đoàn kết nhất trí, đồng tâm hiệp lực như vậy.

“Kỳ Nguyệt!” Tân Hân kêu tôi.

“……….”

“Kỳ Nguyệt, chị Nguyệt!” Tân Hân bộc phát lớn tiếng.

“Chuyện gì?” Tôi không nhịn được trượt con chuột.

“Đồng chí Kỳ Nguyệt, mặc dù ngài rất vĩ đại yêu sự nghiệp chinh chiến, không dễ dàng đi bước đầu tiên, nhưng phía trước đầy rẫy nguy hiểm, khó khăn, cho nên, tôi và đồng chí Lâm Tĩnh quyết định, giúp ngài giải quyết đồng chí Tô Minh Á, hai chúng tôi cũng sẽ không yêu đương!!!”

“Ầm bịch bịch” đầu đầy hắc tuyến tôi bi kịch té từ trên ghế xuống.

Đầu tuần, tôi vẫn như thường ngày, ngủ một giấc thẳng đến 11 giờ trưa. Sáng thứ hai tuy chỉ có 3 4 tiết nhưng lại là môn toán cao cấp tôi cực kì ghét kia.

Thay vì ở đó mù mờ với các con số, hoang tưởng ngẩn người nhìn cái tấm bảng đen chi chít số kia thì thà rằng ở trong ký túc xá, ngủ một giấc thật dài thật ngon rõ ràng là thực tế hơn nhiều.

Về phần điểm danh cũng không cần lo, thầy toán cao cấp rất hiền, hơi lùn, thầy họ Vũ, chúng tôi thường gọi là Vũ Đại Lang. Ông có một ưu điểm chính là rất ít điểm danh, thỉnh thoảng điểm danh thì cũng có Lâm Tĩnh và Tân Hân giúp tôi mượn gió bẻ măng, cho nên trừ ngày đầu tiên của học kỳ tôi đi học còn lại đều trốn trong ký túc xá.

Cũng may môn chuyên ngành toán cao cấp này cũng không quá khó khăn. Học kỳ trước tôi tranh thủ gần cuối kỳ ôn sơ qua nên cuối cùng không có nợ môn, cho nên, học kỳ này tôi vẫn áp dụng cách cũ, kiên trì trốn trong phòng ăn no ngủ kỹ.

“Mặt trời chiếu qua đầu, hoa cỏ cười với tôi. Chim nhỏ nói, sớm sớm sớm, tại sao tôi lại thức dậy sớm như vậy……”

12 giờ trưa tôi đi tắm, nghêu ngao bóp méo lời của bài hát dân gian, xuống giường rửa mặt, trong miệng gặm cái bánh bao, phi nhanh đến cái máy tính thân yêu của tôi.

Vừa mở máy không được bao lâu thì Tân Hân và Lâm Tĩnh đã về.

“Cuộc sống đi đâu cũng tràn đầy kinh hỉ.” Vừa vào cửa, Tân Hân liền nhìn tôi cảm khái nói ra một câu như vậy.

“Cơ hỉ?” Tôi gặm cái bánh bao trong miệng, đầy nguyên miệng nói chuyện không rõ ràng. (chữ cơ phát âm là “ji” còn kinh là “jing”, haizz ham ăn ==)

Lân Tĩnh bỏ balo xuống, nhìn tôi đầy vẻ thương cảm, “Đối với cậu mà nói có thể là kinh hãi.”

“Sao hả?” Tôi liều chết nuốt xuống, cảm thấy hai người nay hôm nay là lạ.

“Hôm nay điểm danh.”

“Cắt…” Tôi tiếp tục chiến đấu với cái máy, còn tưởng rằng chuyện gì lớn lao lắm.

“Kỳ Nguyệt, cậu có biết hôm nay điểm danh như thế nào không?”

“Thế nào?”

“Mỗi người tự mình đứng lên đọc số thứ tự, nhiều người không thoát được, bao gồm cả cậu. Tớ muốn cứu cậu cũng không được.”

Con mẹ nó, thiếu chút nữa là lại té ghế nữa rồi, ngàn lần sợ hãi tôi nhìn Tân Hân muốn xác định lại, “Phong thủy luân chuyển rồi, Vũ Đại Lang ăn nhầm cái gì mà thông minh vậy?”

“Kỳ Nguyệt,” Lâm Tĩnh ngày càng thương hại nhìn tôi, “Vũ Đại Lang bị tai nạn xe đang nằm viện rồi, thay người khác dạy, thầy ấy rất đẹp trai, mới 28 tuổi, từ nước ngoài về, mấy ngày trước có đến trường của chúng ta, là một Phó giáo sư, được đưa vào hệ số lý ban thực nghiệm, rất có tiền đồ nha.”

Tôi nhìn cái vẻ mặt bi thương của Lâm Tĩnh mà muốn cấu xé nó, khinh thường nói: “Đó không phải là hình mẫu lý tưởng của các cậu sao, thanh niên tài giỏi đẹp trai lại ở nước ngoài là một con rùa vàng. Sau này các cô gái ở hệ số lý có thể thỏa mãn ngắm nhìn nh