g không trả lời, chỉ lặng lẽ quan sát nàng.
Thần Niên chỉ cảm thấy cổ họng khô rang, vô thức liếm liếm môi, cố gắng tự
trấn tĩnh lại tinh thần hỏi hắn: “Ông ta dẫn theo bao nhiêu binh mã?”.
“Khoảng bốn vạn,” Phong Quân Dương đáp, “Tiết Trực mấy năm nay chiêu binh mãi
mã, số binh mã tổng cộng có không quá năm sáu vạn quân, lần này được
Tiết Thịnh Anh dẫn theo quá nửa lên đường. Hắn ta đã uống máu tuyên thề, nhất định phải san bằng trại Thanh Phong để báo thù cho cha mình.”
Trại Thanh Phong tuy là trại lớn số một núi Thái Hành, nhưng già trẻ trai
gái trong trại cộng lại cũng không quá ba bốn nghìn người, sao có thể
chống lại được bốn vạn tinh binh? Thần Niên chợt cảm thấy hai chân mình
mềm nhũn, nặn ra một nụ cười gượng gạo, khàn giọng nói: “Trại Thanh
Phong nhỏ bé, đâu nhất thiết phải phái nhiều binh lính tới tiêu diệt như vậy.”
Nếu chỉ là vì một mình trại Thanh Phong, thì đương nhiên không cần dùng tới bốn vạn đại quân. Tiết Thịnh Anh lần này lấy cớ giương cao lá cờ báo
thù cho cha thật ra là muốn đoạt lấy binh mã Ký Châu làm của riêng mà
thôi. Hai huynh đệ của Tiết gia là anh em cùng cha khác mẹ, một con vợ
cả, một con vợ lẽ, từ lâu đã tranh giành đấu đá nhau suốt bao nhiêu năm. Trước đây còn có Tiết Trực ở phía trên áp chế, nên hai người vẫn không
dám gây ra chuyện gì, nhưng hiện giờ Tiết Trực đã bị giết, hai huynh đệ
lập tức không còn kiêng kị gì nhau nữa.
Nhưng vị trí đứng đầu Ký Châu lại chỉ có một, hai người Tiết Thịnh Anh và
Tiết Thịnh Hiển đương nhiên phải ra mặt đấu tranh giành thắng bại. Phong Quân Dương vì không muốn can thiệp vào cuộc tranh chấp nội bộ của Tiết
gia nên mới tới Thanh Châu, không ngờ hai huynh đệ nhà ấy lại gây chiến
đến tình trạng này, Tiết Thịnh Anh có binh nhưng không thành, Tiết Thịnh Hiển có thành nhưng lại không binh.
Tiết Thịnh Hiển kêu gọi Tiết Thịnh Anh giao binh quyền ra, đương nhiên Tiết
Thịnh Anh không chịu giao thứ vũ khí sắc bén đó vào tay người huynh đệ
của mình rồi, nhưng nếu dẫn quân tấn công Ký Châu, thì lại không có cách nào bịt được miệng lưỡi người trong thiên hạ, nên dứt khoát lấy danh
nghĩa báo thù cho cha dẫn quân tiến về hướng Tây, mục đích không chỉ
muốn tiêu diệt trại Thanh Phong, mà còn có dự định lập nên một thành trì của riêng mình.
Bên trong có nhiều điều phức tạp rối rắm và ẩn chứa vô số âm mưu, Phong
Quân Dương đương nhiên có thể đoán được đại khái, nhưng lại không muốn
nói cặn kẽ với một tiểu nha đầu như Thần Niên, vì thế cũng không nhắc
đến mấy việc này với nàng, chỉ hỏi tiếp: “Cô cảm thấy nếu như Tiết Thịnh Anh muốn tiêu diệt trại Thanh Phong thì cần khoảng bao nhiêu thời
gian?”.
Chính bản thân Thần Niên cũng biết trại Thanh Phong tuyệt đối không thể chống lại được sức tấn công của mấy vạn tinh binh, nhưng nghe hắn nói việc
tiêu diệt trại Thanh Phong như là chuyện chắc chắn mười mươi như vậy,
thì trong lòng không khỏi cảm thấy tức giận, lập tức cười lạnh một
tiếng, nói: “Còn phải xem tiêu diệt thế nào đã. Nếu chỉ muốn tấn công
trại, thì với mấy vạn đại quân đương nhiên không thành vấn đề, nhưng nếu thật sự muốn giết sạch người trong trại Thanh Phong bọn ta. Hừ, đừng
nói là bốn vạn người Ký Châu hắn, cho dù là hơn bốn vạn binh Thanh Châu
cũng là chuyện ảo tưởng!”.
Thái Hành rộng lớn, phía trong núi cao chập trùng hiểm trở vô cùng, nếu như
Trương Khuê Túc quyết bỏ lại trại rồi chia mọi người ra, quân Ký Châu dù có định dẫn người từ trong vùng Đại Sơn rộng lớn mênh mông tới bắt
người đi nữa, thì quả thật cũng chỉ như mò kim đáy bể.
Phong Quân Dương khẽ nhướng đuôi mắt, rõ ràng là không quan tâm lắm tới những gì Thần Niên nói.
Thần Niên thấy vẻ khinh thường của hắn, trong lòng càng bực bội, lại nói
tiếp: “Ngươi nên bớt coi thường trại chúng ta thôi. Quân Ký Châu dù có
đông hơn nữa thì sao chứ? Nhưng nơi như ở trong núi, lẽ nào bọn chúng có thể triển khai đội hình đánh cùng bọn ta được sao? Bọn ta chỉ cần chui
bừa vào một khe núi nào đó, tên Tiết Thịnh Anh đó liệu có tìm được
không? Đến lúc ấy để hắn làm người mù loay hoay trong núi mà thôi! Nếu
thật sự chọc giận bọn ta, thì bọn ta sẽ quay lại cắn trả hắn vài miếng,
cho dù không cắn chết dược hắn thì cũng sẽ khiến hắn phải chịu đau đớn,
có chết cũng phải kéo hắn chết cùng!”.
Lúc mới đầu Phong Quân Dương vẫn còn khẽ mỉm cười lắng nghe, nhưng về sau
sắc mặt dần dần trở nên nặng nề hẳn đi. Không biết hắn đang nhớ đến
chuyện gì, đột nhiên giơ tay ra cắt ngang lời Thần Niên, cau mày suy
nghĩ một lát, rồi mặt mũi đột nhiên biến sắc, lập tức phân phó Trịnh
Luân: “Ngươi nhanh chóng dẫn theo vài người đến bên ngoài cửa thành, cứ
nói rằng có hai tên thị vệ ban ngày ra khỏi thành đến giờ vẫn chưa quay
về, bảo bọn họ mở cửa thành để các ngươi đi tìm. Nếu như tên Hiệu úy giữ thành hỏi kỹ hơn, ngươi lén nói với hắn ta rằng biểu tiểu thư ham chơi
đóng giả làm con trai trốn ra ngoài, trong lòng ta rất lo lắng, nhất
định phải tìm được con bé về. Và mong hắn che giấu giúp cho, nhất định
không được làm hỏng thanh danh của biểu tiểu thư, ngày sau chúng ta nhấ