Giang Nam Hận

Giang Nam Hận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325464

Bình chọn: 7.00/10/546 lượt.

Phong cầm quyền, quan văn

tướng võ trong quân đội ai không biết, ai chẳng hay, nên nịnh nọt đủ

điều, dĩ nhiên tụ tập trước cổng đông như trẩy hội.

Tĩnh Kỳ thức dậy rất sớm, ăn bận thật

đẹp. Nàng mặc chiếc váy ren kiểu Tây màu trắng, tôn thân hình thêm quyến rũ thướt tha, duyên dáng yêu kiều. Khuôn mặt hồng hào xinh xắn, mắt

chớp long lanh, rực rỡ lạ thường. Tĩnh Kỳ vừa vào đại sảnh, liền thấy

anh cả Hách Liên Tĩnh Phong đang ngồi trên sofa đọc báo, còn Tịnh Vi khẽ cười nghịch những đóa hoa trên bàn trà. Tuy hai người cách xa một

khoảng nhưng tình cờ quay đầu, ánh mắt chạm nhau lại dường như thắm

thiết đến khôn cùng, bầu không gian ấm cúng khiến người ta ngại quấy

rầy.

Thực ra Hách Liên Tĩnh Phong đã nghe tiếng bước chân của cô nàng, ngước đầu lên. Tĩnh Kỳ mỉm cười, gọi: “Chào anh cả, chị dâu.”

Hách Liên Tĩnh Phong nói: “Em tới đây.”

Rồi quay sang phía Tịnh Vi cười, hỏi: “Em xem, có phải em gái chúng ta

ngày càng đẹp không?”

Tịnh Vi cười đáp: “Dĩ nhiên rồi.” Nàng cầm chiếc bình hoa đặt xuống, ngước lên hỏi tiếp: “Em ăn sáng chưa?”

Tối qua làm sao Tĩnh Kỳ có thể ngủ ngon,

vừa nôn nóng vừa chờ mong, cả đêm lăn lộn chỉ mơ màng chợp mắt. Sáng sớm đã lục tủ lựa quần áo, cái nào cũng chẳng bằng lòng, thật lâu mới chọn

được chiếc váy ren kiểu Tây tương đối như ý, liền vội vàng chạy tìm Tịnh Vi ngắm thử. Ai dè gặp Hách Liên Tĩnh Phong ngồi ngay ngắn tại đại

sảnh, đố nàng dám hỏi. Giờ nghe Tịnh Vi hỏi, nàng mới giật bắn, hóa ra

mình sốt ruột quá nên quên cả điểm tâm, đành thành thật đáp: “Em chưa

ăn.”

Tịnh Vi quay sang bảo Hỉ Thước: “Em gọi đầu bếp làm bát mì trường thọ.” Hỉ Thước tuân lệnh, rời đại sảnh.

Người hầu nhanh chóng đem điểm tâm từ bếp lên. Hách Liên Tĩnh Phong cùng Tịnh Vi ăn cháo kiểu Trung như thường

lệ. Bát mì suông của Tịnh Kỳ cũng được bê tới. Tĩnh Kỳ biết từ khi anh

cả du học trở về hay ăn sáng kiểu Tây, nên buột miệng hỏi: “Anh cả, dạo

này anh đổi khẩu vị ạ?”

Hách Liên Tĩnh Phong không đáp, chỉ liếc

nhìn cô nàng một cái, lấy tay bê bát cháo của Tịnh Vi thổi nguội mới đưa qua cho nàng, rồi gắp thêm ít jam-bông, thịt muối, dưa chua… đặt vào

đĩa sứ trước mặt nàng. Cửa sổ bằng kính phòng ăn nằm ở phía Đông, những

tấm rèm thêu hoa được kéo sang một bên, ánh dương rực rỡ chiếu những đốm tròn vào, vàng như tơ lụa.

Tĩnh Kỳ ngước đầu liếc Hỉ Thước, chỉ thấy cô nàng đang cười toe toét, bốn mắt chạm nhau, cô nàng trừng mắt ngó

nàng. Thì ra từ khi Tịnh Vi mang thai hay nôn nghén, Hách Liên Tĩnh

Phong đau lòng nên thay đổi thói quen ăn uống của mình, không lấy cơm

Tây làm kiểu chính, sợ Tịnh Vi ngấy. Tĩnh Kỳ đâu biết điều này, nàng

cũng chẳng hỏi thêm, cầm đũa gắp những sợi mì bắt đầu ăn. Nàng nhớ mỗi

lần sinh nhật anh cả và nàng, mẹ đều gọi nhà bếp nấu một phần mì thật

ngon, bảo rằng ăn nó sẽ sống thọ. Từ khi mẹ mất, chẳng còn ai nấu mì

trường thọ mừng sinh nhật nàng. Tuy hương vị bình thường, nhưng nay ăn

vào lại có cảm giác hạnh phúc như mẹ vẫn chưa từng rời đi, vẫn bảo vệ

nàng như ngày xưa, cho nàng dựa vào bờ vai ấm áp.

Hách Liên Tĩnh Phong dìu Tịnh Vi ngồi

xuống sofa trong đại sảnh, Tĩnh Kỳ cũng ngồi bên cạnh. Tịnh Vi cười hỏi

cô nàng: “Bao giờ các bạn học em sẽ tới?”

Mặt Tĩnh Kỳ bỗng đỏ hồng, nhìn trời bên ngoài, đáp: “Còn sớm quá, chắc khoảng một tiếng nữa!”

Tịnh Vi quay sang bảo Hỉ Thước: “Em đem

các thứ trong phòng chị mang lại đây.” Hỉ Thước vâng lệnh đi lên lầu,

chỉ chốc lát đã cầm tới.

Tịnh Vi nhìn cô nàng, nói: “Anh chị không biết tặng quà sinh nhật gì cho em, cái này anh trai em tự mình chọn, em xem có thích không?”

Tĩnh Kỳ mở hộp, hóa ra là bộ trang sức

bao gồm vòng cổ và lắc tay bằng kim cương hồng, mặt dây chuyền hình mặt

trăng rất tinh xảo lại đáng yêu. Cô nàng vừa thấy đã thích, vội cười

nói: “Cảm ơn anh chị.”

Hách Liên Tĩnh Phong nói: “Nha đầu ngốc, đều là anh chị em trong nhà, nói cảm ơn cái gì?”

Tịnh Vi cũng cười: “Đấy là quà anh cả em, còn phần này là của chị, dù nó không được quý giá như của anh ấy.” Hỉ

Thước đưa thêm một hộp, nàng nói: “Chị chọn mấy bộ trang phục ở cửa hàng Tây cho em.”

Mũi Tĩnh Kỳ cay cay, vội nhận lấy, nở nụ cười: “Em cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới.”

Rốt cuộc Tịnh Vi cũng thấy Sở Thiên Lỗi, lẫn trong đám đông sinh viên mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, vẫn chói lọi như ‘hạc giữa bầy gà’[1'>, vóc dáng cao ráo, mặt mũi rõ rét, phong thái nho nhã toát vài phần anh

khí. Tuy khác với vẻ anh tuấn trầm mặc, uy phong lẫm liệt của Hách Liên

Tĩnh Phong nhưng thật tuấn tú lịch lãm, khó trách đã làm Tĩnh Kỳ rung

động. Thấy nàng với Hách Liên Tĩnh Phong, hắn ta vô cùng bình tĩnh,

không kinh ngạc cũng chẳng câu nệ, coi Hách Liên Tĩnh Phong và nàng như

bao người khác, tự nhiên chào hỏi: “Chào Đại thiếu, thiếu phu nhân.”

Hách Liên Tĩnh Phong chỉ gật đầu xem như bắt chuyện, Tịnh Vi khẽ cười ý

bảo mọi người cứ tự nhiên, thoải mái nô đùa.

Nàng và Hách Liên Tĩnh Phong xuất hiện

một lát rồi rời khỏi, để sảnh lại cho Tĩnh Kỳ và bạn học cô nàng. Thứ

nhất, thân thể nàng giờ bất tiện; thứ hai, Hách Liên Tĩnh Pho


Duck hunt