ông phải ngươi phong ấn huyệt đạo của ta, thì tự ta cũng có thể trèo lên được vách đá thấp này. Còn cần phải để ngươi cõng sao? Hừ!”.
Nàng nói xong, giận dỗi quay đầu sang hướng khác, trong lúc vô tình lại nhìn thấy những ám vệ phía dưới đang bị nhưng tên thích khách tấn công giết chết, hai tên thích khách còn lại cũng đang đuổi tới vách núi. “Hỏng rồi! Bọn chúng đuổi tới nơi rồi, mau trèo đi!”.
Phong Quân Dương tuy rằng không nói gì, nhưng tốc độ trèo lại nhanh hơn vài phần.
Thần Niên thấy hai tên thích khách leo tới càng lúc càng nhanh, trong lòng vô cùng lo lắng, cứ liên tục thúc giục Phong Quân Dương nhanh nữa lên. Cứ như vậy mấy lần liền, Phong Quân Dương bèn lạnh lùng nói: “Ném cô đi rồi, đương nhiên sẽ trèo nhanh được thôi!”.
Thần Niên ngẩn người, sau đó châm biếm lại: “Ném đi cũng tốt, khỏi phải làm miếng thịt chắn sau lưng cho ngươi. Ta vốn muốn sống yên lành, là ngươi nhất định muốn tóm ta lại, còn ép ta phải rời khỏi Thanh Châu cùng với mình. Những thích khách kia bôn ba tới đây cũng là vì ngươi, ta rơi vào tình cảnh này đều là do ngươi hại cả. Ta nói cho Phong Quân Dương ngươi biết, nếu như ta có bị làm sao, thì nhất định sẽ kéo ngươi bồi táng cùng!”.
Chân tay nàng ruy rằng không có chút sức lực nào, nhưng miệng lưỡi thì không mảy may bị ảnh hưởng, vẫn nhanh nhẹn linh hoạt như trước, cả một câu dài từ miệng nàng nói ra, từng từ từng từ rõ ràng âm vang, quả thật vô cùng súc tích và lưu loát.
Phong Quân Dương giận đến bật cười, nở nụ cười nhạt: “Hiện giờ ta đang buộc chung vào với cô, chỉ cần dùng sức giãy một cái thôi thì cả hai người chúng ta sẽ rơi thẳng xuống dưới. Nếu như cô không muốn sống nữa, thì ngay bây giờ có thể cùng ta đồng quy vu tận.”
Thần Niên hừ lạnh một tiếng, nhưng không trả cheo với hắn nữa. Phong Quân Dương cũng im lặng, chỉ ra sức trèo lên đỉnh vách đá. Mắt thấy hai tên thích khách phía dưới đang leo đến gần, trong lòng Thần Niên thấp thỏm, hỏi Phong Quân Dương bằng giọng ớn lạnh: “Ngươi nói xem hai tên đó sẽ không ở phía dưới bắn tên về phía chúng ta chứ?”.
Phong Quân Dương nghe xong trong lòng cũng rùng mình, im lặng hồi lâu mới trầm giọng đáp: “Nếu như cô trúng tên thì dùng lực kéo ta xuống, ta sẽ vật bồi táng cho cô là được mà.”
Thần Niên không nói gì thêm, nhưng hai tay lại ôm lấy cần cổ Phong Quân Dương chặt thêm vài phần.
Không biết vì sao, hai tên thích khách phía dưới lại vẫn chưa bắn tên, mà vẫn cứ một trước một sau bám vào vách đá leo lên đuổi theo. Tốc độ của Phong Quân Dương vốn không chậm, lại trèo lên sớm hơn hai tên thích khách đó khá lâu, nên dù sau lưng buộc thêm một người, nhưng cũng là người trèo lên được đỉnh vách đá trước tiên. Sau đó không quan tâm đến việc tháo dây thả Thần Niên đang ở trên lưng xuống, mà cõng nàng chạy nhanh về phía trước.
Thần Niên ở sau lưng hắn đột nhiên lên tiếng: “Chúng ta chạy không lại bọn chúng đâu, chi bằng ẩn nấp trước đã.”
Phong Quân Dương dừng lại chân trong chốc lát, sau một thoáng do dự liền cởi dây cho Thần Niên rồi quăng sang bên cạnh, một mình lao tới bên vách đá. Thần Niên sững người, rồi nhanh chóng hiểu ra hắn định tranh thủ lúc hai tên thích khách leo lên sẽ bí mật tập kích, liền vội vàng lăn vào một bụi cỏ giấu mình đi.
Hai tên thích khách ngàn vạn lần không ngờ được rằng Phong Quân Dương lại dám quay lại, một trong hai tên vừa mới ló đầu lên từ dưới vách đá, thì chào đón thẳng mặt hắn là một luồng kình phong tập kích. Trong lòng tên thích khách hoảng sợ, vội vã thả lỏng một tay, lật người sang một bên để né tránh. Ai ngờ chỉ mới xoay người đã cảm nhận một luồng rét lạnh từ sau gáy, cơ thể còn chưa kịp phản ứng, thì đầu đã không tuân theo sự kiểm soát rơi thẳng xuống vách đá…..
Phong Quân Dương bám chặt lấy bề mặt phía trên vách đá dựng đứng, thanh chủy thủ trong tay vẫn còn dấu máu nhỏ giọt xuống. Hắn tập kích thành công, lập tức nhảy lên khỏi mặt đất, phi thân lướt nhanh đến một chỗ khác.
Thần Niên ở cách một khoảng rất xa, nên không nhìn rõ Phong Quân Dương giết tên thích khách đó như thế nào, đợi đến khi nàng cẩn thận vạt bụi cỏ bước ra nhìn, thì thấy bên phía bên vách đá lơ lửng kia chỉ còn lại Phong Quân Dương đang đánh nhau cùng một tên thích khách. Không phải lấy một địch lại hai, khiến Thần Niên thở dài nhẹ nhõm, nhưng còn không đợi cho nàng kịp hít vào, thì đã phát hiện ra tình hình có chút không ổn, tuy rằng một chọi một, nhưng rõ ràng võ công của tên thích khách cao hơn Phong Quân Dương không ít.
Sau mười mấy chiêu, Phong Quân Dương đỡ bên này thì để hở bên kia, vô cùng nguy hiểm.
Trong lòng Thần Niên muốn qua đó giúp một tay, nhưng suy nghĩ đảo qua một vòng lại dừng lại. Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo, nàng và Phong Quân Dương chỉ có thù không có ơn, thực sự không đáng phải liều mạng vì hắn, càng đừng nói đến chuyện với chút ít võ công của nàng quả thật chẳng giúp được gì cho hắn cả. Nghĩ vậy, nên nàng lại lặng lẽ lùi lại vài bước. Không ngờ còn chưa kịp xoay người thì đột nhiên nghe thấy bên vách đá truyền tới một tiếng thét thảm thiết, nhưng lại không phải là tiếng của Phong Q
