là tượng Đức mẹ Maria. Bầu không khí hết sức
trang nghiêm và thiêng liêng.
Cô đang tới thiên đường sao? Nhất
định là vậy rồi, nếu không thì tại sao ở một nơi đầy băng tuyết thế này
lại có thể có một nhà thờ rung động lòng người đến vậy. Thượng Quan
Tuyền dẫm lên những cánh hoa như đang cưỡi trên mây. Nhất định là thiên
đường rồi! Nhưng... sao Lãnh Thiên Dục có thể làm được điều này?
Khi bốn cô gái đưa
Thượng Quan Tuyền vào trong nhà thờ thì tiếng nhạc liền vang lên, âm
nhạc trang trọng và kỳ ảo đưa những lời chúc phúc tung bay khắp nhà thờ, dường như mỗi sinh mệnh trên bắc cực này đều đang vui mừng cho bọn họ.
Lãnh Thiên Dục đứng ở phía trước, thân hình cao lớn rắn rỏi lúc này đầy hấp
dẫn. Khuôn mặt anh tuấn như điêu khắc của hắn lúc này đầy dịu dàng, đôi
môi mỏng lạnh lùng cũng hơi cong lên cười. Hắn chậm rãi vươn bàn tay to
ra...
Thượng Quan Tuyền chậm rãi bước vào nhà thờ, bước dọc theo
con đường trải đầy cánh hoa tiến lại gần Lãnh Thiên Dục. Thấy bàn tay to lớn ấm áp đó đang hướng về phía mình, trong lòng cô ngập tràn tình yêu.
Con đường này rất dài cũng giống như chuyện tình yêu của Thượng Quan Tuyền
và Lãnh Thiên Dục. Theo mỗi bước đi chậm rãi, từng dòng ký ức thoáng
hiện lên trong đầu Thượng Quan Tuyền, từ khi quen nhau, hiểu nhau rồi
yêu nhau...
Cô không ngờ bản thân được trải qua một câu chuyện
tình yêu phức tạp và đầy ly kỳ như vậy. Cô chưa từng nghĩ bản thân cô
cũng giống nhe mẹ, vì một người đàn ông mà quên đi cả bản thân mình.
Cha cô chắc chắn cũng giống như Lãnh Thiên Dục, chỉ có người đàn ông như
vậy mới khiến người phụ nữ cố chấp, không tiếc lao đầu vừa lửa.
Nhìn người đàn ông cao lớn đứng phía trước, bộ quần áo lễ phục màu trắng
càng toát lên vẻ anh tuấn và khí khái phi phàm của hắn. Hắn đứng trong
thế giới đầy băng tuyết, đứng giữa nhà thờ thiêng liêng lại càng khiến
cô dao động. Hắn từng bước dẫn dắt cô, đưa cô đến với những niềm vui mới mẻ.
Đây là người đàn ông trước kia cô từng muốn ám sát, còn giờ phút này, cô sẽ trở thành cô dâu của hắn.
Tình yêu giữa nam và nữ thật là kì diệu, cũng như duyên phận vậy, đẹp không sao tả xiết.
Thượng Quan Tuyền nở nụ cười từ tận đáy lòng, nụ cười của cô như ánh sáng sáng lạn nơi đường chân trời, chiếu sáng cõi lòng Lãnh Thiên Dục. Nụ cười ấy như những sợi tơ, nhẹ nhàng cuốn từng vòng trái tim hắn.
Lúc này cô thật sự xinh đẹp khiến hắn không thể hít thở nổi. Cô mặc bộ váy cưới màu trắng, chậm rãi đứng trong nhà thờ đi về phía hắn, trên môi cô nở
nụ cười tươi rạng rỡ. Sự xinh đẹp đến mức không chân thực ấy khiến hắn
tưởng rằng mình đang nhìn thấy một thiên thần, tim đập loạn nhịp không
thôi.
Hai tay nắm chặt, bốn mắt nhìn nhau, giữa bầu không khí vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng, Lãnh Thiên Dục và Thượng Quan Tuyền dường như đang nhớ đến
quá khứ, có vui mừng, có khóc lóc, có bất đắc dĩ, có sợ hãi, có chia ly, có đoàn tụ, có thất vọng, có hy vọng...
Dù ở bên nhau chưa bao lâu nhưng hai người họ như đã trải qua đủ loại cung bậc cảm xúc của đời người...
Đôi mắt thâm thúy của Lãnh Thiên Dục nhìn vào nụ cười tươi bên môi Thượng
Quan Tuyền, cô trong sáng như ánh trăng trên cao khiến hắn không kìm
lòng được liền cúi xuống hôn lên trán cô...
- Tuyền, cám ơn em đã gả cho anh!
Thượng Quan Tuyền ngước mắt lên, đôi mắt to đen láy sáng rõ như ánh thủy tinh. Cô cười càng tươi hơn rồi kiễng chân lên, khẽ hôn lên đôi môi mỏng của
hắn, sau đó cúi đầu thở dài nói:
- Cám ơn trời xanh đã để em gặp anh!
Bầu không khí cực kì lãng mạn, ngàn vạn cánh hoa bay phất phơ trong không
trung bao trùm lấy hai con người rồi lại nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Cha xứ bắt đầu tuyên bố hôn lễ chính thức bắt đầu...
Ông nhìn về phía Lãnh Thiên Dục, giọng nói trầm thấp vững vàng vang lên:
- Anh Lãnh Thiên Dục, anh có tin rằng hôn lễ là do chúa trời ban tặng,
nguyện ý thừa nhận cô Thượng Quan Tuyền làm vợ của mình không?
Lãnh Thiên Dục nở nụ cười tươi, hắn nhìn Thượng Quan Tuyền đầy chân thành, kiên định đáp:
- Tôi tin tưởng và nguyện ý!
Đôi mắt Thượng Quan Tuyền đầy cảm động!
Cha xứ lại tiếp tục hỏi Lãnh Thiên Dục:
- Anh Lãnh Thiên Dục, anh có nguyện ý cả cuộc đời này sẽ săn sóc, quan
tâm đến cô Thượng Quan Tuyền – vợ anh. Yêu thương cô ấy, không chỉ ở bên cạnh cô ấy mà còn cùng cô ấy xây dựng một gia đình, tôn trọng cô ấy,
làm tròn trách nhiệm của một người chồng với cô ấy không?”
Lãnh Thiên Dục nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Thượng Quan Tuyền, hắn kiên định đáp lời:
- Tôi đồng ý!
Đôi mắt đẹp của Thượng Quan Tuyền lúc này rưng rưng nước mắt, cùng với
những đóa hoa bay phất phơ, trái tim cô lúc này đầy cảm động mà không
một lời nào có thể diễn tả.
Cha xứ đưa mắt nhìn Thượng Quan Tuyền ở bên cạnh, nghiêm túc hỏi:
- Cô Thượng Quan Tuyền, cô có tin rằng hôn lễ là do chúa trời ban tặng,
nguyện ý thừa nhận anh Lãnh Thiên Dục làm chồng của mình không?
Trái tim Thượng Quan Tuyền đập rộn ràng, sự căng thẳng của cô không thoát
khỏi đôi mắt Lãnh Thiên Dục. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đôi mắt
đầy yêu chiều.
Cô hít sâu một hơi, ki
