có thể dễ dàng dâng tặng yếu đạo tiến xuống phía Nam đó cho người khác được? Thành Nghi Bình tất sẽ có trọng binh trấn giữ, đoạt được nó khó đấy.”
“Đương nhiên là đoạt sẽ khó,” Hạ Trạch cười đáp, “Nếu như có thể dễ dàng lấy được Nghi Bình, thì ta còn tới đây làm gì nữa?”.
Phong Quân Dương cúi đầu không đáp, chỉ lặng lẽ nghịch chén trà trong tay.
Hạ Trạch nhìn nhìn hắn, lại hỏi: “Huynh tính thế nào?”.
Phong Quân Dương mỉm cười thờ ơ, đáp: “Vân Tây ta cách quá xa, lại bị ngăn cách bởi Uyển Giang, đúng là lực bất tòng tâm, ta có thể tính gì được chứ? Chẳng qua là muốn ở lại đây xem náo nhiệt thôi.”
Hạ Trách liếc nhìn hắn một cái, cười nói: “Quân Dương, huynh không nói thật.”
Phong Quân Dương gật đầu nói: “Đúng là không nói thật. Thực ra điều ta muốn nhất là nhìn thấy Tiết gia có thể giữ được Ký Châu, mấy nhà ở Giang Bắc chúng ta vẫn giằng co, đối đầu lẫn nhau, nhưng như vậy mới là điều có lợi nhất cho Vân Tây ta. Nếu Giang Bắc thống nhất, bất luận là rơi vào tay nhà nào, nhất định sẽ không cam lòng chỉ có một nửa giang sơn. Đến lúc ấy đại quân tiến xuống phía Nam, Phong gia ta ở Vân Tây sẽ đứng ở đầu sóng ngọn gió.”
Hạ Trạch phá ra cười ha ha, ngón tay chỉ vào Phong Quân Dương nói: “Phong Quân Dương ơi là Phong Quân Dương, toàn thiên hạ cũng chỉ có huynh dám nói những lời này.”
“Không đúng ư?” Phong Quân Dương nhếch môi, cười mà như không cười nhìn Hạ Trạch, lại nói tiếp: “Trước tiên không nói đến những nhà khác, chỉ nói Thái Hưng của huynh thôi, tuy nói rằng hai nhà chúng ta thân thiết, nhưng nếu thật sự có ngày đó, huynh có chịu chia đất cai trị cùng Vân Tây ta không?”.
Hạ Trạch không chịu trả lời thẳng vào vấn đề, mà cưởi giả lả, nói: “Quân Dương, huynh nghĩ quá xa rồi, huống hồ đây cũng không phải chuyện của hai người huynh và ta nên nghĩ đến, cứ giao nó cho những ông già của hai nhà suy xét đi.”
Phong Quân Dương cười nhạt, Hạ Trạch liền chuyển chủ đề, nói chuyện phiếm vài câu rồi cười nói: “Dương Thành nói tối nay muốn đón gió tẩy trần với ta, đến lúc ấy hai chúng ta bắt tay chơi cho ông ta một mẻ, dù thế nào cũng phải để ông ta phun ra vài thông tin có giá trị.”
Phong Quân Dương khẽ cười gật đầu, đồng ý: “Được.”
Hạ Trạch đứng dậy cáo từ, lúc sắp đi lại dừng bước quay người, đè thấp giọng nói với Phong Quân Dương: “Nể mối giao tình nhiều năm qua giữa huynh và ta, ta cũng nhắc nhở huynh một câu, con gái ấy mà, đừng thấy trước mặt người khác người nào người nấy đều vừa rộng lượng vừa hiền lành, thực ra ấy à,” hắn vừa nói, vừa so sánh trên ngón tay út của mình, “Bụng da cũng chỉ có chút xíu xíu này thôi. Có người đẹp thì phải giấu cho kín mới được, ngàn vạn lần đừng có để lộ ra trước mặt người khác, nếu không sẽ rước lấy rất nhiều chuyện phiền phức. Huynh cũng biết tính cách của Vân Sinh, bị thúc phụ chiều đến không biết sợ ai từ lâu rồi, nha đầu đó chỉ có thể thuận theo dỗ dành, đừng cho con bé cơ hội làm loạn.”
Phong Quân Dương nghe vậy cười cười, “Đa tạ đã nhắc nhở.”
Hạ Trạch cười hì hì, duỗi tay ra vỗ nhẹ lên vai Phong Quân Dương, “Yên tâm đi, chúng ta là huynh đệ mà đâu phải người ngoài.”
Phong Quân Dương chỉ cười không nói gì, còn đích thân tiễn Hạ Trạch tới tận bên ngoài cửa tiểu viện rồi mới gọi thủ hạ của mình tới đưa Hạ Trạch ra khỏi phủ. Hà Trạch chắp tay nói tạm biệt với hắn, rồi đi theo người ra ngoài. Phong Quân Dương đứng ở trước cửa nhìn mãi cho đến khi hắn đi xa hẳn rồi, mới chậm rãi xoay người lại. Thuận Bình thấy hắn liếc nhìn về phía phòng của Lục Kiêu, vội vàng ghé sát đến bẩm báo: “Thế tử gia, Tạ cô nương đã quay về từ trước đó rồi, thấy người đang có khách không dám quấy rầy, nên đã đến phòng bên chờ rồi ạ.”
Phong Quân Dương không nói gì, chỉ hơi hơi gật đầu, quay người nhìn về hướng căn phòng đó, nhưng lại đứng ở đây rất lâu cũng không thấy nhúc nhích. Thuận Bình đang mải dò đoán tâm tư hắn, thì lại thấy hắn đột nhiên đi thẳng tới căn phòng ấy, trái tim treo lơ lửng của hắn cuối cùng đã được thả xuống.
Thần Niên đang uống trà ăn điểm tâm, thấy có người đẩy cửa bước vào còn tưởng là Thuận Bình lại bảo người tới hầu hạ, vội nói: “Không cần để ý đến ta đâu, một mình ta đợi ở đây là được rồi.” Nàng nói xong liền ngước mắt lên, lại thấy người đến là Phong Quân Dương, đôi mắt lập tức sáng lên, đứng dậy đón hắn, hỏi: “Bạn chàng đi rồi à?”.
Khuôn mặt nàng vui vẻ, nụ cười tươi như hoa nở. Phong Quân Dương nhìn thấy vậy, vốn dĩ chút không vui trong lòng vì nàng ra ngoài tìm Lục Kiêu trong thoáng chốc liền biến mất, lại thấy khóe miệng nàng còn dính chút vụn điểm tâm, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều thò ngón tay ra lau sạch cho nàng, cười khẽ nói: “Giống hệt trẻ con, ăn đến nỗi cho mặt ăn cùng luôn này, không sợ người khác cười à.”
Thần Niên thấy hắn lại cười mình, động tác có một nửa là xấu hổ cắn ngón tay hắn, tức giận nói: “Còn cười nữa! Cẩn thận ta cắn chàng đấy!”.
Nhưng hắn lại không tránh không né, để mặc răng nàng cắn ngón tay mình, cánh môi đỏ mọng tươi tắn, hàm rắng trắng bóc, tựa như một bức tranh xinh đẹp quyến rũ, khiến trái tim người ta ngứa ngáy khó chịu, thần hồn điê