thể không nói nơi đây là một điểm đặc biệt trong hôn lễ của hai người, mà rõ ràng nơi đây cũng tỏa ra nét hấp dẫn của
riêng nó.
Còn Thượng Quan Tuyền thì lúc này cô như được bao quanh bởi một vầng sáng mộng ảo. Như vậy thật tốt, chỉ cần cô được hạnh phúc
thì Lãnh Thiên Dục cũng rất vui mừng.
Dường như đôi mắt của thần
tình yêu đang dịu dàng nhìn đôi vợ chồng mới cưới trước mặt, Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu chăm chú nhìn Nàng, biểu cảm cực kì thành kính và chân
thật.
- Ước nguyện của tôi là... nguyện cho tôi và Dục sẽ hạnh phúc bên nhau đến bách niên giai lão! – Cô cất lời từ tận đáy lòng.
Lãnh Thiên Dục nghe xong liền ôm chặt lấy cô, có trời mới biết lúc này trong lòng hắn hạnh phúc đến mức nào, dường như hắn đã có cả thế giới trong
tay mình!
- Ước nguyện của anh cũng như vậy! – Lãnh Thiên Dục khẽ vuốt tóc cô, đôi mắt đầy chân thành.
Sau khi ước nguyện xong, hai người liền khắc tên nhau lên tảng băng. Giờ
phút này, niềm hạnh phúc như đang dâng trào, hai người ôm chặt lấy nhau
dường như đang ôm lấy cả thế giới.
Thật lâu sau, Thượng Quan Tuyền mới ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, đôi mắt sáng ngời, cô thì thầm:
- Dục...
Lãnh Thiên Dục mỉm cười hôn lên trán cô, đôi mắt sâu thẳm tràn ngập tình yêu thương.
- Em muốn nói gì với anh?
Hắn không khó để nhìn ra cô muốn nói gì nhưng lại thôi. Ngón tay hắn nhẹ
nhàng chạm vào đôi môi đỏ của cô, nhìn vào đôi mắt đầy lưu luyến và đẹp
tựa làn thu thủy ấy, rồi cả khuôn mặt trắng trẻo mềm mại như có thể vắt
ra nước, trong lòng hắn thầm cảm thán sự xinh đẹp của cô.
Thượng Quan Tuyền hạ mắt xuống rồi lại ngước mắt lên, đôi mắt ánh lên ý cười...
- Dục, em muốn đưa anh thứ này, thật ra... nó vốn thuộc về anh!
Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, quanh quẩn vang vọng trong căn phòng ước nguyện.
- Thuộc về anh? Tuyền, em nói... – Lãnh Thiên Dục như đã hiểu ra.
Thượng Quan Tuyền gật đầu, sau đó cô chậm rãi đưa ra một chiếc hộp nhỏ cực kì tinh xảo lên trước mặt Lãnh Thiên Dục.
Đây là thứ thuộc về Lãnh gia!
Lãnh Thiên Dục nhìn chiếc hộp quen thuộc, đôi mắt sáng vụt qua tia phức tạp. Hắn cầm lấy chiếc hộp, nhẹ nhàng mở ra...
Con chip màu bạc hiện ra...
- Tuyền...
Giọng nói trầm thấp có phần dao động của hắn vang lên, không khí để thấy khi
hắn nhìn thấy con chip, tâm trạng lúc này của hắn ra sao.
Thượng Quan Tuyền cắn cánh môi, nhẹ giọng nói:
- Đây là thứ thuộc về anh cho nên phải trả lại cho anh...
Cô ích kỷ lắm phải không, dù biết rõ Lãnh Thiên Dục quan tâm đến con chip như thế nào nhưng giờ cô mới đưa nó cho hắn.
Lãnh Thiên Dục đóng nắp chiếc hộp lại, chăm chú nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi mắt thâm thúy dường như muốn xuyên thấu nội tâm cô.
- Dục, thật ra... anh đừng trách em, em...
- Sao em không đưa nó cho Niếp Ngân?
Lãnh Thiên Dục ngắt lời Thượng Quan Tuyền, ngón tay hắn khẽ vuốt ve gương mặt cô.
Thượng Quan Tuyền cụp hai hàng lông mi hơi run run xuống, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định vang lên:
- Thiên Hi từng nói với em con chip này quan trọng với Lãnh gia như thế nào cho nên em không thể giao nó cho Niếp Ngân...
Nói tới đây cô liền ngước mắt lên, đôi mắt to tròn đẹp long lanh nhìn Lãnh Thiên Dục rồi nói tiếp:
- Dục, anh biết không, khi cầm trong tay con chip này, em rất mâu thuẫn.
Nếu trả con chip cho anh thì em sẽ phản bội lại Niếp Ngân, phản bội tổ
chức BABY-M, nhưng nếu đưa con chip cho Niếp Ngân thì em biết rõ anh sẽ
bị hại. Lúc đó em rất khó xử, tuy sau này Niếp Ngân quyết định từ bỏ
nhiệm vụ con chip nhưng em cũng không thể phản bội Niếp Ngân được. Dục,
tha thứ cho em...
Ngay sau đó, cả người cô bị Lãnh Thiên Dục ôm chặt vào trong ngực.
- Tuyền, cho tới bây giờ anh chưa hề trách em!
Hắn nói lời từ tận đáy lòng, chính vì yêu nhau nên mới có thể ung dung đối mặt với mọi chuyện.
- Đúng như lời Thiên Hi nói với em, con chip này rất quan trọng. Tuy nó
nhỏ nhưng lại chưa toàn bộ kế hoạch phân bổ nhiên liệu và những nghiên
cứu phát triển khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Có nó tức là
tập đoàn Lãnh thị sẽ nắm trong tay nguồn dự trữ tài nguyên mới nhất của
thế giới, chuyện này có liên quan trực tiếp đến tương lai sau này. Nhưng điều quan trọng hơn là... con chip này là lúc cha anh còn sống đã dày
công nghiên cứu cho nên con chip này là di vật cuối cùng của ông!
Lãnh Thiên Dục chậm rãi nói lên ý nghĩa của con chip cho Thượng Quan Tuyền, sau đó hắn nhẹ nhàng cười rồi nói:
- Nhưng, con chip này còn có một chức năng khác nữa!
- Chức năng khác! Là gì vậy?
Thượng Quan Tuyền hơi nhíu mày, cô không nghĩ ra.
Lãnh Thiên Dục cúi người hôn lên trán cô, nhẹ giọng nói:
- Nếu không phải vì nhiệm vụ con chip thì chúng ta không thể có cơ hội
phát triển tình cảm được. Cho nên anh mới nói, con chip này chính là
thần tình yêu của chúng ta!
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ ửng, cô cảm động...
- Dục, chẳng lẽ anh không hề trách em ư? Hơn nữa anh biết rõ con chip nằm trong tay em, sao anh lại không nói gì? – Cô không hiểu.
Con chip này rất quan trọng với Lãnh Thiên Dục, đáng lẽ hắn phải sốt ruột mới đúng