XtGem Forum catalog
Giang Bắc Nữ Phỉ

Giang Bắc Nữ Phỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328461

Bình chọn: 8.5.00/10/846 lượt.

n. Lửa giận của nàng cháy phừng phừng, guồng chân chạy suốt bảy tám dặm đường, cơn giận mới từ từ hạ xuống, sau đó lại nhận ra bản thân mình thật quá buồn cười. Tự nhủ cơn giận của mình quả đúng là chả ra sao cả, lẽ nào thật sự ăn phải thuốc độc nên bị hắn không chế rồi ư?

Một cơn gió đêm thổi qua núi, khiến đầu óc Thần Niên dần dần bình tĩnh lại, bắt đầu cẩn thận cân nhắc lại tình hình trước mắt. Việc Ký Châu điều động binh mã lớn như vậy, không cần nàng phải quay về mật báo tin tức, trại Thanh Phong tự khắc sẽ có được tin. Còn về phía của Tiết Thịnh Anh, cho dù nàng có đến đó, chắc gì hắn đã tin lời nàng?

Vậy nàng phải làm sao đây? Không thể không quan tâm đến an nguy của trại Thanh Phong một mình bỏ chạy được. Đang trong lúc mâu thuẫn, thì đột nhiên từ xa văng vẳng truyền lại tiếng tru của sói hoang. Thần Niên giật mình, không nghĩ ngợi gì nhiều rút ngay thanh chủy thù ở thắt lưng ra, đồng thời nắm chặt ám tiễn thất tinh tìm thấy trên người tên thích khách trong tay.

Núi Thái Hành rừng núi âm u rậm rạp, từ xưa đến nay thú hoang chưa bao giờ thiếu. Nếu luận về độ hung dữ thì xếp thứ nhất đương nhiên là những con như hổ, báo, nhưng luận về độ khó đối phó nhất thì lại là sói hoang. Những con sói hoang này tụ tập thành một đàn có từ ba đến năm con, tính tình hung tợn gian xảo, hơn nữa khả năng kiên nhẫn lại cực tốt, một khi đã theo dõi con mồi chừng nào con mồi chưa chết thì sẽ không chịu dừng. Không biết tại sao, nàng đột nhiên lại nhớ tới Phong Quân Dương đang ngồi dựa lưng vào tảng đá. Vết thương của hắn rất nghiêm trọng, hiện giờ sức lực còn không bằng cả một người bình thường, nếu như bị sói hoang nhắm làm con mồi, thì cho dù đêm nay có đống lửa khiến chúng không dám tiến lên, nhưng ngày mai thì sao? Đêm mai thì sao?

Thần Niên càng nghĩ càng cảm thấy bất an, miệng tuy tức giận lẩm bẩm mắng mình mấy câu kiểu như “không có tiền đồ”, “lòng dạ đàn bà”, nhưng người thì đã xoay lại men theo con đường cũ chạy về.

Phong Quân Dương vẫn dựa vào trước tảng đá như lúc trước, nhìn thấy Thần Niên quay trở lại, trên mặt tuy không lộ ra chút thần thái khác lạ nào, nhưng lại lén thả hòn đá sắc nhọn vẫn nắm chặt suốt trong lòng bàn tay xuống đất. Thần Niên chạy tới đứng chắn trước người hắn, hắn khẽ ngẩng đầu lên nhìn nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Sao lại quay lại?”.

Thần Niên nhếch mép rồi vứt ám tiễn thất tinh cho hắn, tức giận nói: “Bọn ta không giống đám ngươi quan phủ các ngươi không có chút nghĩa khí nào hết, tuy rằng ngươi nhiều lần làm chuyện có lỗi với ta, nhưng ta cũng không thể vứt một phế nhân như ngươi ở đây để cho sói hoang cắn xé được.”

Vừa dứt lời, từ xa lại truyền tới tiếng sói tru. Phong Quân Dương bất giác mỉm cười, cũng không khách khí với Thần Niên nữa, đút luôn ám tiễn thất tinh vào trong ống tay áo, nhìn Thần Niên nói: “Cái ơn ngày hôm nay, sau này nhất định sẽ liều mình báo đáp.”

Thần Niên bĩu bĩu môi, ngồi xuống bên cạnh một lát, không kiềm lòng được hỏi hắn: “Sao ngươi lại biết thứ ta cho ngươi ăn không phải là độc dược?”.

Phong Quân Dương bật cười, đáp: “Lúc nhỏ cũng không phải chưa từng được ăn tiêu thực hoàn, vị sơn tra trần bì nồng như vậy, sao lại không nếm ra chứ. Cũng giống như cái trò cô lừa bịp tên Khâu Tam kia thôi.”

Thần Niên nghe xong có chút không phục, thầm nhủ mấy viên thanh hỏa đan của ngươi nếu như ta nếm kĩ, nhất định cũng có thể nhận ra được. Nghĩ tới đây lại không khỏi nhớ tới thủ đoạn lúc hắn ép nàng ăn thanh hỏa đan, liền cảm thấy trên mặt nóng bừng, không nhịn được nhìn trộm Phong Quân Dương một cái, khuôn mặt cũng không tự chủ được ửng đỏ.

Cũng may bên cạnh có đống lửa đang bập bùng cháy, ánh lửa vốn dĩ ánh lên mặt người ta tạo nên sắc đỏ hồng, vì thế lúc đó Phong Quân Dương cũng không hề phát giác ra điềm khác lạ của Thần Niên, còn mở miệng hỏi nàng: “Từ đây xuyên qua núi Thái Hành cần mấy ngày?”.

Thần Niên vội vàng thu lại tâm tư, nghĩ ngợi chốc lát rồi trả lời hắn: “Cứ đi thế này còn không thuận lợi bằng đi qua đèo Phi Long, trèo đèo lội suối rất vòng vèo, dựa vào tình hình hiện nay của chúng ta chí ít cũng phải mất sáu bảy ngày đường.”

Phong Quân Dương lại hỏi tiếp: “Nếu như trực tiếp đến trại Thanh Phong thì sao?”.

Thần Niên đáp: “Nếu vậy sẽ gần hơn được một chút, nhưng nhanh lắm thì cũng phải mất ba bốn ngày mới tới nơi.”

Phong Quân Dương trầm mặc một lát, rồi nói: “Vậy chúng ta đến trại Thanh Phong trước vậy.”

Thần Niên nghĩ ngợi một lát liền hiểu ra dụng ý của hắn, bèn gật đầu: “Cũng được, dù sao Tiết Thịnh Anh cũng sẽ tấn công trại, so với việc chúng ta đi tìm hắn, thì chi bằng về trại Thanh Phong đợi hắn còn hơn.”

Lúc này đã quá nửa đêm, Thần Niên bảo Phong Quân Dương nghỉ ngơi một lát trước, còn nàng sẽ thức canh cho cả hai người. Ai ngờ Phong Quân Dương lại cười nói: “Vẫn nên để cô ngủ trước, ta ngủ hay không cũng không phải điều hệ trọng gì lớn.”

Thần Niên hiểu tâm tư của hắn, hiện giờ hắn như một phế nhân, nếu như phải trèo đèo lội suối sợ rằng sẽ phải hoàn toàn dựa vào nàng thì mới xong, cho dù không cõng nổi hắn, thì cũng phải dìu hắn đi, sức lực