hật tình nói: “Tôi thấy hình như em không đói ngực cũng dán vào lưng mà.”
“…………..”
Tô Tín, sao anh cứ phải nói những lời độc địa như vậy.
Nhìn tôi một hồi không thấy tôi nói tiếng nào thì anh cười ầm lên nói: “Trong tủ có nhiều đồ ăn đó, em tự đi lấy đi.”
Tôi lấy ra bịch bánh quy, chuẩn bị mở ra thì thấy Tô Tín buông con chuột trong tay ra, quơ quơ tay kêu tôi qua đó, nhìn vẻ mặt tươi cười thích thú của anh ta mà tôi sợn da gà.
Anh cầm cái ly trên tay đưa cho tôi sai khiến: “Kỳ Nguyệt, cho tôi ly nước đá.”
= =!!!
“Thầy, thầy có thể không sai em làm những việc này nữa được không?”
Anh ta sờ sờ cằm, xoay cái màn hình qua cho tôi xem nói: “Em làm mấy cái này không phải rất thích hợp sao?”
“Em thích hợp……….” Nhìn cái màn hình mà tôi ngẹn họng không nói tiếp được.
Đó là những hình ảnh tôi mặc đồ phục vụ trong ngày hoạt động của Anime Club. Trên ảnh tôi bưng café trên mặt luôn luôn nở nụ cười, ảnh chụp cũng không tệ lắm nhưng vấn đề là, ngày đó hình như Tô Tín không có tới…….
Tô Tín xoay màn hình lại nhìn tôi với vẻ mặt vô tội.
“Thầy lấy ảnh chụp ở đâu?”
“Không nói cho em biết.”
Tôi nắm chật nắm đấm, quả nhiên là kẻ nào hèn hạ ắt kẻ đó chiến thắng, tôi cũng hèn hạ nói: “Thầy, có phải là thầy để ý em không?”
“Em nghĩ nhiều rồi.” Trong tiếng nói anh mang theo giọng điệu châm chọc.
= =
“Vậy thầy lưu ảnh của em làm gì?”
“Đây là vật chứng khiến em không thể chối cãi sau này.”
“……….”
Tô Tín, tôi tạm thời không đấu với anh, chính sự quan trọng hơn. Tôi nhịn, nuốt cục tức vào bụng, lấy giấy bút ra, đặt thật mạnh xuống bàn trà nói: “Thầy, phỏng vấn!”
“Đi lấy nước trước.” Anh ta lắc lắc cái ly, ngón tay thon dài cầm cái ly, trắng đen rõ ràng thật là chói mắt.
“Tô Tín! Anh đừng có quá đáng!” Tôi thật sự nổi giận rồi.
Đặt ly xuống, anh nhíu mày, “Không gọi tôi là thầy nữa sao?”
“Không thích thì không gọi, anh làm gì tôi, bà đây không phỏng vấn nữa. Bị hội học sinh khai trừ thì đi.” Tôi cất giấy bút vào balo, hùng hổ đi ra ngoài.
●●●●●●
Còn mấy bước là đến trạm xe rồi, tôi cảm thấy hốc mắt mình hơi nóng, lúc xuống lầu tôi có chút hối hận, tôi vậy mà hy vọng Tô Tín tỉnh ngộ đi xuống giữ tôi lại, thế nhưng tất cả đều không xảy ra, cho đến khi tôi lên xe bus ngồi.
Nhìn ngoài cửa những ánh đèn rực rỡ, trong lúc bất chợt cảm thấy có lẽ tôi không thuộc về thành phố này, thật là nhớ nhà.
Trong đầu không biết tại sao lại hiện ra cảnh tượng Tân Hân tát tôi, cậu ấy tức giận mắng “Đồ già mồm cãi láo, cậu đừng có mà diễn kịch Quỳnh Dao đi”
Tôi sợ tới mức giật mình, vội vàng dụi mắt, khôi phục trạng thái bình thường.
Tôi mở điện thoại ra tính xem thời gian, chưa kịp nhìn điện thoại đạ rung bần bật, nhìn cái chữ “Thầy Tô” hiện lên màn hình. Thật xui xẻo.
Tôi chấp nhận, để điện thoại sát vào miệng la 3 lần “phi phi phi” xong lập tức cúp máy.
Trở lại ký túc xá, chỉ thấy Thất Trưởng đang cúi đầu làm bài thi cấp bốn, không thấy bóng dáng Tân Hân và Lâm Tĩnh đâu.
Tôi ngồi xuống mở máy vi tính lên, vừa mở vừa quan sát, thấy avatar của hội trưởng sáng thì bật ngay chế độ ẩn, đi dạo diễn đàn xem xét tình hình.
Một lát sau hội trưởng gởi một đoạn clip, tôi hoảng sợ mở khung chat ra.
NC hội trưởng: Kỳ Nguyệt, bài phỏng vấn viết tốt lắm. Tôi xúc động muốn khóc đây~~
NC hội trưởng: cô đừng quan tâm tới tôi, thật sự tôi khóc đấy.
NC hội trưởng: hừ, cô đúng là không quan tâm tôi, cô thật là hỗn với tôi đấy.
NC hội trưởng: Kỳ Nguyệt……
NC hội trưởng gửi tin nhắn cho bạn.
NC hội trưởng gửi tin nhắn cho bạn.
NC hội trưởng đề nghị bạn xem clip.
Tôi……….
NC hội trưởng: Kỳ Nguyệt, cuối cùng cô cũng quan tâm tới tôi, bài phỏng vấn cô viết tốt lắm, hội học sinh chúng ta quả thật cần những nhân tài như vậy, nhưng mà có chỗ tôi vẫn không hiểu.
Tôi: hả?
NC hội trưởng: Sao bài phỏng vấn là thầy Tô gửi cho tôi?
Tôi: = =
NC hội trưởng: có JQ
Tôi: không có = =
NC hội trưởng: tôi nghi là có ←_←
Tôi: thật sự không có……….Thôi, tôi đi tắm đây.
Tôi vội vàng che giấu tinh thần đang chấn động mạnh, tình huống gì đây?! Cái thể loại gì đang diễn ra?!
Hoang mang mãnh liệt đang vẫy gọi tôi gọi điện cho Tô cầm thú hỏi chuyện, nhưng là lòng tự trọng nhỏ bé đang thúc giục tôi cất điện thoại vào. Chẳng lẽ Tô Tín muốn xin lỗi bà đây, trong thời gian tôi đi về đã tự viết bài dùm tôi, mà còn viết đến nỗi hội trưởng cũng phải rơi lệ?
A……Thật là gato quá đi.
Tôi xúc động ngồi không yên, đi qua đi lại trong phòng. Tôi đang lo âu nôn nóng khó có thể mà bình tĩnh được.
“Kỳ Nguyệt.” Giọng nói Thất Trưởng trầm thấp dập tắt nội tâm đang cháy của tôi.
“Chuyện gì?” Đây là lần đầu Thất Trưởng chủ động nói chuyện với tôi.
Khuôn mặt Thất Trưởng nổi lên một màu đỏ ửng, chà chà tay vào vạt áo mình, thẹn thùng nói: “Lần trước ở canteen có thấy cậu và một người nói chuyện, cậu và cậu ta quen nhau sao?”
“Một người?”
“Chính là……Tô gì đó.”
“Tô Minh Á?”
Mặt Thất Trưởng rất đỏ, xấu hổ “uh” một tiếng.
“Có chuyện gì sao?”
Đột nhiên Thất Trưởng lấy ra một lá thư màu xanh nhạt nhét vào tay tôi, trong lúc này không dám nhìn tôi.
Sấm chớp đùng đùng ~ ~